Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 69

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Thẩm Lương Niên vẫn luôn trên tuyến, rất nhanh đáp lại Cảnh Hảo Hảo, Cảnh Hảo Hảo liền một câu một câu trò chuyện với Thẩm Lương Niên, đại đa số đều là một ít lời nói thăm hỏi ân cần, nhưng lại khiến cho tâm tình đè nén của cô vui sướng hơn rất nhiều.
Lực chú ý của Cảnh Hảo Hảo vẫn đều đặt ở trên người Lương Thần, vào lúc Lương Thần cắt đứt điện thoại, cô liền gửi một tin cho Thẩm Lương Niên, nói: [ Em muốn ngủ.]
Nói xong, liền vội vàng rời khỏi Weibo.
Cảnh Hảo Hảo còn chưa kịp buông di động, Lương Thần liền đi tới bên giường, hỏi:“Làm cái gì vậy?”
Cảnh Hảo Hảo không chút để ý buông di động, nói: “Không có làm cái gì, chính là tùy tiện xem một chút.”
Lương Thần nhìn lướt qua điện thoại trong tay cô, hỏi: “Xem Weibo?”
Không biết có phải có tật giật mình hay không, đáy lòng Cảnh Hảo Hảo chợt níu chặt lại một chút, nhìn Lương Thần khẽ gật đầu, nói: “Ừ.”
Lương Thần cũng không có hỏi tiếp cái gì, chỉ nói: “Thời gian không còn sớm, còn có vài văn kiện chưa xử lý, em trước đi ngủ sớm một chút.”
“Ừ.”
Lương Thần không có nói gì, chỉ cúi người, nhẹ nhàng đắp chăn cho Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng liền ngẩng ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Lương Thần, vừa vặn chạm vào tầm mắt của anh.
Tay Lương Thần đặt ở trên chăn, không có dời đi, chỉ dùng ánh mắt sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm mắt cô, nhìn không nháy mắt.
Cảnh Hảo Hảo bị anh nhìn, đáy lòng có chút khẩn trương, tròng mắt không tự chủ được chuyển loạn chung quanh, ngay tại lúc cô muốn xoay người, Lương Thần đột nhiên cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán của cô.
Môi anh mang theo một chút nóng hổi ẩm ướt, tạm dừng ở mi tâm của cô trong chốc lát, sau đó mới hơi rời đi một chút, nhẹ giọng nói: “Ngủ ngon.”
Đôi mắt Cảnh Hảo Hảo mở thật to, như là bị người đàn ông luôn vênh váo đột nhiên trở nên ôn nhu lưu chuyển như thế dọa sợ.
Lương Thần nhìn bộ dáng ngây ngốc này của cô, nhịn không được liền cúi đầu, ngăn chận môi của cô.
Nụ hôn của anh, vừa vội lại mãnh, hôn Cảnh Hảo Hảo có chút trở tay không kịp.
Đợi lúc cô phục hồi tinh thần lại, cô mới phát hiện, hơi thở người đàn ông trở nên có chút nặng nề, trên người tản ra một cỗ khí nóng.
Trong lòng Cảnh Hảo Hảo thất kinh, biết Lương Thần là có phản ứng, cô theo bản năng muốn đẩy anh ra, lại bị anh vươn tay, ôm thật chặt, làm nụ hôn này sâu hơn.
Hôn, giằng co hồi lâu, vào lúc Cảnh Hảo Hảo nghĩ chính mình sắp hít thở không thông, Lương Thần mới lưu luyến không rời buông cô ra.
Không biết có phải do hôn môi khiến cho hít thở không thông hay không, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy lúc này đầu óc của mình có chút trì độn, thậm chí cô lại có thể nhìn gương mặt có vẻ tràn ngập tình dục của Lương Thần đến phát ngốc một trận.
Lương Thần nhìn xuống Cảnh Hảo Hảo, nhìn ánh mắt chưa hoàn hồn cùng đôi môi nộn nộn bị chính mình hôn đến trở nên hồng hồng, không tự chủ được nâng tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cánh môi của cô, lộ ra một nụ cười yếu ớt hỏi: “Hảo Hảo, có phải em còn chưa có hưởng thụ đủ? Muốn chúng ta thêm một lần nữa hay không?”
Cảnh Hảo Hảo tiếp tục sửng sốt nhìn Lương Thần trong chốc lát, sau đó mới đột nhiên như là phản ứng kịp, cũng không quản Lương Thần có thể tức giận hay không, chỉ là nhanh chóng kéo chăn, che kín thật chặt mặt của mình.
Lương Thần nhìn thấy hành động trẻ con này của Cảnh Hảo Hảo, càng cảm thấy tâm tình vui vẻ hơn, nâng tay lên, xoa xoa đỉnh đầu lộ ra của cô, vẫn dùng âm điệu nhẹ nhàng vừa rồi, nói: “Hảo Hảo, em cũng thật đáng yêu.”
Cảnh Hảo Hảo chôn sâu ở trong chăn hơn.
Lương Thần nhịn không được nhẹ nhàng bật cười, anh đứng ở bên giường, nhìn người quấn như bánh chưng trên giường, đứng trong chốc lát, liền xoay người đi đến một bên, cầm lấy máy tính và văn kiện của mình, đi phòng sách.
Cảnh Hảo Hảo đợi cửa phòng ngủ đóng lại một lúc lâu, mới xốc chăn lên, đầu tiên là thở dốc từng ngụm từng ngụm, sau đó mới phát giác tốc độ tim đập của mình đặc biệt nhanh.
Vừa rồi cô...... vừa rồi lại có thể, lại có thể trầm luân ở trong nụ hôn của anh......
......
Ngày hôm sau là thứ sáu, là ngày Lương Thần bận nhất, thậm chí ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn, liền vội vàng đi công ty họp từ sớm, nói là họp sớm, nhưng mở cho tới khi xong thôi, đã sắp là mười một giờ giữa trưa.
Lương Thần trở lại văn phòng, trực tiếp để cho trợ lý xuống lầu đặt cơm.
Lúc chờ cơm, Lương Thần đứng ở trước cửa sổ sát đất của văn phòng rộng lớn sáng ngời, nhìn bầu trời trong lành cuối thu của thành phố Giang Sơn, đột nhiên liền nghĩ đến nụ hôn tối hôm qua của mình và Cảnh Hảo Hảo, khóe môi nhịn không được liền cong lên.
Thật ra chỉ là một nụ hôn, anh và Cảnh Hảo Hảo đã lên giường quá rất nhiều lần, rốt cuộc chính mình có cái gì đáng để cao hứng!
Nhưng sau khi anh hôn môi, nhìn thấy bộ dáng Cảnh Hảo Hảo ngẩn người nhìn chằm chằm mình, tâm tình giống như là ăn đường, vui rạo rực, ngọt ngột mật mật.
Vào lúc nụ hôn kia giống như pha quay chậm ở trong đầu Lương Thần, cửa phòng làm việc, đột nhiên truyền đến một đạo tiếng đập cửa.
“Tiến vào.”
Cửa văn phòng đẩy ra, là trợ lý mang theo hai cái hộp đựng thức ăn đi vào.
Trợ lý bưng từng món hộp đựng thức ăn ra, đặt ở trên bàn, vào lúc bưng ra món ăn cuối cùng, anh nhìn thấy phía trên một dĩa rau lại có vài múi tỏi, cả người anh ta không nhịn được run rẩy một chút, theo bản năng ngẩng đầu, nhìn Lương Thần nói: “Lương tổng, tôi nhầm phần món ăn của tôi......”
Thói quen ăn cơm của Lương Thần giống như cá tính của anh, cực kỳ xoi mói, nhất là trong đồ ăn không thể nhìn thấy chút xíu tỏi.
Ngay tại lúc trợ lý nghĩ đến mình không thể thiếu một trận nghe mắng, Lương Thần thong thả từ từ ngồi ở trên sô pha, ý bảo anh ta cũng ngồi xuống, nói: “Ăn cơm đi.”
Trợ lý lập tức liền cứng ngắc ngay tại chỗ, vẻ mặt không thể tin nhìn Lương Thần, đại BOSS của bọn họ lại có thể không có tức giận ư?
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc