Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 64

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Số lần Lương Thần chạm Cảnh Hảo Hảo cũng không nhiều, cách ba năm ngày sẽ chạm cô một lần, trên cơ bản đều là sau khi tắt đèn, hai người im lặng nằm một lát, sau đó Lương Thần sẽ đột nhiên xoay người, đè ở trên thân thể cô.
Giữa hai người cũng không có dây dưa triền miên nói chuyện tình cảm trên giường gì, Cảnh Hảo Hảo vẫn rất kháng cự Lương Thần, mỗi khi đến lúc này, cô sẽ cảm thấy thời gian qua thật sự rất lâu.
Lúc Lương Thần đi vào giấc ngủ, thích ôm Cảnh Hảo Hảo, mà Cảnh Hảo Hảo không quen anh ôm ấp, chỉ là kề bên lồng ngực lửa nóng của anh, chờ sau khi anh dần dần đi vào giấc ngủ, liền nhẹ nhàng tránh ra từ trong lòng anh, chuyển đến góc cách xa Lương Thần nhất một mình ngủ.
Đôi khi nửa đêm Lương Thần cảm thấy trong lòng trống rỗng, sẽ tỉnh lại, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo đưa lưng về phía mình, thân thể vốn rất mảnh khảnh co rúc thành một đoàn, trốn tránh mình thật xa, sẽ lập tức không còn buồn ngủ.
Nhiều lần, Lương Thần cũng thành thói quen, anh chờ Cảnh Hảo Hảo tránh ra khỏi trong mình, sau khi cô ngủ say, liền kéo cô trở về trong ngực mình ôm lần nữa.
Đại đa số là anh tỉnh sớm hơn cô, cho nên lúc rời giường, cô còn đang ngủ say, Cảnh Hảo Hảo cũng không biết mỗi buổi tối sau đó của mình, đều là được Lương Thần ôm ngủ.
Mùa thu của thành phố Giang Sơn cũng không dài, vừa vào thu, thời tiết rất nhanh trở nên có chút lạnh, nhiệt độ giữa sườn núi lại muốn thấp hơn bốn năm độ, buổi tối Cảnh Hảo Hảo không vì né tránh Lương Thần mà đi ban công ngẩn người nữa, cho nên mỗi buổi tối đều leo lêngiường rất sớm.
Điện thoại di động của cô vẫn bị nắm giữ ở trong tay Lương Thần như cũ, cô không có cách nào liên lạc với bên ngoài, cả ngày không có việc gì ngốc ở trong biệt thự to như vậy.
Cho dù một đêm kia, Lương Thần ở trước mặt của cô gọi điện thoại cho ngân hàng, buông tha Thẩm Lương Niên, nhưng đáy lòng của cô vẫn rất nhớ Thẩm Lương Niên, cô không biết tình huống hiện tại của công ty Thẩm Lương Niên là như thế nào? Cũng không biết hiện tại người đó trôi qua có tốt không? Cô biến mất lâu như vậy, anh có thể rất sốt ruột hay không?
Mỗi tối gần đây Lương Thần đều trở về biệt thự ăn cơm, người hầu từ trên xuống dưới trong biệt thự như lâm đại địch, mỗi ngày chưa tới ba giờ xế chiều, liền bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Một mình Cảnh Hảo Hảo liền ghé vào trên ban công phòng ngủ chính tầng hai phơi nắng, ngắm mặt trời lặn.
Hôm nay Lương Thần tan tầm trở về rất sớm, không đến bốn giờ, trở về đến biệt thự.
Người hầu nhìn thấy anh trở về, đều kinh ngạc một chút, sau đó liền dừng chuyện bận rộn trên tay, quy củ hô một tiếng: “Thần thiếu gia.”
Lương Thần vừa cởi áo khoác, vừa hỏi: “Hảo Hảo đâu?”
“Cảnh tiểu thư ở trên lầu.”
Lương Thần không nói gì, gật gật đầu, trực tiếp lên lầu.
Cửa phòng ngủ chính tầng hai không có đóng, anh đi ra thang máy, liền nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo ghé vào trên ban công, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
Cô nhìn bên ngoài rất nhập thần, thế cho nên ngay cả anh đi vào trong phòng cũng không có phát hiện.
Lương Thần cũng không có quấy rầy Cảnh Hảo Hảo, chỉ đứng ở bên giường nhìn chằm chằm thân ảnh Cảnh Hảo Hảo, anh phát hiện đầu nho nhỏ của cô, thong thả chuyển động theo ánh mắt trời, mãi cho đến khi mặt trời sắp xuống núi, lửa đỏ tịch dương chiếu sáng cả một phòng, cô mới động thân thể, ngay tại lúc Lương Thần nghĩ đến cô sẽ đứng lên, cô lại chỉ thay đổi tư thế, tiếp tục nhìn chằm chằm mặt trời, đợi cho mặt trời hoàn toàn xuống núi, toàn bộ bầu trời trở nên u ám, cô vẫn như trước không có phản ứng gì.
Thẳng đến khi người hầu lên lầu, cung kính lễ phép kêu: “Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư ăn cơm chiều.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo liền xoay người, lúc cô nhìn thấy Lương Thần, cô hơi sửng sốt một chút, sau đó liền yên lặng kéo bước chân đi vào phòng tắm, rửa sạch tay, liền đi xuống lâu.
Cơm chiều mỗi ngày đều làm rất phong phú, Cảnh Hảo Hảo lại ăn rất ít, sau khi ăn xong, Cảnh Hảo Hảo liền lên lầu, sau đó leo lên giường.
Lúc này Lương Thần mới hậu tri hậu giác phát hiện, tựa hồ mỗi ngày lúc mình trở lại biệt thự vào buổi tối, Cảnh Hảo Hảo đều luôn lặp lại cuộc sống quy luật như vậy.
Ngày hôm sau, Lương Thần vẫn rời giường sớm, đi xuống lầu, đầu tiên đi phía sau biệt thự chạy nửa tiếng, lúc trở về, người hầu chuẩn bị tốt bữa sáng, Cảnh Hảo Hảo cũng rời giường.
Ăn xong bữa sáng, Lương Thần cũng như thường ngày, đi công ty.
Mà Cảnh Hảo Hảo lại vắt hết óc nghĩ rốt cuộc mình nên là tiếp tục phơi nắng, hay là xem ti vi ngủ để đuổi đi một ngày nhàm chán này.
Thật ra đây chỉ là một lựa chọn, tùy ý là tốt rồi, nhưng Cảnh Hảo Hảo cứ cố tình bắt nó giống như trở thành một chuyện lớn để suy nghĩ, bởi vì đây đối với cô mà nói, đã là chuyện đáng giá suy nghĩ nhất trong vòng một ngày.
Giống như lúc ban đầu, cô không ra biệt thự, mỗi ngày đều chỉ mặc áo ngủ, nhưng hiện tại, cô cũng sẽ bải người chuyên môn chuẩn bị quần áo thay Lương Thần chuẩn bị quần áo cho cô, hơn nữa đôi khi một ngày sẽ đổi hai bộ, mỗi ngày cũng sẽ ném quần áo vào trong sọt đồ bẩn, để người hầu đi giặt, bởi vì cô làm như vậy, sẽ có một loại ảo giác chính mình cũng có tự do giống như người bình thường, có thể tùy tiện ra cửa.
Ngay tại lúc Cảnh Hảo Hảo ở trong phòng ngủ lý suy nghĩ miên man lung tung, cô nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng xe quen thuộc.
Phản ứng đầu tiên của Cảnh Hảo Hảo chính là nghĩ đến Lương Thần đã trở lại, cô theo bản năng bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống, lại nhìn thấy tài xế đi xuống từ trên xe, mang theo bao lớn bao nhỏ tiến vào biệt thự.

Cảnh Hảo Hảo thở dài nhẹ nhõm một hơi, đáy lòng nghĩ may mắn không phải Lương Thần, buổi tối ở chung một chỗ với anh vài tiếng đã đủ khiến cho cô khẩn trương, nếu hôm nay anh ngốc ở nhà một ngày, cô khẳng định sẽ tinh thần căng thẳng mệt mỏi.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, liền đứng lên, chuẩn bị đi ngủ, kết quả chợt nghe đến cửa phòng ngủ truyền đến một tiếng đập cửa.
Cảnh Hảo Hảo dừng bước chân, nói: “Vào đi.”
“Cảnh tiểu thư, đây là đồ Thần thiếu gia dặn dò tôi đưa cho cô.” Tài xế nói xong, liền để toàn bộ bao lớn bao nhỏ kia ở trên mặt đất.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc