Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 404

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Thẩm Lương Niên cúi đầu, không có hé răng.
“Lúc trước ta nghe nói, nhà cũ kia của em, được người mua trở về, là em mua?”
“Dạ.”
“Không phải em ở thành phố Giang Sơn à? Sao bây giờ lại trở về?”
Thẩm Lương Niên nở nụ cười, không nói gì.
“Hiện tại đã kết hôn với con bé Cảnh Hảo Hảo kia chưa? Lúc cha em còn sống, từng nhắc qua với ta, nói muốn em tương lai cưới con bé Cảnh Hảo Hảo kia.”
Cảnh Hảo Hảo là muốn kết hôn, nhưng chú rể không phải anh.
Hốc mắt Thẩm Lương Niên hơi có chút phiếm đau, yết hầu như là nghẹn lại, phát ra một tiếng "dạ" mơ hồ không rõ.
Hiệu trưởng chỉ cho rằng anh đây là ý tứ kết hôn với Cảnh Hảo Hảo, liền lải nhải nói: “Em cũng đừng trách ta nói nhiều, lúc trước khi cha em còn sống, quan hệ với ta rất tốt, ôngâấy vẫn nhắc với ta Hảo Hảo là cô bé tốt, năm đó cha em bệnh nặng, em ở trung học trên thị trấn, đều là Cảnh Hảo Hảo - con bé đó hầu hạ, có một lần đầu mùa xuân, lúc ấy toàn bộ đất đai băng tuyết hòa tan, Cảnh Hảo Hảo - con bé kia ở bờ sông giặt quần áo, bị trượt, khiến nó ngã vào trong nước...... Nếu không phải ta và con ta đúng lúc đi ngang qua, cứu nó lên, nó đã mất mạng. Nó tỉnh lại, nhìn thấy ta và con ta, mở miệng chính là đừng nói cho bác Thẩm và anh Lương Niên...... Nó lúc trước chính là vì nhà họ Thẩm các người, suýt nữa mạng cũng mất, em nên đối với nó thật tốt, bằng không cha em biết được, cũng không thể sống yên ổn dưới cửu tuyền.” Thẩm Lương Niên cảm giác được dạ dày của mình lại bắt đầu đau đến dời sông lấp biển.

Anh cố gắng cong khóe môi, tạm biệt lão hiệu trưởng, một mình đi trở về dọc theo con đường, anh không có về trấn nhỏ, ngược lại đi tới bờ sông.
Năm đó trấn nhỏ không có giếng nước, ăn đều là nước sông.
Lúc mùa hè nóng bức, đàn ông trong trấn nhỏ, đại đa số đều sẽ nhảy vào tắm rửa, mà các phụ nữ, ngồi ở trên tảng đá một bên, giặt quần áo.
Mấy năm nay, trấn nhỏ phát triển đi lên, từng nhà có nước tự nhiên, bởi vì ô nhiễm, nước sông cũng không trong suốt như trước nữa.
Thẩm Lương Niên dọc theo ven sông, chậm rãi đi xuống, ngồi ở bờ sông, vươn tay, múc nước sông, đây chính là mùa thu, cũng đã lạnh đến thấu xương.
Năm đó mùa xuân tuyết vừa mới hòa tan, Cảnh Hảo Hảo ngồi xổm ở nơi này, là dùng nước rét lạnh thấu xương như vậy để giặt quần áo ư?
Khó trách, năm cha bệnh nặng kia, lúc anh trở về, nhìn thấy một đôi tay nhỏ bé của Cảnh Hảo Hảo, phủ kín vết nứt da.
Lúc ấy cha cũng nói, bảo anh tương lai đối đãi cô thật tốt.
Lúc đó, anh cũng nghĩ, tương lai mình nhất định phải để cho cô trôi qua ngày tốt nhất.
Ngày tốt là cái gì?
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Như thế nào thì được tính là ngày tốt?
Lúc đó, anh chỉ nghĩ đến, có tiền liền có ngày tốt, vì thế anh liều mạng kiếm tiền, liều mạng phấn đấu.
Cuối cùng, anh rốt cục có thể cho cô trôi qua ngày rất tốt, nhưng từ khi đó anh và cô, mỗi người lại đi một ngả.
Đều nói, đứa nhỏ nghèo khó, sớm lo liệu việc nhà, trải qua thế thái nhân tình, chịu đựng tàn khốc dày vò, cho nên có bền bỉ, cũng rất tàn nhẫn hơn người thường.
Thật ra đúng là như vậy, anh thật sự rất tàn nhẫn.
Tàn nhẫn với Kiều Ôn Noãn, cũng tàn nhẫn với chính mình, chỉ duy với Cảnh Hảo Hảo, thật ra anh vẫn đều duy trì đối đãi thực ôn nhu.
Nếu không, anh sẽ không vào lúc cô vội chạy đến bệnh viện thăm anh, giả bộ ra bộ dáng thử cô, để cho một tia tình cảm còn sót lại duy nhất nơi đáy lòng cô đều tiêu tán không còn một mảnh. Anh cho rằng, đây là một chuyện cuối cùng anh có thể làm cho cô, một chuyện cuối cùng có thể bù lại lỗi lầm của anh.
Nhưng đêm nay hiệu trưởng già nhắc tới chuyện này, anh mới biết được Cảnh Hảo Hảo từng vì mình, chịu đựng không chỉ là khổ, còn suýt nữa đã đánh mất tánh mạng.
Bọn họ nói đúng, Cảnh Hảo Hảo thật sự từng đợi anh, thành tâm thành ý đối tốt, móc tim móc phổi đối tốt.
Nhưng cuối cùng, là anh tự tay cô phụ loại tốt đẹp này.

Thẩm Lương Niên cảm thấy mình giống như nuốt chì, trong lòng nặng trịch, anh lấy di động ra, nhìn ảnh cưới của Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần bên trong, hốc mắt hơi nổi lên một tầng chua xót.
Rõ ràng vào lúc anh còn trẻ, cô từng nói cô sẽ đợi và yêu anh cả đời, hiện tại, sao cô lại muốn gả cho người khác? Sao lại gả cho người khác?
Bạn nhìn cô trong ảnh một chút đi, cười rất xinh đẹp, rất thỏa mãn.
Cô hạnh phúc đi.
Cô thực hạnh phúc.
Nhưng, anh thì sao?
Hóa ra câu nói kia nói đúng, người từng hỏi lòng yêu bạn không hối hận, cuối cùng lại có thể xoay người dứt khoát nhất.
Mà anh - người cô phụ tình yêu này, lại vẫn không ngừng ở nơi này đắm chìm trong bi thống, nhớ nhung
Lương Niên không có Cảnh Hảo Hảo, sẽ không còn là Thẩm Lương Niên.

Vinh hoa phú quý của anh, là vì cô đi phấn đấu.
Thẩm Lương Niên không có Cảnh Hảo Hảo, sẽ không phải là Thẩm Lương Niên.
Ngay cả trái tim nhảy lên, cũng là chết lặng.
Cô gái mà anh vẫn thật tâm, thật lòng, thật dạ muốn bảo vệ ở trong lòng bàn tay, sao anh lại nhất thời hồ đồ, đi ham những thanh sắc rượu thịt kia?
Thẩm Lương Niên nghĩ nghĩ, khóe mắt liền có nước mắt chảy ra, anh nâng tay lên, để di động ở trán của mình, vừa kéo vừa khóc.
Anh yêu Cảnh Hảo Hảo, anh thật sự yêu Cảnh Hảo Hảo...... Anh yêu như vậy, nhưng lại đánh mất người yêu của mình.
Bờ sông yên tĩnh, trừ bỏ tiếng gió, còn có tiếng nước, thì chỉ còn tiếng khóc của anh.
Thẩm Lương Niên không biết chính mình khóc rốt cuộc bao lâu, anh mới ngừng lại được.
Anh ngồi ở tại chỗ cứng ngắc hồi lâu, sau đó chậm rãi đứng lên.
Không biết có phải bởi vì ngồi quá lâu hay không, chân của anh có chút tê dại, lúc đứng lên, chuột rút một cái, cả người ở bên bờ nghiêng qua, không có đứng vững, cả người không cẩn thận, liền chìm vào trong sông.

Nước lạnh như băng, theo lỗ tai, miệng, mũi của anh, chui thẳng vào trong người của anh.
Tuy rằng anh bệnh rất nghiêm trọng, nhưng anh vẫn có thể sống thêm một đoạn thời gian rất dài.
Anh rõ ràng là biết bơi lội, nhưng anh lại cảm thấy tay chân của mình không dùng được chút khí lực.
Anh nghĩ, lúc ấy khi Cảnh Hảo Hảo rơi ở trong sông này, có phải cảm thụ là thống khổ giống như anh hiện tại không?
Thẩm Lương Niên cảm thấy khí lực dần dần biến mất không thấy từ trong thân thể của mình, cả người anh càng chìm càng sâu, cuối cùng, liền thật sự mất đi tất cả tri giác.
......
Thẩm Lương Niên chết.
Anh từng hứa với Cảnh Hảo Hảo: Hảo Hảo, Thẩm Lương Niên anh lấy sinh mệnh ra thề, nếu tương lai có một ngày, anh có điều cô phụ em, ắt gặp trời phạt.
Sau đó, anh cô phụ Cảnh Hảo Hảo, liền thật sự gặp trời phạt.
Thẩm Lương Niên là vào ngày thứ tư sau khi rơi xuống nước bỏ mình, cũng chính là trước ngày kết hôn của Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần, được người đánh cá vớt ra từ trong sông khi đang mò cá.


Bởi vì thời gian ngâm ở trong nước có chút lâu, da anh phình to tái nhợt, mặt mày cánh môi đều rút chặt.
Người đánh cá lập tức báo cảnh sát, cảnh sát khẩn cấp chạy tới, thẩm tra thông tin người chết, liền đưa Thẩm Lương Niên về trong trấn nhỏ anh sinh ra.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc