Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 47

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Giọng nói Cảnh Hảo Hảo vừa rơi xuống, cửa liền truyền đến vài tiếng cung kính: “Thần thiếu gia.”
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng quay đầu, nhìn thấy Lương Thần đứng thẳng tắp ở cửa phòng ngủ, đối mặt với tiếng chào hỏi bận tới bận đi trong phòng, vừa không lên tiếng, cũng không gật đầu, một đôi đôi mắt tối đen thâm thúy, trực tiếp nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo.
Cô trải qua cơn bệnh nặng, thoạt nhìn càng mềm yếu nhu nhược hơn bình thường, khuôn mặt vốn khéo léo, hiện tại thoạt nhìn càng nhỏ gầy, sắc mặt trắng bệch, không có huyết sắc gì, càng làm nổi bật một đôi mắt to, càng lớn và đen bóng hơn.
Tầm mắt của cô, chỉ nhìn anh một cái, đáy mắt đầu tiên là một trận kinh ngạc, theo sau liền biến thành một chút trầm lạnh, sau đó cô liền từ từ nhắm hai mắt lại, bộ dáng kia, giống như hoàn toàn không muốn nhìn thấy anh.
Lương Thần đứng ở cửa trong chốc lát, liền nhẹ nhàng bước chân đi đến, cuối cùng đứng ở bên giường, chậm rãi ngồi xuống.
Cảnh Hảo Hảo rõ ràng cảm giác được Lương Thần đứng ở bên cạnh tay phải của cô, lòng của cô, nháy mắt căng thẳng lên theo, cô vốn tưởng rằng chính mình đã chết, rốt cuộc không cần đối mặt với anh nữa, nhưng thật không ngờ, vừa tỉnh lại liền nhìn thấy anh, cô thật không muốn thấy anh, đôi mắt nhất thời liền nhắm chặt hơn.
Lương Thần nhìn chằm chằm hai gò má của Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, quét đến cháo trong tay của người hầu bên cạnh, liền chỉ chỉ, nói:“Đưa cho tôi, để tôi đút.”
Người hầu vội vàng cung kính dùng hai tay đưa tới.
Lương Thần dùng một bàn tay nhận lấy, tay kia thì cầm thìa quấy cháo, để cho nhiệt độ tản đi một chút, mới vươn tay đẩy Cảnh Hảo Hảo đang nhắm mắt lại, nói:“Ăn chút cháo rồi ngủ tiếp.”
Cảnh Hảo Hảo không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, chỉ nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

“Hảo Hảo, em còn như vậy tôi có thể sẽ sinh khí.” Giọng nói Lương Thần, nghe thật bình tĩnh, nhưng lại ẩn dấu một chút hơi thở nguy hiểm.
Cảnh Hảo Hảo như là không có nghe thấy lời nói của Lương Thần, vẫn không có mở to mắt.
Sắc mặt Lương Thần chậm rãi trầm xuống, người hầu ở một bên thấy bộ dáng như thế, sợ tới mức không dám thở mạnh một tiếng.
Ngay tại lúc nhóm người hầu nghĩ Lương Thần sẽ tức giận, người đàn ông lại trầm mặc trong chốc lát, đặt chén tới trên bàn bên cạnh, xoay người, trực tiếp kéo Cảnh Hảo Hảo từ trên giường lên, dùng một cánh tay chống phía sau lưng của cô, nói: “Hảo Hảo, em không phải muốn di động ư? Điện thoại của em đang ở chỗ tôi, mỗi ngày ngoan ngoãn dưỡng tốt thân thể đúng hạn, tôi sẽ trả điện thoại lại cho em.”
Người hầu ở một bên vốn nghĩ đến Lương Thần sẽ ném chén tức giận, thấy một màn như vậy, nháy mắt liền rớt mắt.
Thần thiếu gia của bọn họ, không chỉ không có phát hỏa, ngược lại vì để cho Cảnh tiểu thư ăn cháo, tốt tính thương lượng điều kiện với Cảnh tiểu thư.
Cho dù ngữ khí Thần thiếu gia nghe vẫn cường thế bá đạo như cũ, nhưng mà, trên thế giới này, có thể khiến cho Thần thiếu gia đánh mất mặt mũi, còn nhẫn nại tính tình dụ dỗ người, Cảnh tiểu thư vẫn là người đầu tiên.
Cảnh Hảo Hảo nghe được di động của mình, tạm dừng trong chốc lát, rốt cục vẫn là mở mắt.
Lương Thần nhìn thấy cô trợn mắt, liền chỉ chỉ chén cháo bị chính mình đặt ở trên bàn kia, người hầu vội vàng tỉnh táo lại, bưng cháo đến trước mặt của anh.
Cảnh Hảo Hảo có chút không được tự nhiên tựa mình vào trong lòng Lương Thần, nhịn không được nhẹ nhàng giật giật thân mình, nói: “Tôi tự ăn.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần hoàn toàn không có để ý tới lời nói của Cảnh Hảo Hảo, một tay dùng sức ôm sát cô, để cho cô không thể nhúc nhích, tay kia thì cầm thìa, múc một muỗng cháo, đưa tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo ngậm miệng, không có ăn, mùi thuốc nồng đậm không ngừng chui vào trong lỗ mũi của cô.
Lương Thần nâng mí mắt, nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, nói: “Bộ dạng em bây giờ còn không ra gió được, còn muốn tự mình ăn cháo, em bớt tìm chuyện đi. Lại nói, tôi tự mình đút em ăn cháo, em không cho mặt mũi như vậy, không phải làm cho người một phòng chê cười tôi ư?”
Nói xong, cầm thìa cháo chạm chạm, đụng môi Cảnh Hảo Hảo một cái, còn nhẹ nhàng "Hửm?” một tiếng.
Cảnh Hảo Hảo biết kiên nhẫn của Lương Thần có hạn, hôm nay anh làm như vậy đã rất cho mình mặt mũi, lại nháo như vậy nữa, sợ rằng người cuối cùng mất mặt trước mặt người cả phòng này sẽ là chính cô, Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, vẫn là mở miệng ra.
Trong cháo bỏ thuốc đông y, rát đắng, vừa đến miệng Cảnh Hảo Hảo, cô suýt nữa liền ói ra.
Lương Thần thấy thần thái này của cô, nhíu nhíu mày, hỏi: “Làm sao vậy?”
Cảnh Hảo Hảo không nói gì, cường ngạnh nuốt cháo vòa, nhìn thấy Lương Thần lại đút muỗng thứ hai, vội vàng lắc lắc đầu, nói: “Rất đắng......”
Lương Thần nửa tin nửa ngờ nhìn Cảnh Hảo Hảo vài lần, tự mình cầm lấy thìa, uống một ngụm nhỏ, còn chưa nuốt vào trong miệng, anh liền phun ra, chỉ vào người hầu đứng ở một bên nói: “Hai ngày trước, không phải nhà cũ bên kia đưa tới một ít mứt hoa quả tốt nhất sao, lấy lại đây đặt ở trong cháo, đè ép vị đắng này một chút, quá khó ăn, quả thực không phải thứ để người ăn.”
Người hầu bị anh chỉ vội vàng xoay người chạy ra phòng ngủ, chưa đến hai phút, liền mang mứt hoa quả tới.

Lương Thần bảo người ta cầm mấy miếng đặt ở trong cháo, tự mình cầm thìa quấy hai cái, nếm thử một ngụm, vẫn là có chút đắng, nhưng cũng không khó đến mức để người ta nuốt xuống, lúc này mới đút cho Cảnh Hảo Hảo một lần nữa: “Em liền nhanh chóng nuốt vào một chút.”
Nói xong, lại chỉ huy người hầu phía sau, nói: “Cô đi rót một ly nước lọc, đợi lát nữa ăn cháo xong sẽ súc miệng.”
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo ăn một ngụm cháo, thần thái cũng chịu tội giống như vừa rồi, nhịn không được lại nói với người hầu phía sau: “Các người ngây ngốc làm gì, đi pha ly nước mật ong đi.”
“Còn có, lấy nho khô lúc trước Từ Dung đi Tân Cương tặng cho tôi tới đây.”
“Tôi nhớ rõ lần trước tôi đi nước ngoài, trở về mua cho con gái anh cả một đống đường, lúc mang đi để lại một thùng, cũng mang cái đó lên.”
“Còn có......”
Một chén cháo nhỏ như vậy, ở dưới sự chỉ huy không ngừng của Lương Thần, náo loạn toàn bộ biệt thự đến gà bay chó sủa, người hầu chạy lên chạy xuống, quả thực đã mang toàn bộ đồ ngọt trong biệt thự lên, Cảnh Hảo Hảo mới miễn miễn cưỡng cưỡng ăn hết.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc