Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 99

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Có thể phiền toái cô xuống lầu mua giúp tôi một dao cạo râu không?”
Kiều Ôn Noãn nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo nắm tay Thẩm Lương Niên, chỉ cảm thấy chói mắt, cô nghe được lời nói của Cảnh Hảo Hảo, qua nửa ngày mới mấp máy môi, xoay người rời đi.
......
Đây là lần thứ hai Lương Thần nếm thử được cảm giác đứng ngồi không yên, sống một ngày bằng một năm.
Lần đầu tiên, là lúc anh chờ Cảnh Hảo Hảo đến biệt thự tìm anh.
Lần thứ hai, là hiện tại.
Thật ra chỉ mới một tiếng, nhưng anh lại cảm thấy đáy lòng mình nôn nóng như là có vô số con kiến bò.
Ngay tại lúc Lương Thần căm tức nâng chân lên, giận giữ đá ghế dựa ra, rốt cuộc trợ lý đã gọi điện thoại tới đây.
“Lương tổng, hiện tại xe của Kiều Ôn Noãn dừng ở bệnh viện nhân dân.”
“Bệnh viện nhân dân?” Lương Thần càng cảm thấy mơ hồ: “Ở bệnh viện nhân dân làm cái gì? Cảnh Hảo Hảo sinh bệnh?”

Không đúng, Cảnh Hảo Hảo sinh bệnh, cũng nên là người trong biệt thự phát hiện trước.
Lương Thần nghĩ, chính mình khẳng định là tức đến hôn mê mới có thể thốt ra một câu không đầu óc như vậy, anh hít sâu một hơi, mới làm rõ suy nghĩ, nói: “Đi thăm dò, đi thăm dò Kiều Ôn Noãn ở trong bệnh viện làm cái gì!”
......
Cảnh Hảo Hảo chờ Kiều Ôn Noãn mua dao cạo râu trở lại, liền bắt đầu cạo râu cho Thẩm Lương Niên.
Cô cạo rất cẩn thận, lực đạo rất nhẹ nhàng.
Suy nghĩ trong đầu, lại dần dần kéo trở về quá khứ.
Lễ giáng sinh hai năm trước, cô vì cho Thẩm Lương Niên một kinh hỉ, liền suốt đêm ngồi máy bay, chạy về thành phố Giang Sơn từ nơi quay phim.
Lúc ấy thành phố Giang Sơn vừa mới rơi tuyết lớn, thời tiết rất lạnh, xe taxi ít đến đáng thương, Cảnh Hảo Hảo liền tùy ý tìm một chỗ, chọn một món quà cho Thẩm Lương Niên.
Chính là dao cạo râu.
Thẩm Lương Niên chuẩn bị quà sinh nhật cho cô, là một áo khoác ngoài giá trị hơn vạn, cho nên lúc Cảnh Hảo Hảo lấy ra dao cạo râu, liền có vẻ hơi ngượng ngùng.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Thẩm Lương Niên vui rạo rực cầm dao cạo râu, cọ xát trên mặt mình hai cái, miệng lại nói lời ghét bỏ: “Hảo Hảo, em tặng quà cho anh cũng quá bình thường rồi.”
Cảnh Hảo Hảo không phục, liền quyệt miệng, nói: “Lương Niên, anh thì biết cái gì, em tặng anh món quà này ý nghĩa là em muốn cạo râu cho anh cả đời!”
Cô nói ra những lời này, mới ý thức được chính mình nói ra lời ngon tiếng ngọt như thế nào, mặt trong nháy mắt liền đỏ lên.
Thẩm Lương Niên lại cao hứng vươn tay, kéo cô vào trong lòng, gắt gao ôm cô, nói: “Hảo Hảo, em đã muốn cả đời của anh, anh liền cho em cả đời của anh.”
Hiện tại nhớ tới hết thảy, giống như là vừa mới phát sinh vào ngày hôm qua, rõ mồn một ngay trước mắt.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo lại cảm thấy, hết thảy càng như là một giấc mộng xinh đẹp.
Cô cạo râu xong cho Thẩm Lương Niên, mượn khăn mặt nhẹ nhàng lau sạch sẽ mặt của anh, ngữ khí có chút khàn khàn nói với Kiều Ôn Noãn đứng ở phía sau: “Anh ấy thích sạch sẽ, anh ấy coi trọng nhất là khuôn mặt này của mình, bình thường không có chuyện gì, sẽ luôn thích soi gương, cho nên cô nhất định phải cạo râu, lau mặt cho anh ấy mỗi ngày, như vậy anh ấy tỉnh lại, nhìn thấy bộ dáng soái khi như bình thường của mình, đáy lòng anh ấy sẽ rất cao hứng.”
Kiều Ôn Noãn đứng ở phía sau, không có hé răng.
“Dà dày xuất huyết, nhất định không thể ăn cay, anh ấy vẫn luôn có bệnh bao tử, đây là bệnh xấu mấy năm trước lúc anh ấy vì công ty mới làm việc một ngày một đêm công tác lưu lại, anh ấy thích ăn cháo ở một tiệm thành nam, trước kia lúc tôi bận rộn ở studio, không thể tự mình mua cho anh ấy, tôi sẽ gọi điện thoại, đặt quán đưa đến cho anh ấy......”
Cảnh Hảo Hảo nói xong, vẫn có chút không nói được nữa.

Cô đây là đang làm cái gì?
Sao lại nói hết những bí mật không muốn người biết của cô và Thẩm Lương Niên cho Kiều Ôn Noãn chứ?
Cô rõ ràng là thích Thẩm Lương Niên, nhưng lại mưu đồ bất chính với Thẩm Lương Niên, cô điên rồi sao?
Nhưng cô không nói, thì phải làm thế nào đây?
Cuối cùng Thẩm Lương Niên cũng cần một người chiếu cố, mà cô tuyệt đối không có khả năng canh giữ ở bên người anh chăm sóc anh.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo rõ ràng, chính mình nói những lời này với Kiều Ôn Noãn, đại biểu cho cái gì.
Dù sao lòng người cũng không phải làm từ thịt, cô đây là tự cho Kiều Ôn Noãn cơ hội.
Cô xem như đẩy người đàn ông mình yêu vào trong tay người phụ nữ khác.
Cảnh Hảo Hảo vừa nghĩ đến đây, liền cảm thấy như là có cái gì đó hung hăng nắm lấy cổ của mình, khiến cho chính mình không thể hô hấp.
- Hảo Hảo, anh chờ cưới em làm vợ.

- Hảo Hảo, cả đời này của anh chỉ cưới một mình em.
- Hảo Hảo, Thẩm Lương Niên tôi lấy sinh mạng thề, nếu tương lai có một ngày, anh có điều cô phụ em, ắt gặp trời phạt.
Những lời anh từng nói, cô đều nhớ kỹ rõ ràng, lời hứa của anh, cô vẫn ký ức hãy còn mới mẻ, nhưng hiện tại cô lại không đợi được ứng nghiệm anh có thể thật sự cô phụ cô hay không, cô liền rời khỏi anh.
Cảnh Hảo Hảo cầm lấy tay Thẩm Lương Niên, bắt đầu run rẩy kịch liệt lên, thật lâu sau, cô mới chậm rãi buộc chính mình bình tĩnh một chút, sau đó lấy một cái hộp gấm từ trong túi xách mình mang theo ra.
Bên trong là nhẫn cầu hôn anh cho tôi.
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi bỏ cái nhẫn vào dưới gối Thẩm Lương Niên, sau đó đáy lòng yên lặng nói: Lương Niên, thực xin lỗi, tha thứ em nuốt lời, cả đời này không bao giờ có thể cùng một chỗ với anh nữa.
Trời biết cô không muốn tách khỏi anh như thế nào, nhưng cô cũng không muốn hại anh.
Cho nên, hiện tại cô trả nhẫn lại cho anh, đồng nghĩa với cự tuyệt lời cầu hôn của anh.
Cảnh Hảo Hảo vẫn nghĩ đến, chính mình đã trải qua thời kỳ khó khăn nhất, nhưng hiện tại, cô mới phát hiện, chân chân chính chính giơ tay lên chém xuống với Thẩm Lương Niên, lúc đó cô mới rõ ràng phát hiện đáy lòng của mình rất đau đớn.
Rõ ràng cô yêu anh như vậy, anh cũng yêu cô, nhưng bọn họ lại không thể ở cùng nhau.

Rõ ràng cô chán ghét Lương Thần như vậy, anh ta cũng không yêu cô, nhưng bọn họ cố tình lại phải buộc cùng một chỗ.
Quả nhiên đời người như diễn, diễn như đời người.
Nghĩ đến đây, Cảnh Hảo Hảo đột nhiên rất muốn khóc rống thất thanh, nhưng cô lại chậm rãi nhắm hai mắt lại, bức nước mắt trở về.
Sao cô lại quên, Thẩm Lương Niên không thích nhìn thấy cô khóc chứ, tuy rằng hiện tại anh hôn mê bất tỉnh, cô cũng không thể khóc cho anh xem.
......
“Lương tổng, Kiều Ôn Noãn ở trong bệnh viện làm thủ tục nhập viện, là vì làm cho Thẩm Lương Niên tiên sinh, dạ dày Thẩm Lương Niên tiên sinh xuất huyết, hiện tại hôn mê bất tỉnh, mà Cảnh tiểu thư, chính là tới nơi này thăm Thẩm Lương Niên tiên sinh.”
Lương Thần không nói gì, chỉ là trong tay kẹp một điếu thuốc, sau khi nghe được trợ lý bẩm báo hết thảy, liền cắt đứt điện thoại.
......
Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên quen biết suốt mười năm, nhưng thời gian mười năm như vậy, cuối cùng đổi lấy, chỉ là Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên ngốc cùng một chỗ sáu tiếng.
Ba giờ rưỡi chiều, miệng Thẩm Lương Niên đột nhiên bắt đầu thì thào nói nhỏ lên, Kiều Ôn Noãn lập tức liên lạc bác sĩ, ngay sau đó Cảnh Hảo Hảo và Kiều Ôn Noãn liền bị đuổi ra khỏi phòng bệnh, qua khoảng 20 phút, bác sĩ đi ra từ bên trong, nói: “Trước mắt tình huống của người bệnh đã ổn định, qua một lúc nữa, sẽ tỉnh lại.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc