Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 390

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Nhưng anh còn chưa từng nói qua với cô.
Anh vẫn cảm thấy, chữ phù hoa như vậy, nói ra, chỉ biết có vẻ chính mình nói thêm nữa sẽ rất dối trá.
Nhưng hiện tại, lúc anh thật sự nói ra với cô, anh mới phát hiện, đáy lòng anh, lại có thể nổi lên một loại tư vị ngọt ngào.
Đồng dạng ngọt ngào còn có, Cảnh Hảo Hảo nghe được ba chữ.
Anh yêu em.
Nhìn ba chữ này phổ biến đến cỡ nào, nhưng nghe được ba chữ này từ trong miệng người mình yêu, sao lại cảm thấy ba chữ này, được nhuộm đẫm xinh đẹp như vậy?
Cảnh Hảo Hảo ôm thắt lưng Lương Thần, đi theo kìm lòng không đậu buộc chặt một chút.
......
Buổi tối mười một giờ, khách quý lục tục rời đi
Lương Thần nắm tay Cảnh Hảo Hảo, lúc đi về phía bãi đỗ xe, dọc theo đường đi đụng phải không ít người quen, Lương Thần luôn sẽ thoải mái giới thiệu Cảnh Hảo Hảo là bạn gái anh với mọi người.

Lúc Lương Thần đang chuẩn bị lấy chìa khóa xe ra lái xe, đột nhiên nghe được phía sau của mình truyền đến một tiếng nói: "A Thần."
Cảnh Hảo Hảo đứng ở bên người Lương Thần theo bản năng muốn rút tay ra từ trong tay Lương Thần, Lương Thần nghe giọng nói này, sắc mặt hơi trở nên lạnh một chút, dùng sức cầm tay Cảnh Hảo Hảo, sau đó còn cảm thấy không đủ, vươn tay trực tiếp kéo Cảnh Hảo Hảo vào trong lòng của mình, xoay qua, nhìn về phía Lương Viễn gọi mình lại.
Trên mặt Lương Viễn không có biểu tình gì quá lớn, ánh mắt chỉ thản nhiên rơi xuống trên người Cảnh Hảo Hảo một chút, sau đó liền mở miệng nói: "Đêm nay chú uống không ít rượu, lái xe không an toàn, anh đưa chú trở về."
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng nhìn thoáng qua Lương Thần.
Lương Thần lại vẻ mặt bình tĩnh nhìn lại anh cả của mình, khóa xe đã mở khóa lại, lần nữa nhẫn đóng cửa, ngữ khí thoải mái nói: "Được, vậy phiền toái."
Nói xong, liền ôm bả vai Cảnh Hảo Hảo, đi về phía xe của Lương Viễn, tuyệt không khách khí mở cửa xe sau ra, giúp Cảnh Hảo Hảo lên xe, sau đó chính mình cũng chen vào ngồi xuống.
Vợ Lương Viễn ngồi ở ghế cạnh tài xế, nhìn thấy Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo tiến vào, quay đầu, cười tủm tỉm mở miệng hô một câu: "A Thần."
Sau đó liền dừng ánh mắt ở trên người Cảnh Hảo Hảo, hơi cười cười.
Cảnh Hảo Hảo ngồi ngay ngắn ở trên ghế xe, cũng kéo kéo môi với vợ Lương Viễn, nặn ra một nụ cười.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Viễn mở cửa xe, ngồi ở trên ghế lái, anh ta cài dây an toàn, vừa mới khởi động xe, Lương Thần liền ôm thắt lưng Cảnh Hảo Hảo, có chút lười nhác dựa vào lưng xe, nói địa chỉ tiểu khu của Cảnh Hảo Hảo, nói xong, còn kèm theo một câu: "Cám ơn!"
Ngữ khí của Lương Thần rất khách sáo, giống như là khi ngồi lên xe taxi, nói với sư phụ xe taxi.
Vợ Lương Viễn nghe hiểu được Lương Thần đây là đang bày cho chồng cô xem, nhịn không được liền che miệng, thiếu chút nữa bật cười ra tiếng.
Mà Lương Viễn lái xe, mặt kéo đến thật dài, dùng cái mũi "Hừ" một tiếng, liền giẫm chân ga, lái xe ra ngoài.
Lương Thần là rất để ý chuyện anh cả đưa Cảnh Hảo Hảo rời đi, cho nên lúc xe vừa mới lái ra bãi đổ xe, anh liền cố ý mở miệng, nói: "Tốc độ xe không cần đặc biệt nhanh, Hảo Hảo sẽ say xe."
Cô say xe khi nào?
Cảnh Hảo Hảo quay đầu, nhìn thoáng qua Lương Thần.
Lương Thần lại khí định thần nhàn ngồi ở trên vị trí, anh ta không phải không muốn để cho chính mình cười Hảo Hảo ư? Anh chẳng những muốn kết hôn, còn muốn cho anh ta nhìn xem, rốt cuộc chính mình che chở cô gái này bao nhiêu!
Vì thế, anh không để ý Cảnh Hảo Hảo ném tới tầm mắt nghi hoặc, sau một lúc lâu, lại mở miệng nói: "Chỉnh gió lạnh trong xe nhỏ đi một chút, thân thể Hảo Hảo không phải đặc biệt tốt, thổi như vậy, sẽ cảm mạo."
Lương Viễn nghe câu này, chợt giẫm một cước phanh lại, xe thẳng tắp dừng ở giữa đường cái.

Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo hơi nghiêng thân thể về phía trước, rất nhanh Lương Thần liền ổn định thân thể, ngẩng đầu, nhìn sắc mặt cực thối của Lương Viễn, không nhanh không chậm mở miệng, nói: "Nếu không muốn đưa, có thể dừng lại ven đường, tôi và Hảo Hảo đón xe trở về."
Tay nắm tay lái của Lương Viễn hơi dùng sức.
Vợ Lương Viễn, nhìn thấy không khí bên trong xe trở nên có chút ngưng đọng lại, lập tức cười xoay qua, nói với Lương Thần: "A Thần, xem chú nói cái gì kìa, anh cả của chú làm sao không muốn đưa chú về."
Sau đó, vợ Lương Viễn nâng tay lên, đẩy cánh tay chồng của mình: "A Viễn, xe xuất hiện vấn đề à? Sao đột nhiên lại tắt lửa?"
Lương Viễn nuốt một chút nước miếng, không có hé răng, chỉ yên lặng giẫm chân ga một lần nữa, chậm rãi ra đi.
Lương Thần - người này, tựa hồ hoàn toàn không biết được bốn chữ một tấc lại muốn tiến một thước này rốt cuộc là khái niệm gì, vẫn không quên nhớ nhắc nhở một câu: "Gió lạnh điều hòa, hơi chỉnh cao hơn một chút."
Loading...
Sắc mặt Lương Thần lạnh nhạt nhìn lại Lương Viễn.
Lương Viễn nuốt nuốt nước miếng, lại không nói gì nâng tay lên, chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn một chút.

Cảnh Hảo Hảo làm sao không biết, Lương Thần đây là cố ý để cho Lương Viễn xem.
Thật ra đáy lòng cô hiểu được, đây cũng không thể hoàn toàn trách Lương Viễn, cánh cửa nhà họ Lương vốn rất cao, lúc trước anh ta điều tra ra nhiều tư liệu như vậy, đổi lại là bất luận kẻ nào, cũng sẽ hoài nghi cô tiếp cận Lương Thần là có mục đích.
Cho nên, sau khi Cảnh Hảo Hảo ở bên trong xe im lặng mười phút, khi Lương Thần lại chuẩn bị mở miệng nói chuyện lần nữa, lén lút vươn tay, chọc chọc thắt lưng Lương Thần.
Lương Thần há miệng, quay đầu, nhìn thấy ánh mắt Cảnh Hảo Hảo, cuối cùng vẫn là ngậm miệng, không nói gì nữa.
Bên trong xe thực im lặng, xe ở trên đường phố ban đêm, rất nhanh liền chạy đến con đường đối diện tiểu khu của Cảnh Hảo Hảo.
Lương Viễn dần dần thả chậm tốc độ xe, quay xe ở đầu đường phía trước, lúc chậm rãi lái về phía cửa tiểu khu Cảnh Hảo Hảo, mở miệng hỏi một câu: "Cảnh tiểu thư về nước khi nào?"
Cảnh Hảo Hảo bị những lời này, hỏi đến tay chân lạnh lẽo, khóe môi cô miễn cưỡng nở nụ cười một chút, vừa mới chuẩn bị mở miệng nói chuyện, Lương Thần ngồi ở bên cạnh cô, đột nhiên nôn khan một tiếng, sau đó cả người liền cúi đầu: "Tôi muốn ói......"
Nói xong, lại nôn khan một tiếng, sau đó âm thầm vươn tay, đè gốc lưỡi của mình, sau đó liền có một cỗ cảm giác nôn mửa mãnh liệt quay cuồng lên.
Lương Viễn hoàn toàn chưa kịp dừng xe, Lương Thần liền trực tiếp ói ra trong xe.
Bên trong xe nhanh chóng dâng lên một cỗ hơi thở khó ngửi.

Lương Viễn vội vàng mở cửa kính xe ra, dừng xe ở ven đường.
Lúc Cảnh Hảo Hảo đẩy cửa xe ra, lôi kéo Lương Thần chuẩn bị xuống xe, Lương Thần vĩnh viễn cũng không biết cái gì là chuyển biến tốt liền thu tay, lại hung hăng nôn mửa về phía chỗ ngồi sau xe một lần nữa.
Lương Thần nhìn một bãi hỗn độn trên ghế sau da thật kia, nâng mí mắt lên, nhìn thoáng qua Lương Viễn, phát hiện người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt trầm thấp.
Lương Thần xuống xe, nhận lấy khăn giấy từ trong tay Cảnh Hảo Hảo, lau lau khóe môi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc