Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 393

Tác giả: Diệp Phi Dạ

Một chuỗi lời nói thật dài một tấc lại muốn tiến một thước của Lương Thần còn chưa nói xong, Cảnh Hảo Hảo ngồi ở đối diện anh liền ngẩng đầu, lạnh buốt nhìn về phía anh, Lương Thần lập tức ngậm miệng, sau một lúc lâu, câu môi với Cảnh Hảo Hảo, vừa cười cười, gắp một khối trứng chiên, đặt ở trong dĩa của Cảnh Hảo Hảo, nói: "Hảo Hảo, ăn nhiều một chút."
Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần vừa rồi còn dương dương đắc ý diễu võ dương oai, hiện tại lại bởi vì một đạo ánh mắt của mình liền thành thật như vậy, nhịn không được liền câu môi nở nụ cười.
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo cong khóe môi lên, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
......
Hai người yên lặng không tiếng động ăn cơm.
Lúc sắp ăn xong, Cảnh Hảo Hảo nuốt nuốt nước miếng, ngẩng đầu, nhìn Lương Thần, mở miệng nói: "Em cũng không phải là không muốn đi lĩnh chứng với anh."
Đáy lòng Lương Thần đang nghĩ vấn đề này, chỉ là thật không biết nên mở miệng như thế nào, không nghĩ tới Cảnh Hảo Hảo lại giành trước một bước nói ra.
Anh ngẩng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo, không nói gì.
Cảnh Hảo Hảo hít sâu một hơi, mới nói ra lo lắng nói đáy lòng của mình: "Lương Thần, em muốn gả cho anh, em cũng biết, anh muốn kết hôn với em, nhưng kết hôn không giống như nói chuyện yêu đương, không phải anh tình em nguyện là có thể thành chuyện đương nhiên, kết hôn là vấn đề hai gia đình, nhà của em chỉ có một mình em, mà anh không giống với em, ba mẹ của anh, người nhà của anh, bọn họ chưa chắc nguyện ý để cho em gả cho anh."
Hóa ra, Hảo Hảo của anh là đang lo lắng vấn đề này?
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo, rất nghiêm túc hỏi: "Hảo Hảo, em xác định lời nói vừa rồi của em đều là thật lòng ư? Em rất muốn gả cho anh?"
Cảnh Hảo Hảo không hề do dự gật gật đầu.
Lương Thần nháy mắt cảm thấy đáy lòng cực kỳ vui vẻ: "Em đã muốn gả cho anh, anh cũng rất muốn cưới em, như vậy chúng ta nhất định là phải kết hôn."
"Kết thế nào? Ba mẹ anh sẽ đồng ý sao?" Lúc Cảnh Hảo Hảo nói ra những lời này, ngữ khí có vẻ có chút lực bất tòng tâm:"Lương Thần, kết hôn thật sự không phải đơn giản như anh nói vậy."
"Chỉ đơn giản như vậy." Lương Thần buông thìa trong tay xuống, ánh mắt mang theo mấy phần nghiêm túc nói: "Hảo Hảo, đối với anh mà nói, giữa hai người chúng ta, chuyện khó nhất trên thế giới này, là khiến cho em yêu anh, hiện tại khó khăn này cũng đã trôi qua, vậy anh còn có thể sợ khó khăn gì? Cho nên, em yên tâm, việc này, giao cho anh xử lý."
Cho dù Lương Thần nói chắc chắc và có trách nhiệm như vậy, nhưng Cảnh Hảo Hảo vẫn không cảm thấy chút phấn khích nào.
Cô dùng sức nắm cái thìa, nhìn Lương Thần giật giật môi.
Lương Thần xoay người, vẫy vẫy tay với Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo đứng lên, vòng qua bàn ăn đi tới trước mặt anh.
Lương Thần vươn tay, kéo Cảnh Hảo Hảo vào trong lòng, để cho cô ngồi ở trên đùi của mình, sau đó nói: "Hảo Hảo, em hãy nghe anh nói, cả đời này của anh chỉ sẽ cưới một mình em, hơn nữa, cũng nhất định sẽ cưới em, việc này, là chuyện đàn ông cần đi suy tính, em không cần bận tâm."
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng gật gật đầu, dừng trong chốc lát, sau đó nói: "Lương Thần, em gả cho anh."
"Mặc kệ ba mẹ anh đồng ý hay không, em đều gả cho anh."
Cảnh Hảo Hảo hít sâu một hơi, nói ra chuyện mình suy nghĩ trong lúc nấu cơm: "Qua vài ngày nữa chính là sinh nhật của anh, ngày đó chúng ta đi lĩnh chứng, coi như là quà sinh nhật em tặng cho anh."
"Em đã nghĩ xong rồi, sau khi chúng ta kết hôn, ba mẹ ngươi đồng ý ta, đó là tất cả đều vui vẻ, ba mẹ anh không chấp nhận em, lúc đó chúng ta ván đã đóng thuyền, gạo nấu thành cơm, cho dù họ tưới nước lạnh, cũng không thể biến cơm chín thành sống, huống chi, họ khẳng định sẽ không đập nồi dìm thuyền với chúng ta, đúng không?"
Lương Thần nghe được một chuỗi lời nói thật dài này của Cảnh Hảo Hảo, ôm Cảnh Hảo Hảo hôn môi của cô, nói: "Hảo Hảo của anh cũng thật thông minh."
Cảnh Hảo Hảo cười khẽ vùi vào trong lòng Lương Thần, nói: "Lương Thần, anh cần phải suy nghĩ kỹ, cưới một người ba mẹ anh không đồng ý qua cửa, về sau anh khẳng định sẽ có rất nhiều lúc khó xử."
Lương Thần cười tủm tỉm vuốt tóc Cảnh Hảo Hảo, nói: "Không quan hệ, chỉ cần có thể lấy em về nhà, khó khăn hơn nữa, anh cũng nguyện ý chịu đựng."
Hoa ngôn xảo ngữ không tính là nghe quá cảm động như vậy, lại khiến Cảnh Hảo Hảo nghe đến đáy lòng ấm áp, cô vươn tay, ôm thắt lưng Lương Thần, ngây người trong chốc lát, sau đó cười cười ha ha, ngẩng đầu, nhìn Lương Thần, nói: "Lương Thần, nếu đặt ở cổ đại, anh khẳng định là đứa con trai bất hiếu, sau đó em chính là hồng nhan họa thủy."
"Hồng nhan họa thủy? Đó đều là tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Hảo Hảo, em cũng thật cất nhắc chính mình......"
"Lương Thần, anh khốn kiếp!"
......
Trên đường Lương Thần lái xe đưa Cảnh Hảo Hảo đi cửa hàng bán hoa, lúc đi ngang qua một tiệm áo cưới, nhiên gian xoay qua, nhìn Cảnh Hảo Hảo nói: "Hảo Hảo, anh bảo người ta liên hệ nhà thiết kế nước Pháp, thiết kế áo cưới cho em, em có ý kiến gì không?"
Thời khắc đẹp nhất cả đời người phụ nữ, chính là mặc áo cưới, gả cho người đàn ông mình yêu.
Chỉ là cô dâu như cô, có lẽ sẽ không nhận được chúc phúc trong nhà chú rể.
Cảnh Hảo Hảo rầu rĩ nói: "Lương Thần, chúng ta đừng làm hôn lễ."
"Vì sao không làm?" Lương Thần nhíu mi: "Phụ nữ khác có hôn lễ, phụ nữ của Lương Thần anh cũng phải có, còn phải làm tốt hơn người khác, anh muốn để cho cả thành phố Giang Sơn đều biết, em là nở mày nở mặt gả cho anh!"
Đáy lòng lo lắng hơn nữa, cũng sẽ bởi vì có một người đàn ông như vậy mà hóa thành hư vô.
Cảnh Hảo Hảo xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn ánh nắng chói lọi ngoài cửa sổ, nhịn không được liền nghĩ, hôn lễ của mình và Lương Thần, rốt cuộc sẽ là như thế nào?
......
Lương Thần đưa Cảnh Hảo Hảo đến cửa hàng bán hoa của cô, vẫn phải làm xong chuyện mỗi ngày như cũ, sau đó tạm biệt với Cảnh Hảo Hảo.
Trước khi rời khỏi cửa hàng bán hoa của Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần còn lôi kéo Cảnh Hảo Hảo hôn sâu một cái
Đi ra cửa hàng bán hoa, anh lấy chìa khóa xe, lúc chuẩn bị mở cửa xe, đột nhiên di động trong túi vang lên
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc