Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 41

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Kiều Ôn Noãn đến “Golden Age”, lúc dừng xe, thấy được xe của Thẩm Lương Niên.
Cô ta biết chỗ ngồi quen thuộc của Thẩm Lương Niên, cho nên ngựa quen đường cũ chuẩn xác không có lầm tìm được Thẩm Lương Niên.
Trước mặt người đàn ông đặt mấy chai rượu tây, một thùng đá, bưng một ly rượu, tự uống tự vui.
Kiều Ôn Noãn chân thành tiêu sái tiến lên, buông túi xách trong túi mình xuống, ngồi ở Thẩm Lương Niên đối diện.
Thẩm Lương Niên nâng mí mắt lên nhìn thoáng qua Kiều Ôn Noãn, không nói gì.
Kiều Ôn Noãn cũng không để ý, tự mình gọi phục vụ tới, muốn một ly, rót một ly rượu, bỏ thêm một ít đá, đưa tới trước mặt Thẩm Lương Niên, nói: “Lương Niên, nhìn anh tựa hồ tâm tình không được tốt? Tối nay thế nào, không theo bồi Cảnh Hảo Hảo?”
Nhắc tới Cảnh Hảo Hảo, sắc mặt Thẩm Lương Niên trở nên khó coi thêm vài phần, anh cười khẽ một tiếng, bưng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Lúc mười một giờ rưỡi tối, Thẩm Lương Niên lấy di động của mình ra, phát hiện không có tin nhắn và điện thoại gì của Cảnh Hảo Hảo.
“Anh và Cảnh Hảo Hảo giận dỗi? Cô ta còn không liên lạc với anh ư?” Lúc Kiều Ôn Noãn nói lời này, chính mình liền cảm thấy miệng ê ẩm: “Anh lại một người đàn ông, sao lại không chủ động liên hệ với cô ấy một chút? Cần gì đoan chính như vậy? Chẳng may xảy ra chuyện gì, đến lúc đó khóc chính là anh.”
Trị an thành phố Giang Sơn tốt như vậy, cô có thể xảy ra chuyện gì chứ?

Sẽ không có khả năng cố tình vào lúc anh và cô ước hẹn tốt ở cùng một chỗ với cô đêm nay, liền xảy ra chuyện gì chứ?
Thẩm Lương Niên chợt cười, đáy lòng nghĩ, trên thế giới này, làm sao có nhiều trùng hợp chẳng may như vậy?
Ở đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, thật ra...... vẫn không muốn ở cùng một chỗ với anh đúng không?
Những năm gần đây, anh cảm thấy anh vẫn làm rất tốt, nhưng mà, vì sao cô lại không chịu yên tâm giao chính mình cho anh? Là không tín nhiệm anh sao?
Nghĩ nghĩ, tâm tình Thẩm Lương Niên trở nên càng xuống thấy đến đáy cốc, đơn giản bưng ly rượu trên bàn lên, chuốc một ly tiếp một ly.
“Lương Niên, anh uống ít một chút......” Kiều Ôn Noãn có chút không đành lòng vươn tay ngăn cản.
Thẩm Lương Niên đẩy cánh tay Kiều Ôn Noãn ra, nói: “Cô ấy trốn tránh tôi như vậy, chính là không tín nhiệm tôi, đúng không?”
“Lương Niên, anh uống nhiều rồi.” Kiều Ôn Noãn gọi phục vụ tính tiền, sau đó nâng cánh tay Thẩm Lương Niên lên, mang anh đứng lên: “Tôi đưa anh về nhà nghỉ ngơi.”
“Về nhà? Ha ha......” Thẩm Lương Niên có chút mơ hồ không rõ nói: “Cô ấy đáp ứng đêm nay theo tôi về nhà, nhưng lại lỡ hẹn, tôi về nhà làm gì nữa?”
Kiều Ôn Noãn cố hết sức giúp đỡ Thẩm Lương Niên đến bãi đỗ xe, Thẩm Lương Niên uống say như chết, khẳng định không lái xe được, Kiều Ôn Noãn liền trực tiếp mở cửa xe của mình ra, nhét Thẩm Lương Niên vào.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Thẩm Lương Niên tựa vào trên ghế xe, nhắm mắt lại, không nói gì.
Kiều Ôn Noãn lái xe, xuyên qua kính chiếu hậu không ngừng nhìn Thẩm Lương Niên, lúc đi ngang qua khách sạn Tứ Quý, cô ta mấp máy môi, sau đó quay đầu xe một cái, chạy xe đến khách sạn Tứ Quý.
Kiều Ôn Noãn thuê một gian phòng, ở dưới sự trợ giúp của phục vụ, đưa Thẩm Lương Niên vào trong phòng khách sạn.
Kiều Ôn Noãn đặt Thẩm Lương Niên ở trên giường, cô nhìn Thẩm Lương Niên say đến rối tinh rối mù, cắn chặt răng, liền xoay người, đặt ở trên người anh, chủ động hôn lên môi của anh.
Thẩm Lương Niên sửng sốt một khắc, nâng tay lên đẩy Kiều Ôn Noãn ra: “Tiểu Noãn, đừng nháo.”
Kiều Ôn Noãn lại vươn tay, ôm đầu của anh, càng hôn sâu hơn.
“Tiểu Noãn......”
“Suỵt......” Kiều Ôn Noãn nâng ngón tay lên, đè môi Thẩm Lương Niên lại, cô cúi đầu, nhìn ánh mắt anh, giọng nói mị hoặc nói:“Lương Niên, chúng ta từng dây dưa cùng một chỗ hai năm, cũng không để ý thêm một lần này. Anh xem thân thể anh, hiện tại đã phản ứng, chính là nói cho em biết, anh cũng muốn...... Nếu muốn, cần gì đè nén chính mình như vậy?”
Kiều Ôn Noãn nói xong, lại cúi đầu, ngăn chận môi Thẩm Lương Niên.
Móng tay sơn màu đỏ thẫm của cô ta hung hăng cởi quần áo của Thẩm Lương Niên.

Thẩm Lương Niên kêu rên một tiếng, giây tiếp theo, liền lật người một cái, đặt Kiều Ôn Noãn ở dưới thân......
......
Mười một giờ tối, bác sĩ đi ra từ trong phòng cấp cứu.
Lúc này đêm đã khuya, toàn bộ bệnh viện đều yên tĩnh đến có chút quỷ dị, trên hành lang bệnh viện hàng hiên cách mỗi đoạn lại có một ánh đèn vàng sáng rỡ.
Lương Thần dựa vách tường, đỉnh đầu của anh, vừa vặn có một ngọn đèn vàng, ấm áp chiếu vào trên mặt anh, nổi bật cả khuôn mặt của anh, bộc phát tuấn mỹ bức người.
Chỉ là sắc mặt của anh, có chút khó coi.
Lương Thần nghe được cửa phòng cấp cứu mở ra, liền ngẩng đầu lên.
Anh muốn đứng lên, lại phát hiện hai chân của mình có chút vô lực.
Đây là hiện trạng mà cả đời này anh chưa từng trôi qua.
Cuối cùng, anh chỉ có thể cứng ngắc thân mình, dựa vách tường, nói:“Cô...... tình huống cô ấy như thế nào?”

Mở miệng, Lương Thần mới phát hiện ngữ khí của mình là thô ráp như vậy.
Thậm chí, tốc độ tim đập đều là thình thịch thình thịch, từng chút từng chút, đặc biệt nhanh chóng.
Bác sĩ trưởng tháo khẩu trang xuống, nói với Lương Thần: “Tình huống người bệnh không được tốt, ý thức muốn sống rất yếu, chúng ta đã cố hết sức, có thể......”
Lương Thần nhíu nhíu mày: “Có thể cái gì?”
“Có thể, không chịu đựng qua được đêm nay.”
Trong nháy mắt Lương Thần liền ngây ngốc tại chỗ.
Không chịu đựng qua được đêm nay?
Đây đại biểu cái gì?
Cảnh Hảo Hảo sẽ chết?
Lương Thần sửng sốt trong chốc lát, mới kinh ngạc mở miệng, hỏi: “Bây giờ cô ấy ở nơi nào?”

“Đợi lát nữa chúng tôi chuyển cô ấy qua phòng chăm sóc bệnh nặng, đến lúc đó ngài có thể đến thăm.”
......
Phòng chăm sóc bệnh nặng.
Lương Thần đứng ở bên giường, nhìn Cảnh Hảo Hảo im lặng nằm ở trên giường bệnh.
Toàn thân cô gắn đầy các loại ống máy móc, còn có một kim tiêm to ghim ở trên cánh tay tinh tế của cô, thoạt nhìn khiến cho người ta có chút kinh hãi.
Sắc mặt cô tái nhợt như là quỷ, không có huyết sắc nào, cả người hữu khí vô lực nằm ở nơi đó, thoạt nhìn không có một chút sinh khí.
Nếu không phải thiết bị đo nhịp tim ở bên cạnh qua một lúc vang ra một tiếng, Lương Thần sẽ cảm thấy Cảnh Hảo Hảo đã chết.
Thật ra đến hiện tại, đầu óc Lương Thần vẫn có chút phát mộng.
Anh cảm thấy hết thảy giống như là một giấc mộng, giữa trưa anh mới còn gọi điện thoại với Cảnh Hảo Hảo, cô gái này còn dùng ngữ khí mềm nhũn như gạo nếp nói chuyện với anh.
Còn chưa qua đến một tiếng, anh liền nhận được điện thoại của cô, bên trong là một giọng nữ xa lạ, nói cho anh biệt: “Chủ di động này xảy ra tai nạn xe cộ ở cầu Tô Châu, trạng thái cực kỳ không tốt, hiện tại đưa đến bệnh viện nhân dân cứu chữa.”


Cả một buổi chiều, đầu óc Lương Thần đều trống không, quanh quẩn trong đầu đều là những lời này.
Hiện tại anh nhìn Cảnh Hảo Hảo như vậy, nghĩ cô không chịu đựng nổi đêm nay......
Nói cách khác, từ nay về sau, rốt cuộc anh sẽ không nhìn thấy được cô gái dịu dàng có một đôi mắt to trắng đen rõ ràng, lúc nhìn mọi người, sẽ làm cho người ta cảm thấy toàn bộ thế giới đều là tinh khiết.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc