Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 62

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Đáy lòng anh còn có một chút chờ mong, chính mình sẽ nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo ở trên bữa tiệc sinh nhật mẹ của anh, bị anh chặn ở toilet, khi hôn môi liền cắn anh một ngụm, cắn đến anh ba ngày chỉ có thể ăn cháo.
Nhưng mà cô gái chỉ là hung hăng siết chặt quả đấm, đè ép cơn giận của mình xuống từng chút một, sau đó liền nghiêng người, chủ động hôn lên môi anh.
Cánh môi của cô, run rẩy lợi hại, cô nhắm mắt lại, như là nhận lấy khổ hình gì.
Lương Thần nhìn thấy thần thái này của cô, càng cảm thấy tâm phiền ý loạn, cả người không thoải mái, vào lúc cánh môi cô đụng lên môi anh, nhìn thấy bất đắc dĩ và bài xích trong đôi mắt cô, ngọn lửa nơi đáy lòng anh chà xát bùng cháy lớn hơn nữa.
Lương Thần nâng tay lên, bóp chặt cằm Cảnh Hảo Hảo, ngăn cản cô tới gần, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm mặt của cô, nói: “Vì Thẩm Lương Niên, em thật đúng là có thể nhịn, tôi ngược lại muốn xem, em có thể nhịn đến mức nào!”
Nói xong, Lương Thần liền xoay người một cái, đặt cô ở dưới thân......
......
Lại là một trận tra tấn rất lâu và khó chịu trong địa ngục.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy chỉ vài lần, chính mình đã sắp luyện nắm chặt ra giường và cắn môi dưới thành một loại bản năng, giống như bẩm sinh đã mang theo.
Chính lúc này đây...... bản năng này của cô, không phải đặc biệt dùng được, cũng không thể hoàn toàn dời đi giác quan của cô.

Cô chỉ cảm thấy đau...... đau đến có chút không chịu được.
Lương Thần như là phát hiện khác thường của cô, cả người dần ôn nhu.
Nhưng vô luận Lương Thần ôn nhu bao nhiêu, đồng sàng dị ái, Cảnh Hảo Hảo vẫn cảm thấy đây là một trận tra tấn.
......
Lương Thần đi vào phòng tắm, tắm một lúc, khi đi ra, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo cuộn mình ở trên giường, đầu tóc cô lộn xộn, che giẩu nửa mặt không có huyết sắc của cô, trên da thịt lộ ra bên ngoài của cô phủ kín dấu vết màu đỏ anh lưu lại, cô đưa lưng về phía anh, không biết là vì đau đớn chưa tản đi, hay là cảm thấy ủy khuất, bả vai nhẹ nhàng có chút run rẩy.
Trong nháy mắt Lương Thần cảm thấy tim mình như là bị cái gì đó hung hăng nhéo chặt, đau đến không thể hô hấp.
Cả người anh lập tức liền cứng ngắc tại chỗ, qua hồi lâu, anh mới chậm rãi đi đến một bên, lấy di động của mình lên, gọi một cú điện thoại ra ngoài.
“Tôn Hành Trường, thực xin lỗi, đã trễ thế này còn muốn quấy rầy ông.”
“Không sao, Lương tổng, ngài có phân phó gì, cứ nói thẳng.”
“Cũng không có chuyện gì, chính là về chuyện công ty Thiên Vinh vay tiền ngân hàng của ông, gần đây không phải các người luôn luôn đang thúc giục thanh toán ư? Tôi nghĩ ngân hàng các người cũng sẽ không thiếu chút tiền ấy, nếu thật sự thiếu, sáng mai tôi sẽ để thư ký của tôi chuyển tiền gửi ngân hàng của tôi tới quản dưới ngân hàng của ông, tôi nghĩ có chuyện khó khăn gì ông cũng đều có thể vượt qua, cho nên, về công ty Thiên Vinh......”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần biết những người này đều là người thành tinh, cho nên cố ý dừng một chút, anh biết, người đối diện nhất định hiểu được ý tứ của anh.
Nhưng mà, ngay tại lúc Lương Thần khí định thần nhàn chờ Tôn Hành Trường ân tình chu đáo nói với mình hết thảy đều dễ làm, anh lại có thể nghe được Tôn Hành Trường dùng ngữ khí nghi hoặc nói: “Khoản vay công ty Thiên Vinh? Lúc năm giờ chiều hôm nay đã trả rồi mà.”
Lương Thần nhíu nhíu mày, đáy mắt thoáng hiện lên một tầng nghi hoặc, nhưng không có nói cái gì nữa, trực tiếp cắt đứt điện thoại.
Cảnh Hảo Hảo trên giường biết, Lương Thần gọi cuộc điện thoại này, là nói cho cô biết, Thẩm Lương Niên đã được cứu trợ.
Cảnh Hảo Hảo vốn đã mệt đến cực hạn, hiện tại tâm sự cô lo lắng đề phòng cả một ngày đã được giải quyết, chưa đến một lát, liền nặng nề ngủ thiếp đi.
Lương Thần đứng ở một bên, từ đầu đến cuối đều đều nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, anh nhìn thấy toàn thân buộc chặt của cô gái thả lỏng, hô hấp ổn định ngủ say, lúc này tâm tình mới yên ổn theo rất nhiều.
Sau đó, anh mới mở bước chân, chậm rãi đi tới trước giường, quan sát nhìn Cảnh Hảo Hảo ngủ say trong chốc lát, liền vươn tay, nhẹ nhàng vuốt đầu tóc Cảnh Hảo Hảo, để khuôn mặt khéo léo sạch sẽ xinh đẹp của cô lộ ra.
Đầu ngón tay của anh kìm lòng không đậu chuyển động theo đường nét của cô, vào lúc chạm vào cánh môi của anh, anh cảm giác được ngón tay mình có một cỗ xúc giác sềnh sệch, Lương Thần nhíu nhíu mày, liền nhẹ nhàng xoay chính diện mặt cô gái lại, nhìn thấy môi dưới của cô sưng đỏ lợi hại, dưới vết máu nhàn nhạt là dấu răng thật sâu.
Mi tâm Lương Thần nhíu lại càng chặt, tầm mắt anh lướt theo toàn thân của cô một lần, cuối cùng dừng ở lòng bàn tay cô, phát hiện trong lòng bàn tay, nơi bị móng tay bấm chặt cũng có chảy ra một ít máu.
Lương Thần sửng sốt trong chốc lát, chợt xoay người, khoác áo choàng tắm bước đi ra phòng ngủ, trực tiếp theo cầu thang đến tầng một, đi tới trước của phòng thím Lâm, nâng tay lên, vỗ ầm ầm.

Cửa rất nhanh liền được mở ra, thím Lâm nhìn thấy Lương Thần, còn chưa lên tiếng, Lương Thần liền hỏi: “Hộp thuốc ở nơi nào?”
“Thần thiếu gia ngài bị thương?” Thím Lâm vẻ mặt khẩn trương hỏi.
“Không phải tôi, là Hảo Hảo, hộp thuốc đâu?” Lương Thần không kiên nhẫn tiếp tục hỏi lần nữa.
“Ở trong này.” Thím Lâm vội vàng xoay người đi trở về phòng, ôm một cái hộp đi ra:“Tôi đi lên bôi thuốc cho Cảnh tiểu thư.”
Lương Thần cũng không nói gì, trực tiếp đoạt hộp thuốc qua, sải bước quay trở lên trên lầu.
......
Tầng hai chỉ có hai người Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo ở, bình thường rất yên tĩnh, đến buổi tối, càng bộc phát an tĩnh hơn.
Thím Lâm có chút lo lắng, vẫn là đi lên theo.
Cửa phòng ngủ chính tầng hai cũng không có đóng, thím Lâm đứng ở cửa, liền nhìn thấy Lương Thần từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, quỳ gối bên giường, thật cẩn thận nắm tay Cảnh Hảo Hảo, chậm rãi bôi thuốc cho cô, rõ ràng cô gái đang ngủ say, không có cảm giác gì, nhưng anh lại thả lực đạo rất nhẹ, như là sợ không cẩn thần liền làm đau đánh thức cô gái.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc