Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 88

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Bạn học của tôi, đều nói bộ dạng ba tôi rất tuấn tú, không biết có phải do mỗi ngày tôi đều cùng ở một chỗ với ông hay không, tôi nhìn túi gia xinh đẹp đó đến có chút phát phiền.”
Chữ gia bị dùng bút màu đỏ ghi chú sai lỗi chính tả.
“Tôi cảm thấy ba không có đẹp mắt bằng mẹ tôi, mẹ tôi có một mái tóc đen nhánh, đôi mắt thật to, lông mi cong cong, hàm răng chỉnh tề, lúc cười rộ lên, trên khuôn mặt còn có hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt......”
300 chữ tiếp theo, viết đều là nội dung về mẹ Cảnh Hảo Hảo.
Ở cuối cùng bài văn, giáo viên cho “2” điểm, còn mang theo lời bình luận, nói là viết về ba của tôi, không phải là mẹ của tôi!
Bài văn rất buồn tẻ, không có tính nội dung thực tế, hành văn ngây thơ có chút buồn cười, nhưng Lương Thần lại cẩn thận xem xong từng chữ một.
Hiệu trưởng Phương đều nói chuyện mình có thể nhớ về Cảnh Hảo Hảo ra.
Đại đa số đều là một ít chuyện lý thú lúc nhỏ, bởi vì là trấn nhỏ, chuyện lý thú đều có vẻ có chút đơn điệu, Lương Thần lại nghe đặc biệt cẩn thận.
Nghe được chỗ buồn cười, mặt mày anh đều không tự giác cong lên.
Đến sau đó, hiệu trưởng Phương liền nói đến năm phát sinh lũ lụt trong trấn nhỏ kia, cũng nói đến cha mẹ Cảnh Hảo Hảo đều mắt, được nhà Thẩm Lương Niên chiếu cố.

Bắt đầu từ lúc đó, tựa hồ cũng không có chuyện tốt đẹp gì.
“Còn nhớ lão Thẩm bệnh nặng, con trai ruột của ông ấy lên cao trung ở huyện thành, đều là Hảo Hảo hầu hạ, mùa đông lớn giặt quần áo ở bên sông lạnh như băng, nấu cơm...... Còn có một chuyện, phỏng chừng lão Thẩm và con ông ấy cũng không biết, đó chính là mùa xuân vừa tới, toàn bộ băng tuyết trên đất hòa tan, Hảo Hảo ở bờ sông giặt quần áo, bị trượt, té vào trong nước...... Nếu không phải tôi và con tôi đúng lúc đi ngang qua, cứu con bé lên, nó đã mất mạng rồi, con bé tỉnh lại nói câu đầu tiền, cậu có biết là gì không?”
“Nó nói, đừng nói cho bác Thẩm và anh Lương Niên biết...... Cậu nhìn đi, vì một nhà lão Thẩm, con bé thiếu chút nữa đã mất mạng, kết quả còn sợ thành gánh nặng của người khác.” Nói tới đây, hiệu trưởng Phương lắc lắc đầu: “Hảo Hảo - con bé này, lúc còn nhỏ, tri ân báo đáp, còn nhỏ tuổi đã giúp nhà họ Thẩm làm không ít chuyện, lão Thẩm giúp đỡ con bé, cũng không giúp đỡ uổng phí...... Con trai của lão Thẩm cũng chưa từng hiếu thuận với ông ấy như vậy......”
Càng nói về sau, hiệu trưởng Phương liền bắt đầu lặp lại những lời “Hảo Hảo là cô gái tốt” này.
Lương Thần nghe đến đó, thật lâu sau cũng không nói chuyện.
Anh cũng không biết, cô gái nhỏ gầy yếu ở trong biệt thự của anh, từng vì một nhà Thẩm Lương Niên mà suýt nữa mất mạng!
Cuối cùng, hiệu trưởng Phương uống có chút nhiều, được con gái ông dìu vào trong nghỉ ngơi.
Lúc này Lương Thần mới đứng dậy cáo biệt.
Lúc anh đi ra, sắc trời đã tối, anh lên xe, mở đèn xe, nhìn những thứ thời thơ ấu của Cảnh Hảo Hảo mà mình lấy được từ chỗ hiệu trưởng Phương.
Trong đó có một tấm là ảnh chụp lúc cô học tiểu học.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc đó cô thật sự giống như là hiệu trưởng Phương nói, bộ dạng rất đẹp, đôi mắt thật to, trên mặt thịt đô đô, thoạt nhìn rất đáng yêu.
Ánh mắt cô lúc đó, giống bây giờ như đúc, trong suốt thấy đáy, giống nhau thời gian tinh thuần nhất.
Hạ cửa kính xe xuống, có gió đêm trong trấn nhỏ từ từ thổi tới, mang theo một cảm giác mát mẻ và hương nông thôn ngọt ngào, thổi ảnh chụp trên đầu ngón tay Lương Thần nhẹ nhàng đung đưa.
Nhìn chằm chằm ảnh chụp kia, trong nháy mắt mặt mày xưa nay luôn lãnh trầm của Lương Thần liền trở nên vô cùng nhu hòa, tựa như đó là bức ảnh tốt đẹp nhất thế gian.
Từ sau đêm Lương Thần rời đi kia, liên tục hai đêm đều không có trở về.
Đêm đó Cảnh Hảo Hảo có thể là bị Lương Thần làm bị thương, luôn luôn ngây người ở trên giường suốt 36 tiếng, mới đi xuống lầu ăn một chút cơm trưa.
Có thể là nằm thời gian quá lâu, buổi chiều Cảnh Hảo Hảo liền đi tản bộ trong sân.
Buổi chiều lúc thím Lâm đi ra ngoài mua đồ, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo ngồi bên cạnh hồ bơi ngẩn người, nghĩ Lương Thần đã sắp hai ngày không trở về, chỉ sợ dựa theo tính tình lúc trước, trong một lúc sẽ không về được, dứt khoát bước tiến lên, hỏi: “Cảnh tiểu thư, buổi chiều tôi muốn đi vào thành phố Giang Sơn một chuyến, cô muốn theo tôi ra ngoài dạo một chút không?”
Thím Lâm dừng một chút, tiếp tục nói: “Gần đây Thần thiếu gia có thể sẽ không trở về, dù cô đi ra ngoài, sợ là ngài ấy cũng sẽ không biết, mỗi ngày cô ở nhà, cũng thực không thú vị, tôi cũng không biết cô thích ăn cái gì, cho nên cô đi qua tự mình chọn lựa đi?”
Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, liền gật gật đầu, nói: “Vậy tôi lên lầu thay quần áo.”

......
Đêm qua Lương Thần uống một ít rượu, vì an toàn của mình và người khác, cũng không có chạy về thành phố Giang Sơn suốt đêm, trực tiếp ở lại một khách sạn nhỏ ở trong trấn.
Khách sạn trong trấn nhỏ, kém cách xa vạn dặm với khách sạn Tứ Quý ở thành phố Giang Sơn của anh, từ nhỏ anh đã sống an nhàn sung sướng, đâu chịu nổi khổ cực như vậy, cho nên ngây người chưa đến hai phút, liền đi ra, về tới trên xe của mình.
Cuối cùng anh trực tiếp để ghế xe nằm ngang, chịu đựng ở trên xe một đêm, buổi sáng ngày hôm sau, anh đi trấn trên tùy ý ăn bữa sáng một chút, đổ thêm xăng, liền lái xe về thành phố Giang Sơn.
Kết quả nửa đường, cao tốc kẹt xe, mãi cho đến hơn ba giờ chiều, Lương Thần mới lái vào thành phố Giang Sơn.
Lương Thần trực tiếp lái xe đi khách sạn Tứ Quý, tắm rửa một chút, bảo người ta lấy quần áo đi giặt khô, chính mình liền nằm ở trên giường nhắm mắt dưỡng thần, chỉ là qua 30 phút, vẫn có chút không ngủ được, mở to mắt, cầm lấy đồ thơ ấu của Cảnh Hảo Hảo, lăn qua lộn lại xem vài lần, cuối cùng nghiêng người, gọi một cú điện thoại tới biệt thự giữa sườn núi.
Điện thoại rất nhanh liền được tiếp nghe, truyền đến giọng nói cung kính của người hầu: “Thần thiếu gia.”
“Hảo Hảo đâu?”
Người hầu đầu kia điện qua một lúc lâu cũng không nói gì.
“Sao lại không nói lời nào?”

Giây tiếp theo, giọng nói thoáng có chút khẩn trương của người hầu truyền đến: “Cảnh, Cảnh tiểu thư, ở......”
“Gọi cô ấy nghe điện thoại.”
Người hầu sợ tới mức ngay cả tiếng hít thở cũng ngừng lại.
Tâm Lương Thần chợt căng thẳng, âm điệu nhịn không được liền trầm xuống: “Bảo Cảnh Hảo Hảo nghe điện thoại!”
“Thần, Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư đã đi ra ngoài với thím Lâm.” Trong giọng nói của người hầu mang theo một chút khóc nức nở.
Lúc này Lương Thần mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức liền giận dữ cúp điện thoại.
Đi ra ngoài thì đi ra ngoài, ấp úng, nửa ngày nghẹn không ra một chữ, không biết còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì!
Lương Thần vừa nói thầm, vừa gọi một cú điện thoại cho thím Lâm: “Hảo Hảo ở bên cạnh thím? Ừ...... Không cần bảo cô ấy nghe điện thoại, trực tiếp đưa cô ấy đến khách sạn Tứ Quý...... Cơm chiều không quay về ăn, trực tiếp ăn ở bên ngoài.”
......
Lương Thần cắt đứt điện thoại, trước gọi một cú điện thoại cho lễ tân, thúc giục người nhanh chóng đưa quần áo mình tới, sau đó mặc chỉnh tề, liền đi xuống lâu.

Anh đứng ở cửa khách sạn Tứ Quý, đợi chưa đến năm phút đồng hồ, liền nhìn thấy xe quen thuộc lái vững vàng dừng ở trước mặt anh.
Tài xế xuống xe, mở cửa xe sau ra, Cảnh Hảo Hảo khom người, còn chưa xuống dưới từ bên trong, chợt nghe có người hô một tiếng: “Lương Thần?”
Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần đồng thời nhìn về phía phát ra âm thanh, nhìn thấy hai người Từ Dung và Thẩm Lương Niên đi ra từ trong khách sạn Tứ Quý.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc