Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 94

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần ngẩng đầu, nhìn trần nhà, không có lên tiếng, chỉ nhắm mắt lại, hút một hơi thật sâu, có thể bởi vì gấp, bị nghẹn đến anh chợt ho khan một chút.
Qua một lúc, anh mới ngừng ho khan, ngồi thẳng thân thể, nhìn Từ Dung, nói: “Việc này cậu đừng nói cho cô ấy biết, đến bây giờ cô ấy còn không biết.”
Dừng một chút, Lương Thần còn nói: “Cũng đừng nói cho người khác, đừng để lúc đó nháo ồn ào huyên náo, làm đến cuối cùng, loại chuyện này, cứ để cô ấy là người biết cuối cùng, tôi không muốn cô ấy ủy khuất như vậy.”
Lương Thần gọi người phục vụ tới, tính tiền, đứng lên: “Thời gian không còn sớm, cô ấy ở dưới đó chờ tôi lâu rồi, tôi đi trước.”
......
Lương Thần đi ra Túy Tiên Lâu, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo đứng ở ven đường.
Cô gái dựa vào một chiếc đèn đường, lẳng lặng nhìn xe đến xe đi trước mặt, như là đang nghĩ nhập thần chuyện gì đó, thế cho nên anh tới gần, cô cũng không phát giác.
“Nghĩ gì vậy?” Lương Thần đứng ở bên cạnh người cô, lấy chìa khó xe từ trong túi ra, mở xe.
Cảnh Hảo Hảo đột nhiên nghe được tiếng nói của Lương Thần, cả người theo bản năng lui về sau hai bước, mới quay đầu nhìn về phía Lương Thần.
Lương Thần nhìn khoảng cách bị cô kéo ra, mi tâm nhẹ chau lại, đáy lòng hiện lên một tia không hờn giận, nhưng chỉ trong nháy mắt, liền bị anh áp chế xuống, đi lên trước, mở cửa xe ra: “Thời tiết có chút lạnh, lên xe đi.”

Cảnh Hảo Hảo không nói gì, nhìn cũng không có liếc mắt nhìn Lương Thần một cái, chỉ khom người lên xe, tự mình cài chặt dây an toàn.
Cô đợi cho sau khi Lương Thần lên xe, liền nghiêng đầu, nhìn về phía ngoài của sổ xe, lưu lại cho Lương Thần một cái ót.
Lương Thần vẫn cảm thấy, cô gái nhỏ mềm mại này không có lực công kích gì, thật ra sự thật chứng minh, cô không có tiền không có quyền bằng anh, cô còn có nhược điểm rơi vào trong tay anh, muốn đấu tranh cũng không thể đấu tranh, nhưng cô lại dùng chi tiết không thấy được nhất, dễ dàng đả kích đến anh.
Đổi lại trước đây, anh khẳng định sẽ phát hỏa, trên thế giới này, có ai dám không nhìn anh, nhưng hiện tại, anh phát hiện, lúc chính mình đối mặt với cô, tính tình càng ngày càng áp chế.
Lương Thần hít sâu một hơi, chậm rãi khởi động xe, chở Cảnh Hảo Hảo rời đi.
Dọc theo đường đi, hai người cũng không có nói chuyện với nhau.
Thật ra, trước kia trao đổi giữa Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo cũng không nhiều, nhưng không biết vì cái gì, từ khi anh trở về sau chuyến tới quê hương cô, bây giờ anh thực không thích đối đãi trầm mặc với cô như vậy.
Hơn nữa, anh còn nhìn ra được, cô tựa hồ là đang không vui.
Bởi vì những lời nói đó của Từ Dung sao?
Lúc đi ngang qua một trung tâm thương mại, Lương Thần trầm tư một chút, liền lưu loát chuyển động tay lái, lái xe vào bãi đổ xe dưới đất của trung tâm thương mại.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Anh chưa từng theo đuổi phụ nữ, cũng không phải đặc biệt hiểu rõ phụ nữ, nhưng anh từng thấy những chị dâu chị họ kia của anh, mỗi lần lúc ra cửa đi dạo phố mua đống đồ, tâm tình thoạt nhìn đều đặc biệt tốt, líu ríu ngồi ở trong phòng khách, có thể quay chung quanh nói giỡn về những chiến lợi phẩm kỉa cả buổi sáng.
Cho nên, anh liền nghĩ, Cảnh Hảo Hảo mua đồ, cũng sẽ vui vẻ.
Đợi cho Lương Thần mang theo Cảnh Hảo Hảo vào trung tâm thương mại, lúc này Lương Thần mới phát hiện, chính mình lại có thể có nhiều lần đầu tiên cho Cảnh Hảo Hảo như vậy.
Lần đầu tiên làm yêu.
Lần đầu tiên chú ý một phụ nữ.
Lần đầu tiên mang một phụ nữ đi dạo phố.
Lần đầu tiên nghĩ biện pháp đi dỗ một phụ nữ vui vẻ.
Anh lại có thể ở trong lúc tiềm thức chính mình không biết chút gì, vì cô gái tên Cảnh Hảo Hảo này, bất tri bất giác ngoại lệ nhiều như vậy.
Lương Thần nghĩ tới đây, theo bản năng liền dừng bước chân.
Thật sự là kỳ quái...... Mình đây rốt cuộc là làm sao vậy?

Lương Thần nhịn không được liền nhìn chăm chú về phía Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy Lương Thần dừng lại, cũng dừng lại theo, lại nhìn thấy anh nhìn chằm chằm vào mình, liền cau mày thanh tú, nâng tay lên, sờ sờ mặt mình, không có đụng đến thứ khác thường gì, mới lên tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”
Lương Thần hoàn hồn, lắc lắc đầu, vẫn nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo như trước, nhìn trong chốc lát, mới lắc lắc đầu dưới đáy lòng. Quên đi...... những chuyện không nghĩ ra, dứt khoát không cần suy nghĩ.
Sau đó, Lương Thần mới nói: “Nhìn xem có thứ gì em thích, cứ việc chọn.”
Trong trung tâm thương mại, đều là xa xỉ phẩm đẳng cấp thế giới, mỗi một kiện đều hơn vạn, vô số phụ nữ đi theo cùng đàn ông, chọn lựa, sau khi người đàn ông chà thẻ, liền cao hứng hôn lên hai gò má của người đàn ông, ý vui sướng biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo lại không có một chút hứng thú với những vật phẩm ở nơi xa hoa này, nếu theo bên người là Thẩm Lương Niên, cô nghĩ, cô cũng sẽ vui vẻ.
Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo đi dạo từ lầu một đến lầu ba, Cảnh Hảo Hảo đều nhìn như cưỡi ngựa xem hoa, từ đầu đến cuối đều không có chọn lựa.
Lương Thần vào lúc cô không có tâm tình, liền dừng ở cửa hàng độc quyền chanel ở tầng thứ tư, nắm tay Cảnh Hảo Hảo đi vào.
Lương Thần rất ít chọn lựa đồ dùng phụ nữ, anh biết nếu để cho Cảnh Hảo Hảo tự mình đi chọn, sợ cô sẽ cưỡi ngựa xem hoa qua loa cho xong giống như vừa rồi, dứt khoát liền lôi kéo Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trên sô pha, để người bán hàng lấy hàng hóa trong cửa hàng đến, bày ra từng cái trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
“Tiểu thư, cô nhìn xem có thứ những thứ này không?” Người bán hàng đứng ở một bên, lễ phép hỏi.

Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, quét qua từng cái túi xách và trang sức, sau đó lắc lắc đầu.
Người bán hàng theo bản năng liếc mắt nhìn Lương Thần một cái, sau khi nhận được cái gật đầu của anh, liền kéo mấy thứ kia xuống, một lần nữa thay một nhóm khác lên.
Cảnh Hảo Hảo vẫn lắc đầu.
Hôm nay tựa hồ tâm tình Lương Thần rất tốt, rất kiên nhẫn cùng Cảnh Hảo Hảo để người bán hàng đổi tới tới lui lui vài hàng hóa, lúc nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo vẫn lắc đầu như trước, Lương Thần tự mình đứng lên, đi về phía khu hàng hóa trong cửa hàng.
Tuy rằng Lương Thần rất ít tiếp xúc những đồ dùng của phụ nữ này, nhưng ánh mắt lại vẫn thực không tệ, liếc mắt một cái liền nhìn trúng thương phẩm chanel tinh túy nhất, để người ta đều lấy đến trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
Lúc này đây, Cảnh Hảo Hảo nhìn cũng không có liếc mắt nhìn một cái, nói thẳng: “Tôi không cần.”
Nháy mắt sắc mặt Lương Thần liền lạnh xuống, anh tự mình chọn lựa đồ cho cô, cô không cảm kích thì thôi, hiện tại nhìn cũng không liếc mắt nhìn một cái, liền nói thẳng không cần.
Lương Thần nhẹ nhàng “A” một tiếng.
Âm điệu anh không nặng, lại làm cho người chung quanh cảm giác được một cỗ tức giận, người bán hàng nhất thời sợ tới mức không dám thở mạnh một tiếng.
Cảnh Hảo Hảo nhận thấy được Lương Thần tức giận, ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông, nhìn chằm chằm chính mình, như là có thể phát tác bất cứ lúc nào.

Nơi này là trung tâm thương mại, người đến người đi, nếu anh thật sự phát hỏa, cuối cùng dọa người khẳng định là cô!
Tuy rằng trốn không thoát anh, nhưng...... Cô lại vẫn muốn bảo vệ tốt chính mình.
Trong đầu Cảnh Hảo Hảo nhanh chóng chuyển vòng vo, sau đó mở miệng, ôn hòa mềm nhẹ nói: “Tôi không thích mấy thứ này.”
Sắc mặt Lương Thần vẫn không có gì hay chuyển.
Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, tiếp tục nói: “Không bằng anh đưa cho tôi một khối đá đi.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc