Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 66

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo đứng ở hành lang nhìn trong chốc lát, không nói cái gì, liền trở về phòng ngủ.
Phòng phía tây giống như là đang trang hoàng, phát ra tạp âm ầm ầm, quấy nhiễu Cảnh Hảo Hảo muốn ngủ cũng không thể ngủ, vì thế toàn bộ buổi chiều, Cảnh Hảo Hảo liền đặt tất cả suy nghĩ ở trên điện thoại di động.
Di động vang rất nhiều lần tiếng nhắc nhở của Weibo, mỗi một lần Cảnh Hảo Hảo đều nhanh chóng cầm lấy xem, nhưng mỗi một lần đều là thất vọng, Thẩm Lương Niên vẫn luôn không có hồi đáp tin nhắn của cô.
Đến chạng vạng, rốt cuộc tiếng trang hoàng cũng yên tĩnh lại, biệt thự khôi phục yên tĩnh như cũ, Cảnh Hảo Hảo ghé vào trên ban công có chút không yên lòng ngắm mặt trời lặn.
Trên đường, thím Lâm lên đây một lần, hỏi cô buổi tối muốn ăn cái gì, Cảnh Hảo Hảo có vẻ thiếu hăng hái nói một câu: “Tùy tiện.”
Thím Lâm vẫn báo một lần từng món ăn làm hôm nay cho Cảnh Hảo Hảo biết.
Đợi cho thím Lâm đi ra ngoài, Cảnh Hảo Hảo lại lấy di động từ trong túi ra, nhìn nhìn Weibo, vẫn không có hồi đáp của Thẩm Lương Niên, Cảnh Hảo Hảo mất mát ngồi trên ghế xích đu ở ban công, nhìn chằm chằm ngọn núi xa xa đến xuất thần, thẳng đến khi tiếng động cơ xe quen thuộc cắt đứt suy nghĩ của cô.
Cảnh Hảo Hảo quay đầu, liền nhìn thấy chiếc Land Rover Lương Thần thường xuyên lái kia đang lái tốc độ cực nhanh vào sân, đứng ở phía dưới bể bơi.
Một người hầu đang quét dọn trong sân chạy chậm một mạch qua, mở cửa xe ra cho Lương Thần.
Lương Thần vừa xuống xe, vừa nói hai câu với người hầu, sau đó ngẩng đầu, nhìn thoáng qua phương hướng phòng ngủ chính, vừa vặn chạm vào tầm mắt của Cảnh Hảo Hảo.

Cho dù cách độ cao một tầng lầu, Cảnh Hảo Hảo vẫn có thể cảm giác được ánh mắt sắc bén của Lương Thần, cô rất nhanh quay đầu, tránh né tầm mắt của Lương Thần.
Chưa quá hai phút, cô chợt nghe cửa phòng ngủ truyền đến một đạo tiếng vang, ngay sau đó Lương Thần đi đến, lúc anh cởi áo sơ mi, nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, sau đó liền lỏa thân trên, vào phòng tắm.
Lúc đi ra, Lương Thần đã thay đổi một thân trang phục hưu nhàn, mái tóc có chút lộn xộn rơi xuống, bên trong tùy ý mang theo một chút nhàn nhã.
Anh rót cho mình một ly nước, nhìn như thực vô tình ngẩng đầu, hỏi Cảnh Hảo Hảo: “Xế chiều hôm nay người trang hoàng đã tới?”
“Ừ.” Tuy rằng Cảnh Hảo Hảo vẫn có chút không thích ứng nói chuyện với Lương Thần, nhưng hai người đã ở trong biệt thự ngây người hơn một tháng, ít nhiều Cảnh Hảo Hảo cũng hiểu rõ tính tình Lương Thần, chỉ cần anh hỏi, cô đáp, dưới tình huống bình thường, anh vẫn rất dễ nói chuyện.
“Đi khi nào?”
“Trước khi anh trở về không lâu.”
“Ừm.” Lương Thần gật gật đầu, uống nước ừng ực một mạch, buông ly nước, nhìn Cảnh Hảo Hảo nói: “Đi, theo tôi đi qua xem một chút phòng đó trở thành bộ dáng như thế nào!”
Biệt thự thoạt nhìn là ba tầng, thật ra chỉ dùng hai tầng, tầng thứ ba chỉ có hai căn phòng lớn trống trải, một gian là để đồ hỗn tạp, một gian là một phòng đàn dương cầm lớn.
Tầng hai, lại phân ra bảy gian phòng, trong đó là ba gian phòng khách, một gian phòng ngủ chính, một phòng sách, còn có hai phòng trống.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc Cảnh Hảo Hảo nhàm chán, từng đi xem qua hai gian phòng trống kia, bên trong chỉ trang hoàng vách tường, cũng treo đèn thủy tinh xinh đẹp, mặt trên còn treo bích họa quý báu, chỉ là phòng trống rỗng, không có bài trí thứ gì.
Mà gian phòng trang hoàng lúc xế chiều hôm nay, chính là một trong hai phòng trống kia.
Cửa phòng nửa đống, Lương Thần đi đến phía trước, hai tay cắm túi quần, dùng cằm chỉ chỉ, nói: “Đẩy cửa ra, nhìn xem.”
Cảnh Hảo Hảo đi về phía trước hai bước, đẩy cửa phòng ra, cả người cô lập tức liền bị giật mình ngay tại chỗ.
Gian phòng cô tới hai ngày trước vẫn còn trống rỗng, trong một buổi chiều, liền biến thành một phòng vẽ tranh tinh xảo.
Bên cạnh một giá vẽ cao hơn một mét đặt một cái bàn, phía trên đặt đầy bút vẽ, bột nước, đủ các loại giấy vẽ.
Trên bàn ngay phía trước giá vẽ, đặt rất nhiều pho tượng, bên cạnh còn có một đôi ghế mây, ở giữa đặt một bàn tròn cây mây nhỏ, phía trên để một bộ trà cụ.
Trên tường cũng treo rất nhiều bức tranh nổi tiếng, có tranh Trung Quốc, cũng có tranh sơn dầu, trên phía ban công, treo rất nhiều thực vật xinh đẹp xanh biếc, thoạt nhìn tràn ngập hơi thở tươi mát.
Lương Thần nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo ngây ngốc, tiến về phía trước hai bước, lôi kéo tay cô đi vào: “Cảm thấy thế nào? Thích không?”
Cảnh Hảo Hảo có chút nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn về phía Lương Thần.

Anh hỏi cô như vậy ý tứ là phòng vẽ tranh này là chuẩn bị cho cô?
Từ nhỏ Cảnh Hảo Hảo thích nhất chính là vẽ tranh, trước mười tuổi, lúc cha mẹ ruột của cô còn sống, cô học một khóa không chuyên ở trấn trên, chính là vẽ tranh.
Sau đó cha mẹ đã chết ở trong trận lũ lụt đó, kiếp sống vẽ tranh của cô cũng liền chấm dứt.
Chuyện cô thích vẽ này, Thẩm Lương Niên cũng chưa từng biết, mà Lương Thần vừa mới quen biết cô không bao lâu, sao lại có thể biết được?
Thật ra muốn biết cô thích vẽ tranh cũng không khó, bởi vì mỗi buổi tối lúc anh về nhà mở ti vi lên, sẽ luôn nhìn thấy đài truyền hình là kênh vẽ tranh trung ương.
Ti vi phòng ngủ, ngoại trừ anh, chỉ có một mình Cảnh Hảo Hảo sẽ động vào, cho nên, rất dễ dàng liền đoán ra được, cô cảm thấy hứng thú với vẽ tranh.
Lương Thần nhận thấy được nghi hoặc nơi đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, nhưng không có chút ý tứ giải thích nghi hoặc cho Cảnh Hảo Hảo, chỉ cầm lấy một cây bút máy trên bàn, đùa nghịch nhìn vài lần, có vẻ không chút để ý nói: “Thím Lâm nói gần đây thân thể em tốt hơn rất nhiều, còn nói mỗi ngày em ở nhà cũng rất nhàm chán, bắt đầu từ ngày mai, tôi tìm giáo viên tới đây, dạy em vẽ tranh.”
Dừng một chút, Lương Thần nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, nói: “Cơm chiều hẳn là đã chuẩn bị xong, xuống lầu ăn cơm.”
Nói xong, Lương Thần liền dẫn đầu đi ra ngoài phòng vẽ tranh.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trong phòng vẽ tranh sững sờ hồi lâu, mới hoàn hồn, đi ra ngoài theo.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc