Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 59

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Ban đêm, Cảnh Hảo Hảo tâm sự nặng nề nằm ở trên giường lớn phòng ngủ, lăn qua lộn lại như thế nào cũng không ngủ được, cô thỉnh thoảng liếc mắt nhìn thời gian, mãi cho đến khi mười hai giờ rưỡi, rốt cục cô nghe thấy ngoài cửa sổ truyền đến tiếng động cơ xe.
Cô biết, Lương Thần đã trở lại.
Từ giữa trưa, anh ra lệnh một tiếng, cô liền bị mang về biệt thự, cô vẫn bị vây trong cảnh giới bất an không yên.
Trong đầu cô vẫn luôn suy nghĩ về Thẩm Lương Niên, nghĩ Lương Thần có thể buông tha Thẩm Lương Niên hay không.
Cô sợ liên lụy Thẩm Lương Niên, cho nên vẫn không dám nói cho anh biết, Lương Thần để mắt tới chuyện của mình, kết quả...... cô càng không nghĩ đến, hết lần này tới lần khác càng trở thành sự thật...... Cô vẫn là hại Thẩm Lương Niên, hơn nữa làm hại sự nghiệp lên cao của anh trong nháy mắt liền ngã xuống đáy cốc......
Lúc trước Lương Thần rõ ràng đã cảnh cáo cô, cô không phải đối thủ của anh, anh có 1000 loại phương pháp có thể đùa chết Thẩm Lương Niên, sao cô lại không nhớ kỹ chứ!
Đều do cô, trách cô lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình, nếu cô sớm kẻ thức mới là trang tuấn kiệt một chút, chia tay với Thẩm Lương Niên, theo Lương Thần, làm sao còn có thể có chuyện như bây giờ?
Đổi lại trước đây, Cảnh Hảo Hảo ở trong biệt thự, ước gì Lương Thần đừng trở về, nhưng hôm nay, cô lại đếm từng phút ngóng trông Lương Thần trở về.
Cảnh Hảo Hảo nghe được tiếng vang của xe, lập tức nhảy xuống từ trên giường, vội vàng chạy ra phòng ngủ.
Lúc cô đi ra từ thang máy, vừa mới nhìn thấy thím Lâm khom người lấy dép của Lương Thần từ trong tủ giày cửa chính ra, Cảnh Hảo Hảo đi lên trước, nhẹ giọng nói một câu: “Để cháu.”

Thím Lâm quay đầu nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, thối lui.
Cảnh Hảo Hảo vừa đặt dép Lương Thần trên mặt đất, cửa phòng liền bị người kéo ra từ bên ngoài, mang theo một cỗ gió lạnh ban đêm, Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lương Thần vừa kéo cà vạt, vừa đi tiến vào, lúc anh trông thấy người đứng ở cửa là Cảnh Hảo Hảo, bước chân cả người rõ ràng dừng một chút, biểu tình trên mặt cũng trố mắt một giây, như là rất ngoài ý muốn người chờ ở cửa hầu hạ nghênh đón chính mình về nhà là Cảnh Hảo Hảo, sau đó tầm mắt dời đi chỗ khác dừng lại ở trên mặt Cảnh Hảo Hảo, bước chân tao nhã ung dung tiêu sái tới đây, ngọn đèn vàng ấm ở cửa chính chiếu vào trên mặt anh, đúng lúc càng làm nổi bật tuổi trẻ tuấn mỹ của anh.
Lương Thần đứng ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo, chờ Cảnh Hảo Hảo hầu hạ mình đổi giày, không nói gì vòng qua thân thể của cô, đi về phía thang máy.
Cảnh Hảo Hảo vội vàng đuổi theo, mở thang máy thay Lương Thần.
Cảnh Hảo Hảo chưa từng chủ động làm những chuyện này cho anh, bình thường anh trở về nhà, cô nhìn thấy anh, có thể trốn liền tận lực né tránh.
Hôm nay tích cực như vậy, trong lòng Lương Thần biết, chỉ là vì Thẩm Lương Niên.
Lương Thần nhìn cửa thang máy mở ra trước mắt, tạm dừng một giây, vẫn không nói chuyện như trước liền bước vào thang máy.
Trở về phòng ngủ chính tầng hai, Lương Thần cởi áo sơ mi của mình, trực tiếp vào phòng tắm, chưa đến một lát, còn có tiếng nước ào ào truyền ra.
Cảnh Hảo Hảo ngồi ở bên giường, suy nghĩ sau đó phải làm sao mới có thể thuận lợi khiến cho Lương Thần buông tha Thẩm Lương Niên, không biết có phải nghĩ đến quá mức nhập thần hay không, thế cho nên Lương Thần tắm rửa xong, bọc áo choàng tắm đi ra từ trong phòng tắm tới trước mặt cô, cô vẫn không phát hiện chút nào.
Lương Thần như có điều đăm chiêu quan sát Cảnh Hảo Hảo vài lần, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Nghĩ gì vậy? Nghĩ nhập thần như thế?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nghe được giọng nói của Lương Thần, chợt phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu, liền nhìn thấy đôi mắt thâm thúy mê người của người đàn ông, tóc người đàn ông chưa hoàn toàn khô, tùy ý chảy xuống dưới, cả người thoạt nhìn thanh nhã mà lười nhác, nhưng vẫn khiến cho người ta có một loại cảm giác vênh váo hung hăng.
Ánh mắt Cảnh Hảo Hảo chỉ nhìn thoáng qua anh, tầm mắt liền hạ xuống, dừng lại ở bên môi anh, khóe môi nhẹ nhàng giật giật, nói: “Anh nói, buổi tối hôm nay, chúng ta nói......”
Trong lòng Lương Thần biết rõ, cô là vì Thẩm Lương Niên mới chờ anh đến đêm hôm khuya khoắc, đổi lại trước đây, cô ước gì lúc anh trở về, cô đã đi vào giấc ngủ.
Anh giống như là không có nghe thấy lời nói của Cảnh Hảo Hảo, cắt đứt lời nói của cô, cứ thế liền hỏi: “Tôi hỏi em vừa rồi xuất thần như vậy là đang suy nghĩ về ai? Có phải là nghĩ đến Thẩm Lương Niên không?”
Cảnh Hảo Hảo lập tức không biết nên trả lời như thế nào, nếu cô nói không phải, anh cũng không tin, nếu cô nói phải, anh khẳng định sẽ sinh khí, đến lúc đó không chừng nghĩ ra biện pháp gì đó để đối phó cô.
Nhưng mà, kiên nhẫn của Lương Thần giống như là vô cùng tốt, nhìn thấy cô không trả lời, cũng không thúc giục, ngược lại tự mình đi đến trước tủ rượu bên cạnh, tự rót cho mình một ly rượu đỏ, tư thái tao nhã ngồi ở trên sô pha, nhìn Cảnh Hảo Hảo ngồi ở bên giường, chậm rãi uống rượu.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo trực tiếp nhảy thình thịch, cô do dự hồi lâu, cuối cùng cố lấy dũng khí, ngẩng đầu, nhìn người đàn ông ở dưới đèn thủy tinh chói lọi chiếu xuống, dung nhan có vẻ đặc biệt xuất chúng, nói: “Tôi thật sự không nghĩ gì......”
Lương Thần bưng ly rượu lên, chậm rãi nhấp một ngụm, sau đó liền nghiêng đầu, trên mặt không có chút biểu tình nhìn Cảnh Hảo Hảo, một lát sau, mở miệng nói: “Cởi quần áo của em ra!”
Cảnh Hảo Hảo thật không ngờ Lương Thần sẽ đột nhiên nói ra một câu như vậy, cả người cô theo bản năng run rẩy, ánh mắt nhìn anh, trở nên có chút ngưng trệ.
“Tôi nói, cởi quần áo trên người em ra!” Giọng nói Lương Thần không lớn, nhưng lại lộ ra vài phần ý lạnh: “Không phải nói vì Thẩm Lương Niên, chuyện gì cũng chịu làm, chuyện gì cũng đáp ứng sao?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc