Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 54

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Người đang ngồi, có một hai người bình thường cũng quen biết với Dương Thần, cũng trầm mặc với Lương Thần, đáy lòng Dương Thần càng khẩn trương hơn, anh ta vắt hết óc suy nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra được sao mình lại đắc tội với Lương Thần, nhịn không được liền lặng lẽ nghiêng đầu, ném ánh mắt hỏi thăm với người mình quen biết.
Người nọ tiếp xúc đến tầm mắt Dương Thần, chậm rãi khoát tay áo.
Ngay cả người đi họp với Lương Thần như bọn họ cũng không biết là chuyện gì?
Đáy lòng Dương Thần càng trở nên bất ổn, anh nâng mí mắt lên, lặng yên không một tiếng động đánh giá sắc mặt Lương Thần vài lần, ý đồ có thể nhìn ra một ít manh mối từ trên mặt anh, nhưng mà người đàn ông nhắm mắt lại, sắc mặt lạnh nhạt không có thần thái gì, khiến cho anh ta hoàn toàn không đoán ra được
Trong cả hành lang, cực kỳ yên tĩnh.
Không có một tiếng vang nào.
Dương Thần đứng ở một bên, trên trán dần dần toát ra mồ hôi.
Qua hơn nửa ngày, cũng chỉ có một câu truyền ra, vẫn là thím Lâm nhẹ giọng nói nhỏ hỏi Cảnh Hảo Hảo muốn uống nước nữa hay không.
Tầng một “Lưu Kim Tuế Nguyệt”, tràn ngập khí lạnh, Cảnh Hảo Hảo đã uống hai ly nước, cả người hơi hồi thần một chút, cô lắc lắc đầu với thím Lâm.
Thím Lâm theo Lương Thần rất nhiều năm, biết rõ tính tình của anh, hiểu được lúc này anh càng gió êm sóng lặng như vậy, đáy lòng càng đang căm tức.

Cho nên, thím Lâm nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo lắc đầu, liền vội vàng lui cách Lương Thần rất xa.
Dương Thần nhìn thấy Lương Thần nửa ngày như vậy, cũng không lên tiếng, cả người có chút nghẹn đến khó chịu, sau đó, anh ta không nhịn được nâng tay lên, xoa xoa cái trán, lúc đang chuẩn bị mở miệng hỏi lần nữa, di động Lương Thần liền vang lên.
Lúc này Lương Thần mới chậm rãi mở to mắt, cầm lấy di động, nhìn thoáng qua màn hình, sau đó tao nhã chậm rãi kéo Cảnh Hảo Hảo đứng lên, thuận đường nhìn lướt qua Dương Thần, liền đi về phía cửa “Lưu Kim Tuế Nguyệt”.
Dương Thần vội vàng đuổi theo.
Lương Thần vừa đi, vừa dùng khẩu khí nghe rất tùy ý nói: “Dương tổng, nghe nói hội sở này của ngài, hiện tại đã leo lên cấp bậc cao nhất, không mặc lễ phục không cho vào đúng không?”
“Không...... Lương tổng ngài cũng không phải không biết, cửa Lưu Kim Tuế Nguyệt tôi đều mở rộng với Lương tổng bất cứ lúc nào, cho tới bây giờ quy củ của Lưu Kim Tuế Nguyệt đều không có giới hạn với Lương tổng.”
“Phải không?” Lương Thần nghe thế, phốc một tiếng nở nụ cười, chậm rãi xoay lại, nhìn thoáng qua Dương Thần, ngữ khí mang theo một tia đùa cợt rõ ràng: “Lời này của Dương tổng, nói tuyệt đến mức đầu lưỡi cũng sắp nở ra hoa sen rồi!”
Dương Thần nghe ngữ khí như thế, bên trong rõ ràng tràn ngập khí lạnh, phía sau lưng đã có mồ hôi trực tiếp vọt ra bên ngoài, đáy lòng anh ta chột dạ, trên mặt miễn cưỡng cười nói: “Lương tổng, ngài cũng thật biết nói giỡn......”
“Tôi cũng không có nói giỡn với ngài, lần này tôi chính là đều nói sự thật với ngài!” Lương Thần nói xong, liền mang theo Cảnh Hảo Hảo đứng ở cửa chính “Lưu Kim Tuế Nguyệt”, anh cách cửa thủy tinh, nâng tay lên, chỉ chỉ ngoài cửa, trong miệng tiếp tục nói với Dương Thần theo sát bên người.
“Dương tổng dùng không mặc lễ phục để ngăn cản không cho người của tôi tiến Lưu Kim Tuế Nguyệt, như vậy hiện tại, tôi ngược lại muốn thỉnh giáo Dương tổng một chút, những thứ quần áo bên ngoài kia, là toàn bộ trang phục nữ hiện có ở thành phố Giang Sơn, Dương tổng ngài nên tự mình đi nhìn xem, mặc vào kiện quần áo như thế nào, mới có thể xứng vào cửa lớn Lưu Kim Tuế Nguyệt của ngài? Nếu nếu không có thích hợp, không sao, tôi có thể mang tất cả quần áo ở Bắc Kinh, Thượng Hải, các nơi trên cả nước, thậm chí nước ngoài tới đây cho ngài, để cho ngài từ từ chọn!”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cùng với lời nói của Lương Thần, mọi người ngẩng đầu, cách thủy tinh, rõ ràng nhìn thấy trên quảng trường trước cửa “Lưu Kim Tuế Nguyệt”, bày đầy giá áo, phía trên treo đầy các loại trang phục nữ đủ loại màu sắc kiểu dáng, một năm xuân hạ thu đông cái gì cần có đều có.
Cửa “Lưu Kim Tuế Nguyệt”, tuy rằng diện tích không tính là lớn, nhưng dùng toàn bộ để bày quần áo, ít nhất cũng phải có hơn vạn món.
Từ lúc Dương Thần nghe được Lương Thần mở miệng một tiếng lại một tiếng “Ngài”, toàn thân liền cứng ngắc, hiện tại nhìn thấy quần áo chằng chịt này, nháy mắt máu toàn thân liền ngưng đọng.
Lương Thần bảo anh ta tự mình đi nhìn xem...... Chính là bảo anh ta lọc toàn bộ quần áo này một lần, hơn một vạn kiện quần áo, nếu anh ta xem xong, vậy phải mất bao lâu? Huống chi, hiện tại nắng lớn......
Dương Thần nhìn Lương Thần, nói: “Lương tổng, tôi nghĩ có phải là có hiểu lầm gì trong này không?”
Lương Thần như là hoàn toàn hao hết kiên nhẫn, ánh mắt đột nhiên liền nghiêm túc lên, âm điệu cũng âm trầm xuống theo: “Tôi lặp lại lần nữa, đi xem những món quần áo kia, nhìn xem một kiện thế nào mới xứng với Lưu Kim Tuế Nguyệt các người!”
Dương Thần đứng ở tại chỗ, không hề động.
Lương Thần im lặng đợi chưa đến nửa phút, lại mở miệng, giọng nói thô bạo: “Nhìn cho tôi!”
Dương Thần sợ tới lui về sau một bước, sau đó liền đi về phía cửa.
Lúc này Lương Thần mới chỉ chỉ thím Lâm và tài xế trốn ở xa xa, nói: “Các người đứng ở chỗ này cho tôi, nhìn Dương Thần xem quần áo cho tôi, bảo anh ta xem từng món, thẳng đến xem xong toàn bộ quần áo bên ngoài mới thôi!”

Nói xong, Lương Thần ôm bả vai Cảnh Hảo Hảo, lại mang cô về phòng nghỉ vừa thuê ở tầng một.
......
Thời gian từng giây từng phút, thong thả xẹt qua.
Toàn bộ đại sảnh tầng một của “Lưu Kim Tuế Nguyệt” đều yên tĩnh đến có chút quỷ dị, mà ngoài cửa sổ đã gần đến giữa trưa, mặt trời lên đến cao nhất, ánh mặt trời cũng mãnh liệt nhất, trắng bóng chói lọi chiếu xạ cả vùng đất.
Một mảng lớn trang phục hoa lệ bên ngoài kia, ở dưới ánh mặt trời chiếu xuống, chiết xạ ra vầng sáng xa hoa.
Dương Thần ở trước giá áo, giống như cưỡi ngựa xem hoa nhìn từng kiện quần áo.
Chu dù anh ta xem rất nhanh, nhưng lại không chống đỡ nổi số lượng lớn quần áo kia.
Bất tri bất giác, thời gian liền qua hai tiếng, nhưng cũng chỉ mới nhìn chưa đến một phần mười mảng lớn diện tích những quần áo kia.
Nếu Dương Thần không ăn không uống ngừng không nghỉ nhìn tiếp như vậy, chỉ sợ cũng phải tới ngày hôm sau mới có thể xem xong.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc