Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 82

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Câm miệng, tôi bảo em câm miệng!” Lương Thần cảm thấy cô nói ra những lời này thật chói tai, đâm vào tâm can phổi anh đến sắp nổ tung, anh vươn tay, hung hăng ngăn chận miệng của cô: “Câm miệng, câm miệng!”
Anh giống như chỉ biết lặp lại hai chữ này, vẫn luôn lẩm bẩm.
Thậm chí anh tay anh ôm miệng cô, dùng sức ấn.
Cho dù là như vậy, cô vẫn là ấp úng hô tên “Lương Niên”.
Lương Thần phẫn nộ trực tiếp vươn tay, xé rách quần áo của cô.
Tốt, tốt lắm, lá gan càng lúc càng lớn, lại có thể dám gọi tên Thẩm Lương Niên như vậy ở trước mặt anh, rất tốt, anh ngược lại muốn cho cô xem xem, người đàn ông muốn cô là ai!
Cô không phải không thích anh đụng chạm sao?
Anh liền cố tình chạm vào cô.
Đối mặt với đụng chạm của Lương Thần, cả người Cảnh Hảo Hảo càng thêm kích động.
Cô giống như là một kẻ điên, liều chết tránh né anh.

Anh cũng không quan tâm chính mình có thể đả thương cô hay không, giống như là muốn hoàn toàn chinh phục cô, hung hăng vây khốn cô, sau đó không chút lưu tình xâm chiếm cô.
Cảm xúc kích động vừa rồi của Cảnh Hảo Hảo giống như là khí cầu bị đâm châm, trong nháy mắt liền ủ rũ dính chặt xuống.
Sau đó, cô giống như là đã chết, nhắm mắt lại, nằm cứng ngắc ở nơi đó, dùng sức cầm lấy ga giường, cắn môi dưới thừa nhận.
Cô không nháo nổi anh, anh luôn tàn nhẫn như vậy, có thể hai ba cái liền nắm được xương sườn mềm của cô.
Anh đây là đang nhắc nhở cô, đáy lòng cô yêu Thẩm Lương Niên, dù chỉ yêu Thẩm Lương Niên, nhưng thân thể của cô vẫn là của anh.
.....
Lương Thần như thế nào cũng không nghĩ đến, chính mình lại có thể cãi nhau với Cảnh Hảo Hảo, ồn ào đến cuối cùng, vì tranh giành khẩu khí, lại dùng sức lực mạnh mẽ trời sinh của đàn ông để bắt buộc cô.
Anh nhìn Cảnh Hảo Hảo hữu khí vô lực, sắc mặt cô tái nhợt như là quỷ, nhắm mắt lại, toàn thân lạnh lẽo phát ra run rẩy.
Lương Thần nhíu nhíu mày, theo bản năng vươn tay, kéo chăn muốn đắp lên cho cô, nhưng Cảnh Hảo Hảo nhận thấy được hành động của anh, lập tức khàn khàn giọng, hô một câu: “Lương Niên, Lương Niên!”
Lửa giận thật vất vả mới bình ổn được của Lương Thần, vì một cái tên này, trong nháy mắt liền cháy lên hừng hực.
Anh kiềm nén xúc động muốn bóp chết cô, nâng tay lên, giữ chặt mặt cô, nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lương Niên? Thực rất có lỗi, ở trong này, chỉ có Lương Thần, em cần cũng phải cần, không cần cũng phải cần Lương Thần!”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Tôi nói cho em biết, Cảnh Hảo Hảo, em sớm chết tâm này cho tôi, cả đời Thẩm Lương Niên này đều không thể nào với em, em một lần là phụ nữ của tôi, cả đời đều là phụ nữ của tôi!”
“Cho dù là có một ngày tôi không cần em, Thẩm Lương Niên cũng đừng mơ có thể cùng một chỗ với em!”
Nói xong, Lương Thần liền hung hăng ném mặt Cảnh Hảo Hảo sang một bên, xoay người xuống giường, đi đến phòng thay quần áo mặc một bộ quần áo, cầm chìa khóa xe, đi ra khỏi phòng ngủ.
Cảnh Hảo Hảo nghe được tiếng cửa phòng mở, qua một lúc lâu mới hồi thần, cô chậm rãi vươn tay, kéo chăn, che ở trên người mình, cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên đều là thần thái đáy mắt Thẩm Lương Niên lúc cô và Thẩm Lương Niên đối diện nhau ở trên đường cái.
Thẩm Lương Niên từng dùng ánh mắt tức giận nhìn cô, từng dùng ánh mắt yêu thương nhìn cô, từng dùng ánh mắt mê muội nhìn cô, từng dùng ánh mắt lo lắng nhìn cô...... Nhưng Thẩm Lương Niên, cho tới bây giờ cũng chưa từng dùng ánh mắt kinh ngạc không thể tin được nhìn cô.
Anh nhất định đã bị chấn động, người phụ nữ anh yêu nhiều năm như vậy, lại có thể đêm hôm khuya khoắc ngồi ở trong xe người đàn ông khác.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, liền nhịn không được kéo chăn, trùm lên trên đầu của mình.
Sau đó, nước mắt rơi xuống một giọt tiếp một giọt.
......
Lương Thần đi đến trước xe, mới phát hiện chính mình quên mang di động, vì thế xoay người, quay lại lấy lần nữa.

Đẩy phòng ngủ ra, anh trực tiếp đi phòng tắm, lấy điện thoại di động ra từ trong túi quần áo bẩn, lúc đi ra, thuận đường nhìn lướt qua Cảnh Hảo Hảo trên giường.
Cô dùng chăn lớn, che phủ chính mình nghiêm nghiêm thật thật, thân thể cuộn mình thành một đoàn, đang không ngừng run rẩy, ngẫu nhiên còn có tiếng nức nở nhỏ khiến người ta không nghe được truyền đến.
Lương Thần dùng sức nắm chặt di động, dùng mũi “Hừ” một tiếng, liền xoay người đi ra phòng.
Là ai lần đầu tiên nhìn thấy cô, cảm thấy dáng dấp cô ôn nhu mềm nhũn, yếu đuối, như là một đóa hoa trắng noãn, kết quả, cái rắm, làm sao là hoa, tính tình và bề ngoài thoạt nhìn hoàn toàn là kém cách xa vạn dặm, quật cường như là một đầu bò!
Lương Thần đi xuống lầu, lúc ra khỏi phòng, dừng chân một chút, quay đầu nhìn thoáng qua thím Lâm bên cạnh, dặn dò nói: “Lên lầu xem cô ấy!”
Sau đó, liền đẩy cửa ra, lên xe, vừa giẫm chân ga, nháy mắt liền biến mất ở trong biệt thự.
......
Thím Lâm nghe được Lương Thần phân phó, vội vàng lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy toàn bộ trên đất đều là mảnh vụn thủy tinh.
Lại nhìn Cảnh Hảo Hảo lui ở trong chăn, thân thể co rúc co rúc, khóc thương tâm.
Đây rốt cuộc là làm sao vậy?

Thím Lâm thở dài một hơi, đi đến bên giường, nhẹ nhàng kéo kéo chăn: “Cảnh tiểu thư?”
Cảnh Hảo Hảo không để ý đến thím Lâm, vẫn che ở trong chăn như cũ.
Thím Lâm dùng dùng sức kéo chăn che đi, nhìn thấy cao thấp đầy người Cảnh Hảo Hảo đều là từng dấu xanh tím không đồng nhất, khó coi dọa người.
Thần thiếu gia đây là dùng rất nhiều khí lực, biến một cô gái mềm mại thành như vậy?
Thím Lâm vội vàng đứng dậy, đi lấy thuốc mỡ, trở về, bà vừa bôi thuốc cho Cảnh Hảo Hảo, vừa nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ nhắn treo đầy nước mắt của Cảnh Hảo Hảo, nhịn không được liền đau lòng thở dài một hơi, nói: “Cảnh tiểu thư, tính tình Thần thiếu gia không tốt, cô nhường ngài ấy một chút, cần gì chịu tội như vậy?”
Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, không nói gì.
Thím Lâm vừa định mở miệng, tiếp tục khuyên Cảnh Hảo Hảo, kết quả điện thoại bàn trong phòng ngủ vang lên.
Thím Lâm đứng dậy, tiếp nghe: “Chào ngài, nơi này là nhà họ Lương.”
Thím Lâm dừng một chút, đưa điện thoại di động cho Cảnh Hảo Hảo, Cảnh Hảo Hảo nghi hoặc nhìn thoáng qua thím Lâm, cô ở trong biệt thự Lương Thần, không ai biết đến, là ai gọi điện thoại tìm cô?
Cảnh Hảo Hảo tiếp nghe, mềm nhẹ “alo” một tiếng, chợt nghe được giọng nói quen thuộc của Thẩm Lương Niên truyền đến: “Hảo Hảo?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc