Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục - Chương 61

Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên

Hạ Tử Tinh nhìn anh giơ tay lên cao, đôi mắt đen căng thẳng, “Anh muốn đánh tôi? Cứ đánh đi! Dù sao cũng không phải lần đầu tiên!”
Lâm Lập Phong căm tức nhìn cô, trước mắt bỗng nhiên hiện lên gương mặt cô sưng đỏ bi ai…… Anh lắc đầu, cố vứt bỏ ảo giác trong đầu.
Anh trước từng đánh cô sao?
Lâm Lập Phong bỗng nhiên cảm thấy nhức đầu, anh lật người qua một bên, nhắm mắt vỗ về trán đang đau nhức. Mấy ngày gần đây, đầu óc óc anh thi thoảng lại hiện lên những hình ảnh mơ hồ, mỗi lần hình ảnh đó xuất hiện nhất định khiến anh đau đầu kịch liệt.
” Lập Phong, anh làm sao vậy?” Hạ Tử Tinh thấy Lâm Lập Phong vỗ trán, bộ dạng thống khổ không chịu nổi liền hỏi thăm.
” Đầu rất đau!” Lâm Lập Phong lẩm bẩm.
” Có muốn uống thuốc giảm đau không?” Hạ Tử Tinh lo lắng hỏi.
” Không cần.” Anh lắc đầu: ” Nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”
Tay Hạ Tử Tinh mềm mại xoa Ϧóþ hai đầu lông mày Lâm Lập Phong, nhẹ nhàng mà xoa chân mày anh. Dưới động tác ôn nhu vuốt ve của cô cơn đau đầu của Lâm Lập Phong từ từ thuyên giảm.
Anh chậm rãi mở mắt, nhín ánh mắt Hạ Tử Tinh lo lắng, trong lòng không khỏi xao động.
” Cám ơn em.” Lâm Lập Phong khàn giọng.
Hạ Tử Tinh tự nhiên cười.
” Anh nghỉ ngơi một chút đi.” Cô đứng lên rời đi.
” Em định đi đâu?” Anh lập tức kéo tay cô.
Cô kinh ngạc nhìn anh, ” Em ra ngoài, không quấy rầy anh nghỉ ngơi a.”
” Ừ. Lúc ăn cơm gọi anh.” Anh nhắm mắt lại.
Hạ Tử Tinh nhẹ nhàng giúp anh đắp chăn.
” Tử Tinh, anh muốn ly hôn với em chẳng qua là không muốn làm em không vui. Anh không phải là không cần em.” Lâm Lập Phong vẫn nhắm mắt.
Cả người Hạ Tử Tinh chấn động, ” Em không hề không vui.”
” Nhưng anh thấy em ở bên cạnh anh thật giống như rất thống khổ.”
Hạ Tử Tinh thở dài một hơi: ” Chỉ là em có chút khổ sở, anh lại không nhớ ra em.”
” Thật xin lỗi, anh sẽ cố gắng nhớ lại em.” Lâm Lập Phong mở mắt nhìn cô.
” Cám ơn.” Hạ Tử Tinh rũ mắt xuống, trong lòng không ôm hi vọng lớn. Cô hiểu bị mất trí nhớ rất khó nhớ lại được, có mmọt số người chỉ qua mấy ngày, mấy tháng đã khôi phục trí nhớ. Nhưng có những người cả đời không thể khôi phục trí nhớ trước kia.
” Em hiểu không? Trong lòng anh lo lắng nếu cả đời anh cũng không nhớ nổi chuyện tình của chúng ta lúc trước, anh không muốn em sai lầm cả đời.” Trong mắt anh toát ra vẻ áy náy không thôi.
” Sẽ không. Cho dù anh không nhớ nổi chuyện trước kia của chúng ta, cũng không sao cả. Chúng ta có thể bắt đầu cuộc sống của chúng ta từ bây giờ.” Khuôn mặt Hạ Tử Tinh tràn đầy chờ mong nhìn Lâm Lập Phong.
Lâm Lập Phong nhìn ánh mắt cô tràn đầy chờ đợi, anh không đành lòng cự tuyệt cô. Nhưng từ đáy lòng anh thật không có một chút cảm giác với cô. Mà cảm giác này thì bồi dưỡng như nào được đây?
Trong lòng anh lúc này yêu Dư Tuyết Lâm, căn bản không có chút khoảng trống có thể đặt cô vào đó. Lời nói tàn nhẫn như vậy, anh làm sao có thể nói cô biết đây?
Nhưng vừa nghĩ đến việc đẩy cô ra xa mình, trong lòng anh không nỡ!
Anh rốt cuộc muốn thế nào? Trong lòng yêu một người, bên cạnh lại muốn giữ lấy một người!
Từ lúc nào anh trở nên do dự như vậy?
Đầu anh lại thấy đau đớn! Tay anh xoa trán, lông mày nhíu chặt.
“Sao vậy? Lại đau đầu?” Hạ Tử Tinh khẩn trương.
“Cho anh chút thời gian, để anh suy nghĩ thật kỹ đã.” Lâm Lập Phong nhắm mắt lại thấp giọng nói.
Có phương án nào vẹn toàn đôi bên không?
“Được rồi, anh nghỉ ngơi đi.” Hạ Tử Tinh thất vọng đóng cửa lại, một mình đi tới vườn hoa.
Khí trời đã dần dần nóng lên. Mùa hè sắp tới! Nhưng tại sao trái tim cô lại lạnh như băng đây?
Vừa nghĩ tới tương lai của mình và Lập Phong, cô lại cảm thấy trước mắt đen ngòm! Không nhìn thấy được tương lai!
Trong lòng anh vẫn luôn ghi nhớ Dư Tuyết Lâm sao? Người trong lòng anh thích nhất là Dư Tuyết Lâm sao? Nhiều khi cô nghĩ, mình cứ tiếp tục như vậy có ý nghĩa gì?
Trái tim của anh cũng không có cô, cô còn ở đây đau khổ cố bám chặt lấy anh làm gì? Hay là thành toàn cho anh và Dư Tuyết Lâm. Mặc dù cô rất đau khổ, nhưng ít nhất anh sẽ vui mừng!
Ba người đau khổ, chi bằng để một mình cô đau khổ thôi!
Cô tựa vào cây cột trong vườn, nhắm đôi mắt đau khổ lại, cô cũng nên xác định rõ quan hệ của họ. Là rời đi, hay ở lại, cô nên xác định rõ ràng, không phải sao?
Nhưng muốn xác định rõ điều này, có lẽ rất đau khổ!
Đến giờ ăn tối, Hạ Tử Tinh tới phòng bên, cô thấy Lâm Lập Phong đang nhắm chặt hai mắt, cặp mày kiếm kiên nghị, sống mũi cao thẳng, trán rộng, đều biểu hiện ra anh khí.
Cô không kìm lòng được khẽ xoa đôi mày kiếm kiên nghị của anh, lại phát hiện bàn tay mình nóng lên.
Cô thất kinh! Bàn tay xoa khuôn mặt Lâm Lập Phong, rất nóng! Hiển nhiên anh đã nóng rần lên! Cô chạy đi xuống dưới tìm Ngọc tẩu.
“Ngọc tẩu, bà có thuốc hạ sốt không? Người Lập Phong nóng rần lên rồi.”
“Có.” Ngọc tẩu vội vàng đến hòm thuốc tìm thuốc hạ sốt. ” Có cần gọi bác sĩ tư tới không?”
“Tạm thời không cần, để anh ấy uống thuốc rồi xem tình hình thế nào đã.”
Hạ Tử Tinh và Ngọc tẩu hơp lực cố gắng đút thuốc cho Lâm Lập Phong, anh mờ mịt chìm vào mê man.
Hạ Tử Tinh ngồi bên giường dùng khăn lạnh xoa khắp trán anh, cả đêm ở bên cạnh chăm sóc anh.
Cô ngắm khuôn mặt anh đang ngủ say, lông mày nhíu chặt lại, khuôn mặt đỏ bừng, hiện giờ chắc anh đang rất không thoải mái.
Cô đưa trán mình gần sát trán anh, cảm nhận trán anh nóng hổi, ngửi mùi hương đặc biệt trên người anh. Đã bao lâu họ không thân thiết như vậy rồi?
Hình như từ sau khi cô sẩy thai, họ lâm vào cục diện bế tắc. Hai tháng rồi, đã hai tháng bọn họ không hề ở gần nhau.
Cô hoài niệm cuộc sống trước kia! Mặc dù không phải rất ngọt ngào, nhưng bọn họ cũng sống vui vẻ! Còn như bây giờ, họ như hai người xa lạ vậy.
Rõ ràng là người yêu thân mật nhất, nhưng bây giờ lại xa cách như cách nhau cả biển rộng! Ai cũng không nhảy qua được!
Hạ Tử Tinh cúi người, nhẹ nhàng mà hôn gương mặt anh, chiếc mũi, ánh mắt, cái trán, cô tinh tế hôn, cuối cùng lưu luyến không rời hôn lên đôi môi mỏng của anh.
Bỗng nhiên đôi cánh tay có lực giữ chặt hông cô, thoáng chốc cô bị đặt trong Ⱡồ₦g иgự¢ Lâm Lập Phong. Sau một khắc, môi cô bị che lại, đôi môi nóng hổi của anh cắn nuốt môi cô, mãnh mẽ hôn cô.
Hạ Tử Tinh ưm một tiếng, lưỡi anh thuận lợi xâm chiếm khoang miệng cô.
Vồng иgự¢ quen thuộc, mùi hương quen thuộc, tất cả sự quen thuộc giữa bọn họ dường như trở lại. Tay cô vây quanh cổ anh, cùng anh triền miên. Mặc kệ là một giấc mộng hay là một cuộc chơi, cô không muốn để mình tỉnh lại.
Nếu bọn họ chỉ có một đêm này, cô cũng đồng ý đánh đổi tất cả!
Bởi vì cô thật sự rất yêu anh! Quả thực yêu anh tha thiết!
Khi tất cả kích tình dịu lại, Hạ Tử Tinh từ trong mê hoặc trở lại thực tế. Cô nhìn người đàn ông bên cạnh, thân thể to lớn làm cho cô mê luyến, khuôn mặt tuấn tú làm cho cô mê muội.
Nhưng cô hiểu, mộng đẹp như vậy sẽ không tồn tại nữa. Đợi ngày mai, sau khi anh tỉnh lại, tất cả triền miên sẽ không còn ở trong đầu anh.
Cô lưu luyến đặt một nụ hôn sâu trên môi anh, sau đó đi vào phòng tắm.
Sau đó, cô lấy một chiếc khăn lông nhẹ lau người anh, cẩn thận giúp anh mặc đồ ngủ yêu thích.
Chuẩn bị xong xuôi rồi, cô nằm xuống bên cạnh anh, ôm hông anh, cùng anh ngủ. Cô hiểu, qua tối nay, cô sẽ không còn cơ hội ôm anh đi ngủ như vậy nữa.
Cô ngả đầu trên Ⱡồ₦g иgự¢ anh, hít hà thụ mùi hương trên người anh, chậm rãi nhắm mắt lại.
——————————
Sáng sớm, khi Lâm Lập Phong tỉnh lại, anh cảm thấy mình đầu còn có chút váng vất, cảm giác cả người vô lực.
Nhìn lại đồ ngủ trên người, anh có chút kinh ngạc. Không biết từ lúc nào cô đã thay đồ ngủ giúp anh rồi?
Tối qua ngủ quá nặng nề, tận buổi sáng hôm sau anh mới tỉnh lại.
Hơn nữa anh còn mơ mộng xuân! Trong giấc mơ, anh áp Hạ Tử Tinh ngã xuống giường…… Có phải anh bắt đầu thấy khát vọng cô không? Tại sao lại mộng xuân như vậy?
Mà giấc mộng này cũng quá chân thật, dường như trong mũi anh vẫn còn mùi hương đặc biệt trên người Hạ Tử Tinh vờn quanh.
Không phải anh yêu Dư Tuyết Lâm sao? Tại sao đối với Dư Tuyết Lâm, anh lại không có ảo tưởng như thế? Ngược lại, đối với Hạ Tử Tinh lại có phản ứng?
Bản thân anh cũng mơ hồ! Ở nơi sâu nhất trong trí nhớ của anh vẫn là anh yêu Dư Tuyết Lâm. Nhưng vì sao mỗi lần nhìn thấy Hạ Tử Tinh, anh lại có cảm giác mình càng thêm bị cô cuốn hút?
Đối mặt với cả hai người, anh nên nghe theo tim mình hay là cảm giác của mình đây?
Thật kỳ quái, không phải sao? Trái tim anh yêu Dư Tuyết Lâm nhưng Hạ Tử Tinh lại làm anh vô cùng rung động.
Hạ Tử Tinh là vợ anh, anh nên chung thủy với cô, không phải sao? Nhưng muốn vứt bỏ Dư Tuyết Lâm trong lòng, trái tim anh cảm thấy mơ hồ đau đớn. Anh không nỡ!
Song, nếu đẩy Hạ Tử Tinh bên cạnh ra, tim anh cũng đau đớn như vậy!
Nhưng đối mặt với chuyện giữa ba người, anh phải giải quyết. Còn kéo dài như vậy, đối với ai cũng đều không tốt.
Mấy ngày nữa, anh sẽ tới Pháp họp, đi khoảng một tuần. Anh có thể lợi dụng cơ hội suy nghĩ thật cẩn thận tâm tư của mình.
Lúc này, cửa phòng được mở ra, Hạ Tử Tinh đi đến, trong tay cô cầm một cái khay. Cô cười nhẹ nhàng đến gần anh, một tay sờ lên trán anh, “Dường như đã hạ sốt rồi.”
“Tối qua anh sốt sao?” Chẳng trách, tối qua anh luôn mơ mơ màng màng, luôn muốn ngủ.
“Tối qua có chút sốt. Giờ chắc là không sao rồi.” Cô đưa một chén nước và thuốc cho anh. “Anh uống thuốc đi. Sẽ mau chóng khỏe lại thôi.”
Lâm Lập Phong nghe theo, uống thuốc. “Cám ơn em. Anh phải đi làm.”
” Hôm nay anh không khỏe thì đừng đi làm nữa.”
Khóe miệng anh khẽ run: “Không có chuyện gì đâu.”
Hạ Tử Tinh cũng cười một tiếng, “Đừng để lại sốt lại, tự anh phải để ý một chút.”
“Anh biết.”
Làm việc trong phòng đến tận trưa, Lâm Lập Phong lần nữa cảm thấy đầu mình đau nhức, sờ sờ ái trán, cảm giác nhiệt độ khá cao. Anh lại đang nóng rần lên rồi. Anh chống đầu, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Bỗng nhiên một hương thơm dìu dịu thoáng qua, anh mở mắt nhìn thấy Hạ Tử Tinh y phục trắng toát như tiên nữ hạ phàm.
Cô nhẹ nhàng đi tới trước mặt anh, lo lắng hỏi: “Anh không thoải mái ở đâu à?” .
Anh miễn cưỡng cười một tiếng, “Xem ra là không thật ổn.”
“Chờ em, em mang cho anh ly nước.” Hạ Tử Tinh để thuốc hạ sốt tới trước mặt anh, xoay người đi ra ngoài.
Lâm Lập Phong nhìn thân ảnh cô rời đi, không khỏi trố mắt nhìn. Cô cố ý tới đưa thuốc cho mình? Thật là một người vợ nhu thuận!
Một lúc sau, Hạ Tử Tinh cầm chén nước đi vào, nhét thuốc vào trong tay anh, ” Anh mau uống thuốc đi.”
Nhìn Lâm Lập Phong uống thuốc xong, Hạ Tử Tinh mỉm cười thỏa mãn.
” Nếu anh uống thuốc rồi mà còn không hạ sốt thì đi xem bệnh nha.”
” Chắc là không có chuyện gì.” Lâm Lập Phong đồng ý.
“Em nghe Tiêu Quân nói hai hôm nữa anh sẽ sang Pháp công tác, lại ngã bệnh thì cũng không hay.”
“Vậy cũng được.” Lâm Lập Phong nhẹ cười một tiếng.
“Em có mang theo cơm trưa, anh ra ghế sa lon bên kia ngồi một chút, em ra ngoài lấy vào.” Hạ Tử Tinh xoay người ra ngoài.
Lâm Lập Phong ngồi trên ghế salon, trong lòng ấm áp. Cô ấy chính là người vợ người mẹ hiền thục, đảm đang!
Hạ Tử Tinh mang cơm trưa vào, đặt xuống bàn trà trước ghế sô pha, có một đĩa cá cá rắc hoa quế, một đĩa sườn xào tỏi, một đĩa cải trắng, còn có một bình súp.
Trước tiên, cô múc một chén canh cho anh, “Trước khi ăn cơm nên uống súp, thân thể sẽ khỏe mạnh.”
Anh hé miệng cười, “Trước kia em cũng thường tới đưa bữa trưa cho anh à?”
“Không phải… hôm nay mới lần đầu tiên.” Hạ Tử Tinh có chút ngượng ngùng.
“Xem ra anh là ‘vì bệnh được phúc’!” Lâm Lập Phong cười giỡn nói.
“Nếu anh thích, ngày nào em cũng sẽ đưa cơm trưa cho anh.”
“Vậy em quá vất vả.” Lâm Lập Phong mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng rất là ấm áp. Anh càng ngày càng cảm thấy ” cô vợ này” rất tốt!
“Không, em không thấy vất vả. Chỉ cần anh không ghét bỏ việc ngày ngày nhìn thấy em là được.” Hạ Tử Tinh đỏ mặt. Nếu có thể ngày ngày thấy anh, cô rất nguyện ý mỗi ngày đưa cơm trưa cho anh.
“Vậy thì không ổn. Anh không muốn em quá mệt mỏi.” Lâm Lập Phong kiên trì.
“Vậy đi, một tuần 2 hoặc 3 lần vậy?” Hạ Tử Tinh đề nghị.
Lâm Lập Phong thấy Hạ Tử Tinh kiên trì như vậy, gật đầu.
Bọn họ cùng ăn cơm, Hạ Tử Tinh thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Lâm Lập Phong, xới thêm cơm, dịu dàng săn sóc. Lâm Lập Phong cũng gắp thức ăn cho cô, khung cảnh vô cùng ấm áp, lãng mạn.
Mà hình ảnh bọn họ đã rơi vào trong mắt Dư Tuyết Lâm đang đứng ở ngoài cửa phòng làm việc. Cô ta trợn to mắt nhìn, sự tức giận thiêu đốt trong mắt.
Không ngờ trưa nay cố ý tới tìm Lâm Lập Phong ăn cơm lại thấy một màn chói mắt như vậy! Không phải là Lâm Lập Phong đã quên Hạ Tử Tinh rồi sao? Từ khi nào bọn họ bắt đầu tốt đẹp như vậy?
Chẳng lẽ là vì ở chung một nhà? Ngày đêm chạm mặt nên dễ nảy sinh tình cảm? Hay là trong lòng Lâm Lập Phong, tình cảm với Hạ Tử Tinh đã bắt đầu nảy mầm? Dù sao bọn họ cũng là vợ chồng nửa năm, chắc chắn cũng có tình cảm.
Chả lẽ tình cảm của Lâm Lập Phong đối với Hạ Tử Tinh đã từ từ thức tỉnh?
Không được! Cô nghĩ pháp, nàng không thể cho thêm cơ hội bọn họ ở cùng một chỗ. Cô muốn tách bọn họ ra, không cần biết sẽ dùng biện pháp gì cũng phải tách rời bọn họ!
Cô mới nghe được nhân viên của Lâm Lập Phong nói, hai ngày nữa Lâm Lập Phong sẽ đi Pháp công tác, khoảng một tuần lễ.
Cô có thể nắm bắt cơ hội này tiếp cận Lâm Lập Phong…….
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc