Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương Cuối

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần chợt vọt vào, lại nhìn thấy trên giường ngồi ngay ngắn một hàng người, trên người đều phủ một khổi tơ lụa đỏ thẩm, vẫn che giấu từ trên đầu đến trên mặt đất, toàn thân cao thấp bao vây nghiêm nghiêm thật thật.
Duyên Hoa xinh đẹp đứng ở bên cạnh những người đó, nhìn Lương Thần nói: “Anh Lương Thần, hát không được Giang Nam style tiểu bình quả, liền không thể mang cô dâu đi, chúng ta liền thay đổi một chút.”
“Tiểu bình quả anh có thể nói chưa từng nghe qua, nhưng Đường Bá Hổ chọn Thu Hương, anh sẽ biết đi.”
“Hiện tại chúng ta sẽ làm theo Đường Bá Hổ chọn Thu Hương.”
“Trong sáu người ngồi ngay ngắn nơi đó, có năm phù dâu, một cô dâu.”
“Anh Lương Thần, anh phải nhìn cho kỹ, chọn được người nào, anh sẽ mang người đó đi!”
Duyên Hoa nói xong, liền làm một tư thế mời với Lương Thần.
Những phù dâu kia vốn đều chọn lựa theo dáng người của Cảnh Hảo Hảo, hiện tại trên người đều phủ tơ lụa màu đỏ, làm cho người ta thoạt nhìn, liền tựa như sáu người giống nhau như đúc.
Lương Thần khó xử nhìn về phía Duyên Hoa.
Duyên Hoa nhún vai: “Anh Lương Thần, em đây ngược lại không giúp được anh, nhanh đi chọn cô dâu đi, cẩn thận làm lỡ giờ lành.”

“A Thần, cũng đừng chọn sai cô dâu!”
“Chọn sai cô dâu, buổi tối đêm động phòng hoa chúc, cẩn thận bị cô dâu buộc quỳ tấm ván giặt!”
Lương Thần ở trong tiếng giễu cợt của phù rể, mở từng bước chân đi về phía trước, anh nhìn chằm chằm sáu cô gái ngồi ngay ngắn trước mặt, làm một động tác chớ có lên tiếng với người phía sau, sau đó liền ngồi xổm người xuông, tiến được trước ngực mỗi người, sau đó, liền nâng tay lên, một phen xốc một tơ lụa đỏ trong đó lên, lộ ra dung nhan kiều mỵ của Cảnh Hảo Hảo.
Thật ra trò chơi này, mọi người chỉ là dùng để vui đùa, nhưng ai cũng thật không ngờ, Lương Thần lại có thể thật sự chọn lựa ra được từ trong sáu người.
Giờ ngược lại dẫn tới những người khác hung hăng ngẩn ra, giây tiếp theo, Lương Thần liền đã ôm lấy cô dâu ngồi ở chỗ cuối của mình lên, đi ra cửa.
Phù rể và phù dâu vội vàng vây quanh.
Vì để có điềm lành, xuống lầu cũng không có đi thang máy, đi là cầu thang, Lương Thần ôm Cảnh Hảo Hảo, đi tuốt đằng trước mặt.
Cảnh Hảo Hảo ở tầng mười.
Phù dâu theo ở phía sau, nhịn không được lên tiếng nhắc nhở nói: “Chú rể, cần phải ôm chặt cô dâu, nếu lòng bàn chân cô dâu chạm đất, đó chính là tượng trưng điềm xấu.”
Lương Thần nghe nói như thế, hơi nâng Cảnh Hảo Hảo lên trên, khiến cho phù rể phù dâu phía sau cười thành một đoàn.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cánh tay Cảnh Hảo Hảo ôm lấy cổ Lương Thần, nhìn dung nhan tuấn mỹ ôm cô, từng bước một đi xuống cầu thang, cô nhịn không được hơi nâng đầu một chút, tiến đến bên tai anh, nhẹ giọng hỏi: “Lương tiên sinh, có mệt không?”
Lương Thần lắc lắc đầu, nói: “Lương phu nhân, không mệt.”
Cảnh Hảo Hảo bị một tiếng Lương phu nhân này gọi đến khóe môi khẽ nhếch, sau một lúc lâu, cô tiến đến bên tai Lương Thần, nhẹ giọng nói: “Lương Thần, vận khí của anh thật tốt!”
“Em là đang chỉ anh cưới em sao? Vậy thì thật đúng là vận khí tốt.”
Đây có tính là lời ngon tiếng ngọt không?
Cảnh Hảo Hảo cong cong khóe môi: “Không phải, em chỉ là, anh lập tức liền đoán trúng người nào trong sáu phụ dâu là em.”
Lương Thần nghe được những lời này của Cảnh Hảo Hảo, thật lâu sau, mới lên tiếng, thành thực mà nói: “Không phải vận khí của anh tốt.”
Cảnh Hảo Hảo kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn về phía Lương Thần.
Lương Thần vừa cất bước xuống bậc thang, vừa nhìn lại ánh mắt của cô, nói: “Em biết không, người toàn thế giới nhiều như vậy, anh lại chỉ nghe được tiếng tim đập của một mình em.”
Hóa ra, lúc đó, khi lỗ tai anh tiến đến trước ngực, liền nghe được tiếng tim đập......

Cánh môi Cảnh Hảo Hảo vẫn giơ lên như trước, nhưng đáy mắt lại nổi lên một tầng sương mù.
Lương Thần ôm Cảnh Hảo Hảo đi ra từ trong tiểu khu, đội ngũ đón dâu bên ngoài nhìn thấy cô dâu mới, tiếng hoan hô tiếng pháo trúc lại vang lên lần nữa.
Ánh nắng tươi sáng chiếu vào toàn bộ vùng đất, thời tiết tốt không thể nào nói rõ, Cảnh Hảo Hảo bị Lương Thần ôm lên xe.
Xuyên qua cửa kính xe, Cảnh Hảo Hảo có thể thấy không ít người đang vây xem hôn sự mười phần khí phái như vậy, cũng không biết là ai, vẩy ra từng đợt bánh kẹo cưới, trái cây và tiền lì xì, khiến người bên ngoài tranh nhau giành lấy thành một đoàn.
......
Mười giờ rưỡi, đội ngũ đón dâu vững vàng lái vào nhà cũ nhà họ Lương.
Tuy rằng nhà họ Lương quyền cao chức trọng, nhưng vẫn lưu giữ rất nhiều tập tục cũ.
Mấy năm nay thân thể ông nội Lương Thần không tốt, vẫn tĩnh dưỡng ở trong viện an dưỡng Bắc Kinh, hôm nay cháu trai đại hôn, cũng chạy tới từ Bắc Kinh, ngồi ở phía trên cao đường, ba mẹ Lương Thần phân ra ngồi ở hai bên.
Lương Thần nắm tay Cảnh Hảo Hảo, chậm rãi đi qua.

Phù rể phù dâu đi theo phía sau, lúc đi ngang qua chậu than, phù dâu nhấc làn váy của Cảnh Hảo Hảo lên, Cảnh Hảo Hảo cất bước lớn đi qua. Đi đến phía trước cao đường, chính là kính trà.
Người hầu nhà họ Lương đã sớm chuẩn bị tốt trà bưng lên.
Lương Thần dẫn đầu bưng một ly, kính cho ông nội.
Ông nội cười ha ha tiếp nhận trà, uống một ngụm, sau đó đặt ly trà tới trên khay của người hầu ở một bên, cầm một bao tiền lì xì, đưa cho Lương Thần.
Lương Thần tiếp nhận tiền lì xì, chính là Cảnh Hảo Hảo kính trà.
Cảnh Hảo Hảo làm y theo bưng một ly trà, đưa tới trước mặt ông nội Lương Thần, hơi cúi đầu, cung kính hô một tiếng: “Ông nội.”
Ông nội Lương Thần treo nụ cười giống như vừa rồi, tiếp nhận trà của Cảnh Hảo Hảo, cũng uống một ngụm, sau đó đưa cho Cảnh Hảo Hảo một bao tiền lì xì.
Đi đến phía trước cao đường, chính là kính trà.
Người hầu nhà họ Lương đã sớm chuẩn bị tốt trà bưng lên.
Lương Thần dẫn đầu bưng một ly, kính cho ông nội.

Ông nội cười ha ha tiếp nhận trà, uống một ngụm, sau đó đặt ly trà tới trên khay của người hầu ở một bên, cầm một bao tiền lì xì, đưa cho Lương Thần.
Lương Thần tiếp nhận tiền lì xì, chính là Cảnh Hảo Hảo kính trà.
Cảnh Hảo Hảo làm y theo bưng một ly trà, đưa tới trước mặt ông nội Lương Thần, hơi cúi đầu, cung kính hô một tiếng: “Ông nội.”
Ông nội Lương Thần treo nụ cười giống như vừa rồi, tiếp nhận trà của Cảnh Hảo Hảo, cũng uống một ngụm, sau đó đưa cho Cảnh Hảo Hảo một bao tiền lì xì.
Hai tay Cảnh Hảo Hảo tiếp nhận tiền lì xì, nói một tiếng: “Cám ơn.”
Ông nội Lương Thần nghe câu cám ơn này, cười cười toe toét.
Sau đó, theo thứ tự kính trà cho ba và mẹ Lương Thần, vẫn lĩnh tiền lì xì như cũ.
Đã lạy cao đường, đó là vợ chồng kết tóc, uống ly rượu giao bôi.
Đoạn kết tóc này, là nghi thức cổ xưa, ngày xưa là kết tóc đính ước, sau đó lúc tân hôn, vợ chồng liền có ý đồng tâm.
Đoạn này, mẹ Lương Thần đã sớm dặn dò thợ trang điểm, cho nên phía sau lỗ tai của Cảnh Hảo Hảo, cố ý để lại một nhánh tóc.


Lão bảo mẫu nhà họ Lương đưa cho Lương Thần một cây kéo, Lương Thần cắt nhánh tóc kia của Cảnh Hảo Hảo xuống, sau đó đưa kéo cho Cảnh Hảo Hảo.
Bởi vì vóc dáng Lương Thần có chút cao, cho nên lúc Cảnh Hảo Hảo cắt tóc, anh còn cố ý cúi người, khiến người vây xem bên cạnh, nhịn không được mỉm cười.
Cảnh Hảo Hảo tìm một chỗ không thu hút nhất của Lương Thần, cắt một nhánh tóc.
Hiện tại tóc đàn ông, không dài tới eo như ở cổ đại, bện kết thành đồng tâm là không thể, cho nên liền xen lẫn tóc dài hai người chung một chỗ, phân biệt đặt ở trong túi gấm chữ song hỷ màu đỏ, sau đó, đưa cho cô dâu chú rể mỗi người một cái.
Biểu thị, từ nay về sau, hai người đồng tâm đồng kết.
Sau khi kết tóc, đó là uống rượu giao bôi.
Rượu là rượu Hoa Điêu thượng hạng.
Vừa bưng lên, liền tỏa ra mùi hương lâu năm.
Lão bảo mẫu nhà họ Lương cầm chén rượu, châm hai chén rượu Hoa Điêu, đưa cho chú rể cô dâu mỗi người một ly.
Nghi thức rượu giao bôi, mẹ Lương Thần từng dặn qua trước đó, lúc vợ chồng chạm cốc, chỉ nhấp một ngụm tượng trưng. Chỉ là Lương Thần quá mức kích động, chạm cốc với Cảnh Hảo Hảo xong, liền không còn một giọt, khiến người chung quanh cười thành một đoàn, lão bảo mẫu đành phải rót đầy rượu cho Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo một lần nữa, chạm cốc lần nữa, lần này Lương Thần thật cẩn thận nhấp một ngụm.
Lão bảo mẫu tiếp nhận rượu hai người uống, cùng đổ vào trong một ly rượu lớn, sau đó phân biệt đổ trở về trong hai ly rượu nhỏ, đưa cho Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo.
Đây mới là rượu giao bôi chân chân chính chính, đại biểu cho, trong anh có em, trong em có anh.
Cánh tay của Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo giao nhau, uống một hơi cạn sạch.
Uống rượu giao bôi xong, đó là ăn đồ ngọt.
Đồ ngọt là táo đỏ đậu phộng quả nhãn chè hạt sen.
Lão bảo mẫu nhà họ Lương bưng một chén lên.
Lương Thần tiếp nhận trước, ngay trước mặt mọi người, cầm thìa, đút cho Cảnh Hảo Hảo một ngụm.
Sắc mặt Cảnh Hảo Hảo hơi đỏ lên một chút tiếp nhận chén từ trong tay Lương Thần, cũng đút Lương Thần một ngụm.
Táo đỏ đậu phộng quả nhãn chè hạt sen, ngụ ý sớm sinh ra quý tử. Sau khi ăn xong, lão bảo mẫu liền đưa một rổ lớn đổ đầy bánh kẹo cưới tới trước mặt Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo, hai người nắm lấy, ném về phía người vây xem hôn lễ bên cạnh
Người chung quanh, đều giành lấy, mặc kệ có thích ăn ngọt hay không, mọi người vẫn chia ra xé bao, ăn một ngụm.
......
Làm xong nghi thức truyền thống, mọi người liền đi ra nhà họ Lương, đón xe đi khách sạn Tứ Quý.
Nếu tổ chức nghi thức ở nhà họ Lương, chỉ có người thân bạn tốt nhà họ Lương nhìn thấy, như vậy sau đó ở khách sạn Tứ Quý, chính là thời khắc được mọi người ở thành phố Giang Sơn chứng kiến.
Đến khách sạn Tứ Quý, Cảnh Hảo Hảo vẫn đều không có lộ diện, toàn bộ đều là một mình Lương Thần đứng ở cửa, tiếp đãi khách.
Hôn lễ từ hơn mười ngày trước, liền nổi tiếng đại giang nam bắc, mọi người làm ăn ở thành phố Giang Sơn đều phải nhìn vài phần sắc mặt của tập đoàn Giang Sơn, cho nên rất nhiều người đều gọi điện thoại trước, muốn xin thiệp mời.
Về phần đến tột cùng đưa ra bao nhiêu thiệp mời, đáy lòng Lương Thần cũng không phải đặc biệt rõ ràng, người bố trí tiệc rượu, sợ chỗ ngồi không đủ, bày hơn 50 bàn, kết quả không đủ, chỉ có thể kêu phục vụ khách sạn Tứ Quý, tạm thời lại bỏ thêm mười bàn, mới để cho khách đều ngồi đủ.
Cũng có không ít phóng viên sớm ngăn ở cửa khách sạn Tứ Quý vây chụp, Lương Thần luôn không thích tin tức ven đường, lần này lại để cho bọn họ bố trí mấy bàn tiệc rượu, thoải mái mời bọn họ vào bên trong quay chụp.
Anh từng nói, anh muốn để cho mọi người toàn thế giới biết được, Cảnh Hảo Hảo là anh phong phong cảnh quang viết lên trên hộ khẩu của mình
Anh nói được, sẽ làm được.
......
Tuy rằng hôn lễ làm ở bên trong, nhưng bố trí lại đặc biệt lãng mạn loá mắt.
Vào bàn, chính là dựng một bục để ý màu trắng, cách mỗi năm mét xa, đó là một cổng vòm trang trí hoa tươi.
Trên màn hình lớn phía sau cuối sân khấu, không ngừng phát ra ảnh cưới của Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần.
Khúc nhạc kết hôn, một lần lại một lần vờn quanh liên tục.
Bàn rượu trải khăn trải bàn rượu màu đỏ thẩm, phía trên còn vẩy một tầng cánh hoa hồng đỏ.
Bánh ngọt thiên nga đen trị giá 200 vạn, sừng sững ở bên trái sân khấu, 9999 thiên nga tinh chế điêu luyện, trông rất sống động, bên cạnh đặt là một dãy rượu champagne xếp lên thật cao.
......
Mười hai giờ, hôn lễ chính thức bắt đầu.
Dẫn đầu vào bàn là sáu tiểu hoa đồng đáng yêu xinh đẹp, cầm lẵng hoa trong tay, vụng về vẩy hoa tươi.
Sau đó là chú rể cô dâu, ở phía sau, đi theo sáu đôi phù rể phù dâu.
Ở dưới mấy trăm bàn, mấy nghìn người chứng kiến, ở dưới khúc âm nhạc kết hô trang nghiêm mà lại hạnh phúc, Cảnh Hảo Hảo kéo cánh tay Lương Thần, chậm rãi đi tới trên sân khấu.
Phù rể phù dâu đứng ở phía sau.
Phóng viên chớp lóe đèn không ngừng.
Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo còn chưa có mở miệng nói chuyện, đó là tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc vang lên.
Đợi đến vỗ tay rơi xuông, Lương Thần mới thanh thanh cổ họng mở miệng: “Thật cao hứng, mọi người có thể trong lúc bận rộn, tới tham gia hôn lễ của tôi và......” Lương Thần nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, nói: “Cảnh Hảo Hảo - phu nhân của tôi.”
“Ở dưới sự chứng kiến của các vị, tôi tin tưởng, tôi và Cảnh Hảo Hảo - phu nhân của tôi, đường hôn nhân tương lai, nhất định sẽ hạnh phúc mỹ mãn.”
Lương Thần nói tới đây, dừng một chút, Cảnh Hảo Hảo gắt gao nắm lại tay anh, mở miệng, nói: “Thật cao hứng, mọi người tới tham gia cổ vũ, ngày hôn lễ của tôi và......” Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu, tầm mắt đối diện với Lương Thần: “Lương Thần - chồng của tôi.”
“Ở dưới sự chúc phúc của các vị, tôi tin tưởng, tôi và Lương Thần - chồng của tôi, chắc chắn tương cứu trong lúc hoạn nạn, gần nhau đến già.”
Âm trong lời của Cảnh Hảo Hảo rơi xuống, toàn trường liền vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo nắm tay, đi về phía trước một bước, chờ sau khi vỗ tay ngừng lại, hai người mới mặt đối mặt đứng thẳng.
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo, nhẹ giọng mở miệng, nói: “Cảnh Hảo Hảo tiểu thư, tướng mạo của anh coi như đoan chính, xuất thân coi như ưu tú, phía sau có tập đoàn Giang Sơn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, nói như vậy, tựa hồ cả người anh vẫn là thực hoàn mỹ, nhưng anh cũng có khuyết điểm mà người bên ngoài không biết, ví dụ như tính tình của anh không được tốt, anh còn từng làm rất nhiều chuyện khốn kiếp, từng hại em khổ sở, thương tâm, khóc, tuyệt vọng, thậm chí vào lúc chúng ta yêu nhau nhất, anh còn từng bởi vì không tin tưởng xoay người rời khỏi em, nhưng xem ở trên phân thượng anh tạo ra “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn” vì em, em có thể suy tính một chút, gả cho anh được không?”
Cùng với âm trong lời Lương Thần rơi xuống, trên màn hình lớn phía sau anh, xuất hiện ảnh chụp của “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn”.
Toàn trường ồ lên, kiến thúc thần bí tọa lạc ở đoạn phồn hoa nhất đường Tô Châu của thành phố Giang Sơn, lại có thể là lễ vật Lương Thần tặng cho người phụ nữ mình yêu nhất!
Trên màn ảnh, cuối cùng khi hình ảnh dừng ở chỗ “Đợi khi ngày tốt cảnh đẹp, Giang Sơn làm lễ, gả cho anh được?”, Cảnh Hảo Hảo nhìn lại Lương Thần, mới nhẹ nhàng gật đầu, ngữ khí rất nhỏ, cũng rất kiên định: “Em nguyện ý.”
Hiện trường một mảnh im lặng, ảnh chụp phía sau màn hình lớn, chiếu lại cảnh quay chậm “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn”.
Sau một lúc lâu, Cảnh Hảo Hảo mở miệng, nói: “Lương Thần tiên sinh, em ngoại trừ xinh đẹp một chút, tựa hồ không còn điểm ưu điểm nào, từng làm diễn viên, cuối cùng cũng không thể nổi tiếng, mở một cửa hàng bán hoa, cũng chỉ có thể nuôi gia đình, mặc dù có chút thông minh nhưng lúc đối mặt với anh lại rất tự ti, còn từng hại anh suốt đêm đi Nhật Bản một chuyến chắn lại tính mạng của bản thân, thậm chí có một lần liên lụy anh lăn xuống đường cao tốc suýt nữa đánh mất tánh mạng, nhìn thấy lễ vật tình yêu vĩnh viễn của anh, em rất nguyện ý gả cho ngươi, nhưng lại nói tiếp Cảnh Hảo Hảo hỏng bét đối với anh giống như người vô tích sự, anh xác định nguyện ý cưới sao?”
Lương Thần nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, không chút do dự gật gật đầu, âm điệu trả lời, là rất kiên quyết khẳng định: “Anh nguyện ý.”
“Anh nguyện ý cưới em - Cảnh Hảo Hảo tiểu thư làm vợ, một đời một thế chăm sóc em, yêu em, sủng em, mặc kệ bần cùng hay phú quý, khỏe mạnh hay tật bệnh, vẫn luôn đặt em ở vị trí thứ nhất trong sinh mệnh của anh, cho đến khi cái chết, tách anh và em ra.”
"Em nguyện ý gả cho Lương Thần tiên sinh làm vợ, một đời một thế được anh chăm sóc, được anh yêu, được anh sủng, mặc kệ bần cùng hay phú quý, khỏe mạnh hay tật bệnh, vẫn luôn đặt anh ở vị trí thứ nhất trong sinh mệnh của em, cho đến khi cái chết, tách anh và em ra.”
Nghe qua gặp qua rất nhiều loại lời thề hôn lễ, lại chưa từng nghe qua đặc biệt như vậy.
Toàn trường yên tĩnh có chút quỷ dị.
Lương Thần lấy nhẫn kết hôn từ trong túi ra, tự mình đeo cho Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo cầm kiểu của nam kia, tự mình đeo cho Lương Thần.
Lương Thần vươn tay, kéo Cảnh Hảo Hảo vào trong lòng, nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, chậm rãi cúi đầu, ở trong nháy mắt dán lên cánh môi cô, anh nhẹ giọng mở miệng, nói: “Cô độc nhiều năm như vậy, chờ chính là một người tốt nhất là em.”
Nói xong, Lương Thần liền ngăn chận môi Cảnh Hảo Hảo thật sâu.
Toàn trường bộc phát ra một mảnh tiếng vỗ tay như sấm.
...... END



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc