Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 46

Tác giả: Diệp Phi Dạ

“Đừng, biết việc này cũng không có tác dụng, vẫn không giải quyết được đâu?” Từ Dung cười ha ha rót cho Lương Thần một ly rượu: “Nhìn trên mặt mũi chúng ta đều là anh em, tớ biết cậu sẽ không thấy ૮ɦếƭ mà không cứu, cho nên dứt khoát lúc gọi điện thoại cho ông cụ, trực tiếp để ông ra mặt hỗ trợ giải quyết một chút, ông cụ gọi một cuộc điện thoại cho ngân hàng, bảo đảm ngân hàng không dám thúc giục Lương Niên trả tiền, thậm chí muốn kéo dài một hai năm cũng không phải là vấn đề gì lớn!”
Từ Dung vừa nói, vừa nghiêng đầu, nháy mắt ra hiệu với Thẩm Lương Niên một chút.
Thẩm Lương Niên vội vàng bưng ly rượu trước mặt mình lên, giơ về phía Lương Thần.
Lương Thần vội vàng vươn tay, ngăn cản tay nâng ly của Thẩm Lương Niên: “Đừng đừng đừng, tôi còn chưa xác định việc này ông cụ bên nhà tôi có thể xử lý hay không đâu, ông cụ nhà tôi cũng không phải đương kim thánh thượng, lại nói cho dù là đương kim thánh thượng, cũng kém hơn dư luận, cho nên tôi phải hành sự tùy theo hoàn cảnh......”
Đùa gì thế, Cảnh Hảo Hảo hôn mê bất tỉnh nằm ở trong nhà của anh, còn chưa biết khi nào thì có thể tỉnh lại đâu, hiện tại bảo anh đi giải quyết vấn đề này!
Nghĩ thật tốt, anh muốn cho Thẩm Lương Niên nếm thử chút đau khổ, lần này anh vẫn còn nhẹ, nếu anh thật muốn khiến cho Thẩm Lương Niên ૮ɦếƭ, hiện tại Thẩm Lương Niên đã sớm người không còn đồng nào, còn có thể đứng ở chỗ này uống rượu với anh, cầu anh hỗ trợ ư?
“Xem, A Thần, cậu đây là đang làm bộ làm tịch đúng không? Không phải cậu muốn Thẩm Lương Niên ba quỳ chín lạy, cậu mới bằng lòng hỗ trợ chứ?”
“Được rồi, Từ Dung, cậu cũng đừng làm khó A Thần, A Thần đã nói hỗ trợ hỏi, nếu có thể giải quyết, khẳng định sẽ hỗ trợ giải quyết, so sánh công ty, tớ ngược lại thật sự có một việc quan trọng phiền toái A Thần một chút.” Thẩm Lương Niên nói xong, trực tiếp uống rượu trong ly không còn một giọt.
Lương Thần không nói gì, nhìn Thẩm Lương Niên.
Thẩm Lương Niên buông ly rượu, ánh mắt âm u, nói: “A Thần, tớ thật sự không tìm thấy Hảo Hảo, cậu giúp tớ tìm Hảo Hảo trước đi, tớ rất lo lắng, những ngày qua, mỗi ngày tớ đều nghĩ đến cô ấy, tớ thực sợ cô ấy xảy ra chuyện gì, cho dù là thật sự như là Từ Dung nói, cô ấy mắc chứng sợ hãi trước hôn nhân mà tránh trốn tớ, nhưng tốt xấu gì cũng để cho tớ biết cô ấy đang an toàn...... Cho nên A Thần, lần này xem như tớ nhờ cậy cậu, giúp tớ tìm cô ấy một chút......”
THần thái trên mặt Lương Thần, cũng không có biến hóa gì, nhưng ánh mắt anh lại nghiêm túc từng chút một.
Tìm Cảnh Hảo Hảo? Anh ta còn có ý tứ nhờ anh tìm Cảnh Hảo Hảo sao?
Lương Thần nhịn không được nhẹ nhàng a một tiếng, nói: “Lương Niên, cậu hẳn sẽ không ở sau lưng bạn gái mình có một chân với những phụ nữ khác, để cho bạn gái cậu biết, cho nên lặng yên không một tiếng động rời khỏi cậu chứ?”
Một câu trào phúng nhẹ nhàng của Lương Thần, nói đến sắc mặt Thẩm Lương Niên trong nháy mắt liền khó coi xuống.
Ngày đó, không phải anh không nghĩ tới khả năng này.
Có phải Hảo Hảo biết chuyện anh và Kiều Ôn Noãn, cho nên liền rời khỏi anh không.
Nhưng mà, anh lại cảm thấy không thể nào, lúc anh và Kiều Ôn Noãn ở cùng một chỗ, anh đều che dấu đặc biệt tốt, sao cô có thể biết được?
Lương Thần nhìn mặt xám như tro tàn của Thẩm Lương Niên, tức giận sinh ra vào đêm Cảnh Hảo Hảo chưa biết sống ૮ɦếƭ mới hơi hoãn hoãn một chút, anh hơi thu liễm ngữ khí của mình, giống như thực giống như giả nói: “Lương Niên, đừng khẩn trương như vậy, tôi chỉ nói giỡn với cậu thôi.”
Thẩm Lương Niên vội vàng hoàn hồn, như là đang che dấu cái gì đó, câu môi cười cười: “Vậy thì tốt rồi, liền phiền toái cậu......”
Lời nói của Thẩm Lương Niên còn chưa nói xong, di động Lương Thần liền vang lên.
Lương Thần nhìn lướt qua màn hình di động, thấy là điện thoại của biệt thự giữa sườn núi, nâng tay lên ngăn trở Thẩm Lương Niên một chút, liền ung dung tiếp nghe: “Chuyện gì?”
“Thần thiếu gia, Cảnh tiểu thư đã tỉnh, chúng tôi đã gọi điện thoại thông báo cho bác sĩ Trương.”
“Ừ, tôi đã biết.” Lương Thần rõ ràng đáy lòng vì tin tức này mà vui sướng vạn phần, nhưng trên mặt vẫn rất bình thản lên tiếng, sau đó liền cắt điện thoại.
Sau đó, anh liền đứng lên, cầm lấy chìa khóa xe của mình, nói:“Trong nhà điện thoại đến đây, nói có chút việc, tôi phải đi về trước một chuyến.”
Dừng một chút, Lương Thần nhìn về phía Thẩm Lương Niên, nói: “Chuyện đó của cậu, lát nữa gọi điện thoại nói, tôi đi trước.”
Tìm cái gì mà tìm!
Cảnh Hảo Hảo đang ở biệt thự của anh, hơn nữa người cũng đã tỉnh.
Anh đã điều tra qua, biết tai nạn xe cộ kia là Cảnh Hảo Hảo tự ᴆụng vào, mặc kệ cô là thật sự muốn tìm ૮ɦếƭ, hay là không cẩn thận dẫn tới sai lầm, dù sao mệnh của cô, là anh nhặt được, không có chút quan hệ với Thẩm Lương Niên anh ta.
Mà Cảnh Hảo Hảo, anh không biết rốt cuộc tâm tình của mình là như thế nào, anh chỉ biết là, hiện tại anh muốn người phụ nữ này.
Chỉ cần là anh muốn, vậy nhất định phải lấy được, cho dù là thưởng, cũng sẽ không tiếc!
......
Lúc Cảnh Hảo Hảo mở to mắt, đầu óc là trống rỗng, cô cảm giác được có hai người vây quanh bên cạnh mình, một người chà lau thân thể cho cô, một người Ϧóþ chân cho cô.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được giật giật chân, kết quả chợt nghe thấy một đạo âm thanh kinh hỉ truyền đến: “Cảnh tiểu thư, cô tỉnh?”
Sau đó một âm thanh lớn hơn vang lên: “Cảnh tiểu thư tỉnh......”
Sau đó căn phòng vốn yên lặng, lập tức trở nên có chút hỗn loạn, vài người vọt vào trong phòng, vây quanh cô nói thất chủy bát thiệt.
“Cảnh tiểu thư, cô lại có thể tỉnh lại.”
“Nhanh lên, gọi điện thoại cho Thần thiếu gia.”
“Còn có bác sĩ Trương, bác sĩ Trương thật sự là thần, nói hôm nay Cảnh tiểu thư sẽ tỉnh, kết quả thật sự liền tỉnh, bác sĩ Trương nói, Cảnh tiểu thư tỉnh lại, liền liên lạc với ông.”
“Vậy nhanh bảo tài xế đi đón bác sĩ Trương......”
Cảnh Hảo Hảo nghe lời nói của những lời này, cả người hoàn toàn bị vây trong trạng thái mờ mịt, mãi đến khi có một người đàn ông trên năm mươi tuổi tiến vào tiêm cho cô một mũi, cô mới nhớ lại cảnh tượng trước khi mình mê man...... Cô xảy ra tai nạn xe cộ......
Cảnh Hảo Hảo nhìn nhìn ngoài cửa sổ, đen như mực, đã là buổi tối, cô nhịn không được lên tiếng hỏi người hầu ở một bên: “Tại sao tôi lại ở chỗ này?”
“Cảnh tiểu thư xảy ra tai nạn xe cộ, là Thần thiếu gia cứu cô, sau đó vì để cho cô tĩnh dưỡng, liền đưa cô đến nơi này, cô mê man suốt nửa tháng, rốt cục đã tỉnh.” Người hầu vừa nói, vừa bưng một chén cháo tới, nhẹ nhàng quấy một chút, nói: “Bác sĩ Trương nói cô tỉnh lại ăn chút cháo trước để làm trơn dạ dày.”
Cảnh Hảo Hảo đầu tiên là không chút để ý gật gật đầu, sau đó liền mở to hai mắt, nửa tháng? Cô lại hôn mê nửa tháng?
Vậy bộ phim của Phương Lộ, còn có Thẩm Lương Niên, chẳng phải là đều sắp điên rồi ư?
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng vươn tay, đi sờ điện thoại di động bên gối của mình, sờ soạng nửa ngày, cô cũng không có ᴆụng đến được, cuối cùng cau mày, hỏi: “Điện thoại di động của tôi đâu?”
Giọng nói Cảnh Hảo Hảo vừa rơi xuống, cửa liền truyền đến vài tiếng cung kính: “Thần thiếu gia.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc