Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 399

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Viễn từng huấn luyện ở bộ đội, phản ứng nhanh hơn người thường rất nhiều, ở trong nháy mắt Lương Thần bước chân ra kia, anh liền lập tức nhảy lên, vươn tay, cầm lấy cánh tay Lương Thần.
Ba Lương Thần hoàn toàn không để ý tới tức giận, cũng chạy qua theo, bắt lấy cánh tay Lương Thần.
Hai người sớm đã bị Lương Thần đột nhiên nhảy xuống, làm sợ tới mức hồn phi phách tán, hoàn toàn sẽ không nhìn thấy thân thể Lương Thần cao hơn cửa sổ nửa đoạn, dưới chân giẫm lưới an toàn, an toàn thật sự.
Ba Lương Thần và Lương Viễn, hợp lực kéo Lương Thần lên, mẹ Lương Thần chạy lên, ôm Lương Thần khóc không nói một câu nên lời.
Ba Lương Thần bị dọa đến sắc mặt hơi có chút trắng bệch, ông nhìn chằm chằm con trai nhỏ của mình, nâng tay lên, không nói một câu nên lời, cuối cùng liền lắc lắc tay áo, ném một câu “Con muốn như thế nào liền như thế ấy, ta mặc kệ!", xoay người đi ra phòng bệnh.
Lương Thần nghe câu này, biết ba đây là đồng ý, lúc này mới lén thở dài nhẹ nhõm một hơi, nâng tay lên, ôm lấy mẹ đang ôm mình khóc đến rối tinh rối mù.
Mẹ Lương Thần thật là bị Lương Thần dọa sợ, thật cẩn thận phân phó người, đỡ Lương Thần đến trên giường, như là dỗ đứa bé, giọng nói nghẹn ngào trấn an anh, cuối cùng còn tự mình đắp chăn lên cho anh, đút cho Lương Thần ăn cháo.
Lương Thần nháo cũng nháo đủ, nhìn mẹ mình bị anh dọa tới bộ dáng này, đáy lòng cũng có chút áy náy, liền ngoan ngoãn há miệng, ăn cháo.
Sau khi ăn xong, mẹ Lương Thần hơi chút thả tâm một chút, cách chăn, vỗ thân thể của anh, dỗ anh ngủ say.

Lương Thần ngủ lâu như vậy, làm sao có chút buồn ngủ nào, nhưng vì không để cho mẹ mình lo lắng, Lương Thần vẫn nhắm mắt lại, giả bộ đi vào giấc ngủ.
Nhắm mắt lại nằm thời gian lâu, ngược lại cũng có chút mệt mỏi, trong lúc Lương Thần mơ mơ màng màng, cảm giác được mẹ mình vẫn nắm chặt tay của mình.
Đến buổi chiều, Lương Thần mới tỉnh lại.
Lúc anh hôn mê bất tỉnh, từ trên xuống dưới nhà họ Lương đều canh giữ ở trong bệnh viện, hiện tại nhìn thấy cảm xúc anh ổn định một chút, mọi người mới giải tán, duy chỉ còn mẹ của anh, ghé vào bên giường, gắt gao cầm lấy tay anh, nặng nề ngủ.
Lương Thần rón ra rón rén xốc chăn lên, xuống giường ôm lấy mẹ của mình, đặt ở trên giường bệnh, cẩn thận đắp chăn cho mẹ, liền cầm điện thoại di động, nhanh chóng vào toilet. Lương Thần làm cách mạng với trong nhà như vậy, tự nhiên sẽ không để cho Cảnh Hảo Hảo biết, lo lắng.
Trước khi anh nuốt thuốc ngủ, bật di động của mình lên, chuyển tới trên di động của Tô Tiểu Tả, cũng bảo Tô Tiểu Tả chỉ tiếp nghe điện thoại của một mình Cảnh Hảo Hảo.
Cho nên Lương Thần tiến vào toilet, suy nghĩ đầu tiên trong đầu là trực tiếp lấy di động ra, gọi cho Tô Tiểu Tả một cú điện thoại, không đợi Tô Tiểu Tả lên tiếng, liền khẩn cấp mở miệng, hỏi: “Hai ngày này, Hảo Hảo từng liên lạc với tôi không?”
“Đêm qua Cảnh tiểu thư gọi cho ngài một cú điện thoại, tôi dựa theo phân phó của ngài, nói ngài đang họp, có thể phải bận tới giữa trưa hôm nay, có thời gian, ngài sẽ gọi điện lại cho cô ấy.”
Lương Thần nhanh chóng cắt đứt điện thoại, sau đó nhanh chóng đóng cửa, rồi gọi điện thoại lại cho Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo rất nhanh liền tiếp nghe xong điện thoại, cô ở đầu kia chuyện gì cũng không biết, tựa hồ đang tiếp đãi khách hàng mua hoa, trước khách khí có lễ nói một câu “Hoan nghênh ngài lần sau lại tới”, sau đó mới đối diện điện thoại, mang theo vài phần linh động hô một tiếng tên của anh: “Lương Thần, anh bận xong rồi?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Ừ.” Lương Thần nắm di động, kiềm chế vui sướng đại công cáo thành, cố gắng làm cho âm điệu của mình có vẻ bình thản một chút: “Có nhớ anh không?”
Cảnh Hảo Hảo đầu kia điện thoại, tạm dừng một giây, mới dịu dàng “có” một tiếng.
Lương Thần nhịn không được câu môi cười cười, anh đứng ở trước gương toilet, nhìn râu mới mọc ra của mình, liền cầm lấy một cây dao cạo râu Lương Thần đã chuẩn bị, chuẩn bị cạo râu đi.
Cảnh Hảo Hảo ở đầu kia điện thoại, lải nhải nói cho anh biết một số chuyện thú vị phát sinh nơi cửa hàng bán hoa trong một ngày một đêm không gặp cô
Lương Thần vừa nghe, vừa rửa lưỡi dao một chút, sau đó chợt nghe được bên ngoài truyền đến tiếng của mẹ mình.
Anh đã nói với mẹ, Cảnh Hảo Hảo không chịu gả cho mình, nếu hiện tại bị bà ấy biết, chính mình đang lời ngon tiếng ngọt với Cảnh Hảo Hảo, chẳng phải là hết thảy đều vỡ lỡ ư?
Lương Thần thấp giọng nói một câu vào trong điện thoại: “Hảo Hảo, anh tạm thời có việc, lát nữa lại gọi cho em.”
Liền nhanh chóng cắt đứt điện thoại.
Anh vừa nhét di động vào trong túi, mẹ Lương Thần liền đẩy cửa toilet ra. Lương Thần nhìn mẹ của mình, còn chưa kịp mở miệng gọi một tiếng “Mẹ”, mẹ Lương Thần lại nhìn lưỡi dao Lương Thần cầm trong tay, nhất thời sắc mặt đại biến, chợt xông lên trước, cầm tay Lương Thần, hốc mắt hồng hồng nói: “A Thần, con đang làm cái gì?”
Lương Thần nhìn vẻ mặt kinh ngạc của mẹ, hơi nhíu mi, anh còn chưa lên tiếng nói chuyện, mẹ anh liền mở miệng, vừa rơi nước mắt, vừa nói: “A Thần, sao con còn nghĩ không thông chứ?”

Lương Thần nghe câu này, mới hiểu được, mẹ đây là cho rằng anh lại cắt cổ tay tự sát.
Lương Thần lập tức liền nở nụ cười, sao có thể chứ, anh ước gì chính mình có thể sống lâu trăm tuổi, làm bạn một đời một thế với Cảnh Hảo Hảo.
Lương Thần vừa định mở miệng giải thích với mẹ của mình, chính mình là muốn cạo râu.
Nhưng lão phu nhân lại rõ ràng là bị anh dọa sợ tới mức tựa như chim sợ cành cong, trông gà hóa cuốc, ngón tay run rẩy cướp đi dao cạo râu trong tay anh, vuốt mặt anh, vừa sủng nịch lại đau lòng nói: “A Thần, bây giờ con đưa địa chỉ của Cảnh Hảo Hảo cho mẹ.”
Lương Thần nhíu mày một chút, nhìn mẹ của mình, có chút phòng bị nói: “Đang yên lành mẹ lấy địa chỉ làm cái gì?”
“Mẹ đi tìm cô ấy cầu hôn cho con!” Lương Thần nghe được những lời nói ra từ trong miệng của mình, nháy mắt sửng sốt một chút.
“Không phải con nói cô ấy sợ hãi người nhà họ Lương không thích cô ấy, không dám cùng một chỗ với con sao? Bây giờ mẹ liền đi tìm cô ấy.” Mẹ Lương Thần lôi kéo Lương Thần đi ra toilet, đặt anh ở trên giường bệnh: “Cô ấy không tin con, cũng sẽ tin tưởng mẹ, hơn nữa mẹ tự mình đi cầu hôn cho con, cô ấy cũng phải cho mẹ chút thể diện chứ.”
Nói tới đây, mẹ Lương Thần hơi dừng một chút, sau đó nói: “Cầu hôn vẫn là có phải đàn ông đi, ba và anh cả con tạm thời không thể đi, mẹ tìm anh hai con cùng đi với em.”
Đáy lòng mẹ Lương Thần chỉ có một suy nghĩ, đó chính là hôn sự này sớm xác định một chút, để con trai nhỏ của mình an tâm.
Con trai nhỏ an tâm, sẽ không nghĩ tự sát khắp nơi, cô cũng liền an tâm.

Lúc này Lương Thần mới hiểu được, mẹ đây là muốn vì anh tự thân xuất mã, đi tìm Cảnh Hảo Hảo cầu hôn.
Từ xưa đến nay, quá trình kết hôn, không phải đều bắt đầu từ cầu hôn ư?
Hơn nữa Trung Quốc hiện tại, cũng có rất nhiều nơi, còn lưu giữ tập tục này.
Quá trình người khác có, Hảo Hảo của anh cũng phải có.
Vừa rồi anh còn nghĩ, kinh hỉ này phải dùng hình thức như thế nào để chia sẻ cho Cảnh Hảo Hảo, hiện tại không phải là một thời cơ đúng lúc ư?
Lương Thần vừa nghĩ, Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy mẹ của mình xuất hiện ở cửa hàng bán hoa của cô ấy tìm cô ấy, cô sẽ là phản ứng gì, vừa lấy một tờ giấy, viết địa chỉ cửa hàng bán hoa của Cảnh Hảo Hảo xuống.
Mẹ Lương Thần xem địa chỉ kia xong, sau đó liền gọi điện thoại cho anh hai Lương Thần: “A Dương, con tới bệnh viện đón mẹ, theo mẹ đi ra ngoài một chuyến, ở trên đường đến, đi ngân hàng một chuyến, lập một tài khoản mới cho A Thần, gửi vào trong đó......”
Mẹ Lương Thần nói tới đây, ngẩng đầu, nhìn Lương Thần, hỏi: “Lễ hỏi, con cảm thấy cho bao nhiêu thì thích hợp?”
Lương Thần suy nghĩ một chút, sau đó liền báo cho mẹ mình một con số: "201314.”
Lão phu nhân cẩn thận đếm con số Lương Thần nói với mình ở dưới đáy lòng một chút, có chút chần chờ nói: “Mới 20 vạn, có thể hơi ít hay không?”

“Không ít, vừa đúng, hơn nữa, con số này tốt lắm Tư tưởng lão phu nhân không thể cởi mở, hiểu biết như người tuổi trẻ bây giờ, cho nên hoàn toàn không hiểu nổi sáu cái con số này rốt cuộc tốt lắm chỗ nào.
Một gia đình lớn như nhà họ Lương vậy, dùng 20 vạn làm lễ hỏi, tựa hồ hơi khó coi một chút.
Mẹ Lương Thần há miệng nói với con trai thứ hai trong điện thoại, sau đó lại hỏi Lương Thần: “Không được, mẹ vẫn là cảm thấy 20 vạn hơi ít, có muốn ở phía sau thêm một con số 0 nữa không.”
“Không cần.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc