Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 98

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Kiều Ôn Noãn thật sự không thể xem như là một người phụ nữ rất đẹp, lúc cô ta tiến vào vòng giải trí, còn từng nháo ra phong ba phẩu thuật thẩm mỹ, dù vậy, Cảnh Hảo Hảo vẫn cảm thấy bộ dạng cô ta rất bình thường, chỉ là sau khi trải qua xử lý trang điểm đậm, tương đối lên trước máy quay được mà thôi.
Ngoài trừ ở studio, bình thường số lần Cảnh Hảo Hảo gặp Kiều Ôn Noãn cũng không nhiều, mỗi lần thấy cô ta, không phải mang theo mặc kính lớn che nửa khuôn mặt, chính là sẽ đội mũ để người ta không thấy rõ diện mạo, cho nên Cảnh Hảo Hảo ngoại trừ biết bộ dạng cô ta không tính là xinh đẹp, cũng không có thật sự gặp qua mặt mộc của Kiều Ôn Noãn.
Cho nên, khi Cảnh Hảo Hảo giẫm bước chân không nhanh không chậm đi đến cửa lớn, nhìn thấy ngoài cửa đứng một cô gái mặc quần jean áo sơ mi voan màu trắng, cô sợ run trong chốc lát, mới ý thức được người nọ là Kiều Ôn Noãn.
Kiều Ôn Noãn không có trang điểm, Cảnh Hảo Hảo có thể nhìn rõ ràng nốt đậu trên mặt, tóc dài của cô ta tùy ý buộc ở sau đầu, thoạt nhìn có chút lộn xộn.
Cảnh Hảo Hảo lập tức nghĩ đến những lời Từ Dung nói ở trước mặt cô vào đêm qua, sắc mặtcủa cô, trong nháy mắt liền không có biểu tình gì.
Kiều Ôn Noãn nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, lại vội vàng đi về phía trước hai bước, cách cửa, vội vàng mở miệng nói: “Hảo Hảo, hôm nay tôi tới tìm cô là có chuyện xin cô giúp đỡ.”
Cảnh Hảo Hảo cũng chưa kịp trả lời, Kiều Ôn Noãn liền khẩn cấp tiếp tục nói: “Hảo Hảo, hiện tại chỉ có cô là có thể cứu Lương Niên, cho nên tôi cầu xin cô hiện tại đi bệnh viện nhân dân, nhìn Lương Niên một chút đi.”
Bệnh viện nhân dân?
Lương Niên?
Mi tâm Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng nhíu một chút, âm điệu có chút không thể chờ đợi hỏi: “Lương Niên anh ấy làm sao vậy?”

“Mấy ngày nay anh ấy ngày ngày một mình uống rượu giải sầu, tối hôm qua không biết anh ấy uống bao nhiêu, té xỉu ở ven đường, được người đưa đi bệnh viện, người bệnh viện gọi điện thoại suốt đêm thông báo cho tôi, nói dạ dày anh ấy xuất huyết, tôi vội vàng tiến vào bệnh viện, đến hiện tại, cả người anh ấy còn bị vây trong trạng thái hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói tình huống của anh ấy rất không lạc quan, tôi không có cách nào, tôi nghĩ đến cô, chỉ có thể nghĩ đến cô, cho nên tôi cầu xin cô hiện tại đi thăm anh ấy đi.”
Sắc mặt Cảnh Hảo Hảo lập tức liền mất đi huyết sắc, cô không nói gì, chỉ xoay người, liền chạy về phía biệt thự.
Tốc độ cô chạy đặc biệt nhanh, trên đường đã đánh rơi một chiếc dép, cô chân trần dẫm nát lên đá cuội, cấn đau chân cô, cô lại hoàn toàn mặc kệ, chỉ nhan chóng đẩy cửa ra, chạy lên tầng hai, thay đổi quần áo, cũng không để ý tới thím Lâm đi theo phía sau hỏi, liền vội vội vàng vàng cầm túi xách, chạy về phía cửa lớn.
“Cảnh tiểu thư?”
“Cảnh tiểu thư, cô đây là đi đâu?”
Người giữ cửa và thím Lâm một trước một sau hỏi.
Cảnh Hảo Hảo lại như là hoàn toàn không có nghe được, trực tiếp nhảy lên xe Kiều Ôn Noãn, thúc giục Kiều Ôn Noãn nhanh khởi động xe, rời khỏi biệt thự.
......
Thím Lâm trở lại biệt thự, trái lo phải nghĩ trong chốc lát, cuối cùng vẫn là gọi một cú điện thoại cho Lương Thần.
Lúc thím Lâm gọi điện thoại qua, Lương Thần đan họp, di động đặt ở chỗ thư ký, cho nên họp xong, Lương Thần nghe được thư ký chuyển cáo, lập tức gọi về trong nhà một cú điện thoại.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư đi ra ngoài.”
“Tôi tưởng là chuyện gì, Hảo Hảo không phải là muốn ra cửa một chuyến ư, các người theo cùng là được, về sau loại chuyện này không cần báo cho tôi.” Lương Thần vừa lật văn kiện, vừa không yên lòng nói.
“Không phải, Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư là tự đi ra ngoài một mình......”
Âm trong lời nói của thím Lâm còn chưa rơi xuống, Lương Thần liền “bốp” khép văn kiện lại, giọng nói của anh, nháy mắt liền trầm thấp xuống: “Rốt cuộc một đám các người xảy ra chuyện gì, ngay cả một người cũng không trông chừng được?”
“Không...... Không phải...... Là có một vị tiểu thư tới đây tìm Cảnh tiểu thư, không biết nói cái gì với Cảnh tiểu thư, Cảnh tiểu thư bỏ chạy trở về phòng, thay đổi quần áo, chúng ta còn chưa kịp ngăn cản, cô ấy liền lên xe đi với người đó rồi.”
Tiểu thư?
Lương Thần nhíu nhíu mày, hỏi: “Vị tiểu thư kia lái xe tới?”
“Vâng.”
“Đi điều tra băng ghi hình cửa lớn, nhìn xem biển số xe của cô ta là bao nhiêu, nói cho tôi biết.” Lương Thần nói xong, liền trực tiếp cạch cắt đứt điện thoại.
......

Qua khoảng hai phút, di động Lương Thần lại vang lên, là thím Lâm gửi biển số xe đến.
Lương Thần liền gửi biển số xe cho trợ lý của mình, sau đó cầm lấy điện thoại cố định trên bàn làm việc, nhấn một phím, chờ tiếp thông, liền đơn giản rõ ràng nói: “Tra một chút chủ biển số xe này là ai.”
Lúc này đây, Lương Thần cũng không có chờ trợ lý trả lời, liền trực tiếp ném điện thoại xuống.
Lại qua khoảng mười phút, điện thoại cố định của Lương Thần liền vang lên, anh không có dừng lại chút nào cầm lấy điện thoại, tiếp nghe: “Lương tổng, chủ biển số xe kia là một vị tiểu thư tên là Kiều Ôn Noãn.”
Mi tâm Lương Thần càng nhíu chặt.
Kiều Ôn Noãn?
Cô ta tìm Cảnh Hảo Hảo làm cái gì?
“Tra một chút hiện tại xe cô ta ở nơi nào.”
“Vâng, Lương tổng.”
......

Dọc theo đường đi Cảnh Hảo Hảo và Kiều Ôn Noãn cũng không có nói chuyện gì với nhau, cũng may lúc này cũng không có kẹt xe, chỉ một tiếng, liền đến bệnh viện nhân dân.
Cảnh Hảo Hảo không đợi Kiều Ôn Noãn dừng hẳn xe, liền vội vàng đẩy cửa xe ra, chạy vào tầng khám gấp.
Cảnh Hảo Hảo đẩy cửa tiến vào phòng bệnh Kiều Ôn Noãn nói, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thẩm Lương Niên nằm ở trên giường bệnh.
Người đàn ông mặc đồ bệnh nhân, sắc mặt tái nhợt nằm ở nơi đó, cũng không nhúc nhích.
Trên cổ tay anh, ghim kim tiêm, có chất lỏng chậm rãi đưa vào trong cơ thể anh.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở cửa trong chốc lát, mới mở bước chân, chậm rãi đi vào.
Ngày hôm qua cô ngồi ở trong xe Lương Thần, còn nhìn thấy anh, lúc đó anh chỉ sắc mặt thoạt nhìn không được tốt, hút từng hơi thuốc, sao chỉ trong một đêm, liền dạ dày xuất huyết vào viện?
Cảnh Hảo Hảo đi đến trước giường bệnh, nhìn chằm chằm Thẩm Lương Niên hồi lâu, mới chậm rãi vươn tay, đụng đến hai gò má của Thẩm Lương Niên.
Trước kia anh rất thích sạch sẽ, cho tới bây giờ râu trên mặt đều không còn dư lại một mảnh vụn, hiện tại, trên cằm anh, mọc đầy râu ria thô ráp, sờ lên, có chút đâm tay.
Sau khi cô rời khỏi anh, gặp qua anh hai lần, một lần là trên đường cái, một lần chính là ngày hôm qua, hai lần này cô đều không có dũng khí nhìn anh thật tốt.

Lúc này anh hôn mê bất tỉnh nằm ở nơi này như vậy, rốt cục Cảnh Hảo Hảo cũng dám cẩn thận quan sát nhìn anh.
Hóa ra, dáng dấp anh cùng với trong trí nhớ mấy ngày nay của mình giống nhau như đúc.
Ngón tay Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng xẹt qua cái trán, lỗ mũi, hai gò má của Thẩm Lương Niên.
“Lương Niên, anh nói sao anh lại ngốc như vậy chứ?”
“Vì sao anh phải chà đạp thân thể của mình như vậy?”
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng hỏi hai câu, trong giọng nói rõ ràng mang theo chỉ trích thật sâu, nhưng trong thân thể lại tràn ngập đau lòng.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm Thẩm Lương Niên trong chốc lát, mới xoay người, nói với Kiều Ôn Noãn đứng ở cửa



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc