Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 387

Tác giả: Diệp Phi Dạ


"Ngượng ngùng, cắt đứt một chút......"
Đột nhiên, phía sau Cảnh Hảo Hảo, truyền đến một giọng nói nhàn nhạt, đánh vỡ thảo luận lải nhải nơi này.
Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu, nhìn thấy Lương Thần một thân tây trang giày da, sắc mặt cao ngạo thanh nhã, giọng nói không mặn không nhạt nói: "Bên kia đang nướng thịt, hỏi các người một chút, muốn đi qua ăn hay không?"
Người đang ngồi, đều biết Lương Thần, nhìn thấy anh tự mình tới đây hỏi, các nữ minh tinh này lập tức đều đoan trang lên, trên mặt mang theo ý cười rụt rè, hơi gật gật đầu.
Lương Thần ôn hoà gật đầu một chút, sau đó rơi tầm mắt xuống trên người Cảnh Hảo Hảo một chút, liền xoay người đi trở về bên cạnh giá nướng thịt.
Những nữ minh tinh đó đều đứng lên, đồng thời cùng đi tới bên cạnh giá nướng thịt, một minh tinh nhỏ quan hệ có vẻ tốt với Cảnh Hảo Hảo, dắt cô, cũng cùng nhau đi qua.
Bàn nướng thịt rất dài, phụ nữ ngồi một hàng, đàn ông ngồi một hàng, không biết là trùng hợp, hay là cố ý, Lương Thần đúng lúc ngồi ở đối diện Cảnh Hảo Hảo.
Tất cả nữ minh tinh ở đây, thật ra lực chú ý đều đặt ở trên người Lương Thần, nhưng vì người đàn ông này quá mức xa cách, quá mức mong muốn không thể thành, khiến cho mọi người đều tâm sinh khiếp sợ, không dám tự tiện đến gần.
Che dấu thì che dấu, nhưng vẫn có người mắt sắc chú ý tới Cảnh Hảo Hảo, giơ ly rượu, đưa tới trước mặt Cảnh Hảo Hảo, có thể bởi vì uống rượu, nói chuyện cũng có vẻ trực tiếp: "Em rất đẹp, không biết có thể kết bạn với em không?"

Cảnh Hảo Hảo cười cười rụt rè, giơ ly rượu lên, uống một ngụm, không có đi chào hỏi với người chạm ly với mình.
Cảnh Hảo Hảo buông ly rượu, liền nhìn thấy Lương Thần ngồi ở đối diện mình, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm chính mình, bên trong lộ ra một cỗ ý tứ hàm xúc giám thị.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo kỳ quái, chính mình chỉ uống một ly rượu, sao bị Lương Thần nhìn như vậy, liền có một loại cảm giác bị bắt gian ở trên giường?
Người nọ đối mặt với vẻ lãnh đạm của Cảnh Hảo Hảo, lại không có chút ý tứ lui bước, ngược lại, mở miệng, hỏi: "Hỏi một một vấn đề riêng tư, em có bạn trai chưa?"
Đây thật đúng là vấn đề đủ riêng tư.Cảnh Hảo Hảo theo bản năng nhìn về phía Lương Thần.
Người đàn ông vẫn đang bình tĩnh nhìn cô, bên trong lộ ra một tầng ánh sáng mong mỏi.
Cảnh Hảo Hảo bị nhìn đến tim đập hơi chậm một nhịp, không hề do dự thốt ra: "Tôi có bạn trai rồi."
Trên mặt người đàn ông bắt chuyện với Cảnh Hảo Hảo lộ ra một tầng tiếc nuối, ngữ điệu cũng là ngượng ngùng: "Vậy thì thật sự đáng tiếc."
Sau đó ngồi trở về trên vị trí của mình.
Mà trên mặt bất động thanh sắc, mặt mày như vẽ của Lương Thần, lại nở rộ ra từng đợt từng đợt ý vui sướng nhè nhẹ, anh ngẩng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo trừng mắt nhìn, vì tránh cho kế tiếp còn có người bắt chuyện với Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần lấy một cây que trúc, cố ý mở miệng, nói: "Thật sự rất không ngờ, Cảnh tiểu thư đã có bạn trai!"
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Đây là câu nói đầu tiên sau khi Lương Thần ngồi ở trên bàn thịt nướng này.
Âm điệu của anh không nhẹ không nặng, nhưng bởi vì có rất nhiều người đang chú ý anh, cho nên khiến cho người một bàn, lập tức liền nghiêng đầu, nhìn về phía Lương Thần và Cảnh Hảo Hảo.
Nữ minh tinh ngồi ở bên cạnh Cảnh Hảo Hảo, kinh ngạc cầm lấy cánh tay của cô, lên tiếng nói: "Hảo Hảo, cậu có bạn trai? Chuyện khi nào vậy?"
Những nữ minh tinh khác, cũng thất chủy bát thiệt hỏi theo.
"Có tiền không?"
"Hảo Hảo, bộ dạng anh ấy soái không?"
"Có ảnh chụp không, cho tôi xem một chút!"
......
Cảnh Hảo Hảo bị mấy vấn đề này hỏi đến đầu có chút lớn, ngẩng đầu, hung hăng trừng mắt liếc mắt nhìn đầu sỏ gây ra đang ngồi ở đối diện mình một cái, kết quả, Lương Thần lại mặt mày mang ý cười nhìn cô, chút không để ánh mắt hung ác của cô vào mắt, ngược lại còn theo lời của những người chung quanh, hỏi: "Cảnh tiểu thư, mọi người hỏi em những vấn đề đó kìa!"

Nói xong, Lương Thần còn nghĩ vấn đề này lộn xộn, sửa sang lại một lần, đặc biệt có quy luật nói với Cảnh Hảo Hảo: "Bạn trai của em soái không? Có tiền không? Có nhà không?"
Người khác hỏi thì thôi đi, anh là đương sự, lại có thể cũng hỏi cô!
Tuyệt đối là cố ý!
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo âm thầm mắng Lương Thần một câu tiện, sau đó liền nhìn ánh mắt thoáng có chút đắc ý của Lương Thần, liền âm thầm cắn chặt răng, sau đó, cong môi, vẻ mặt còn thật sự nói: "Không soái, không có tiền, hơn nữa còn rất chán ghét!"
Chán ghét?
Đáy mắt Lương Thần nháy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Chán ghét?
Đáy mắt Lương Thần nháy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Anh chán ghét chỗ nào?
Còn có...... sao anh lại không soái? Sao anh lại không có tiền?

Lương Thần có chút chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: "Cảnh tiểu thư, em nói là thật à?"
Cảnh Hảo Hảo hơi gật đầu, mặt mày mang theo một chút ý cười, ngữ điệu nghiêm túc nói: "Thật."
So sánh với Cảnh Hảo Hảo, người chung quanh càng quan tâm là Lương Thần.
Cảnh Hảo Hảo trả lời lần này, Lương Thần cũng không có hỏi lại nữa, liền có một nữ minh tinh, mượn men rượu và thật vất vả Lương Thần mới nói chuyện, cố lấy dũng khí, giơ ly rượu về phía Lương Thần: "Lương tổng, em kính anh một ly."
"Cám ơn." Lương Thần bưng ly rượu lên bàn lên.
Nữ minh tinh kia, nhìn thấy Lương Thần lại có thể uống rượu với mình, cả người hơi có một chút kích động, cô ta mở to một đôi mắt ngập nước, nhìn Lương Thần: "Em tên là Lâm Yến, thật vui vì quen được anh, Lương tổng."
Lương Thần gật gật đầu, giơ ly rượu không có chạm ly với nữ minh tinh kia, ngược lại quét một vòng đám người hâm mộ ghen tị với người phụ nữ có thể uống rượu với mình này, sau đó, mở miệng nói: "Thật có lỗi, chúng ta không thể quen nhau, bởi vì tôi có bạn gái rồi."
Một câu này của Lương Thần, chấn động khiến cho trên mặt tất cả nữ minh tinh ở đây đều treo lên một tầng mất mát rõ ràng.
Lương Thần trả lời rõ ràng như vậy, làm cho Lâm Yến kính rượu anh hơi hiện lên một tia xấu hổ, chỉ là rất nhanh, Lâm Yến liền khôi phục trấn định, bưng ly rượu, va chạm với ly rượu của Lương Thần một chút, sau đó uống một hơi cạn sạch, mà Lương Thần, lại ra hiệu giơ giơ, tươi cười trên mặt rõ ràng thoạt nhìn xinh đẹp loá mắt, nhưng cố tình lại làm cho người ta có một loại ý lạnh nhạt mỏng manh: "Ngượng ngùng, rượu này tôi không thể uống, tôi sợ bạn gái tôi biết, sẽ mất hứng."

Đáy lòng Lâm Yến mất mát, cũng chỉ cười cười, không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn ngồi ở trên vị trí của mình.
Tuy rằng đáy lòng mọi người mất mát "Thiếu niên thiên tử" của thành phố Giang Sơn đã là hoa đã có chủ, nhưng, lại vẫn có người ôm tâm tính tò mò, đánh bạo, lên tiếng hỏi: "Lương tổng có bạn gái, sao hôm nay không mang tới đây?"
Lương Thần mặt mang mỉm cười nghiêng đầu một chút, đối diện với tầm mắt của Cảnh Hảo Hảo.
Anh ngược lại thật sự rất muốn thoải mái đẩy bạn gái của anh ra cho bọn họ xem, chỉ tiếc, bạn gái anh biết hôm nay anh cả và chị dâu của anh cũng tới tham gia hôn lễ này, bị dọa đến, không dám vai sóng vai đứng chung một chỗ với anh.
Cảnh Hảo Hảo bị tầm mắt Lương Thần nhìn đến đáy lòng có chút gấp gáp, cô theo bản năng cúi đầu, sau đó chợt nghe được có một giọng nữ mang theo một chút cực kỳ hâm mộ mở miệng, nói: "Bộ dáng bạn gái Lương tổng khẳng định rất đẹp, Lương tổng không mang theo ra, chỉ sợ là muốn học Hán Vũ Đế, kim ốc tàng kiều."
Lương Thần nghiêng đầu, nhìn thoáng qua người phụ nữ nói chuyện, không nhanh không chậm lên tiếng nói: "Kim ốc tàng kiều chính là một lời thề tốt đẹp, kết cục cuối cùng, còn không phải là Hán Vũ Đế phế bỏ hoàng hậu Trần Kiều? Tôi không có khả năng nói không giữ lời với bạn gái của tôi."
Cảnh Hảo Hảo cúi đầu xuống, nghe câu này, đáy lòng hiện lên một tia ấm áp.
Lời thề tuy tốt đẹp, nhưng chung quy cũng sẽ tan biến.
Người đàn ông cô yêu, là lần nữa nói cho cô biết, chỉ cần anh nói ra, anh tất nhiên sẽ làm được.
Có thể là mọi người thật không ngờ Lương Thần lại sẽ trả lời những vấn đề bát quái này, những người khác càng thêm đánh bạo mở miệng, hỏi: "Vậy bạn gái Lương tổng, đối với Lương tổng mà nói, là Vệ Tử Phu sao?"


So sánh với Trần A Kiều, Vệ Tử Phu xác thực ở cùng Hán Vũ Đế rất nhiều năm.
Chỉ tiếc, kết cục cuối cùng, cũng là bi kịch...... Bởi vì, Vệ Tử Phu bởi vì Hán Vũ Đế không tín nhiệm, bị buộc tự sát, rơi vào kết cục cực kỳ bi thảm.
Lương Thần thản nhiên nhấp môi dưới, có chút không vui người khác so sánh anh và Cảnh Hảo Hảo với Hán Vũ Đế và phụ nữ của ông ta: "Bạn gái của tôi, cũng không hiền lành như Vệ Tử Phu......"
Lúc Lương Thần nói tới đây, Cảnh Hảo Hảo ngồi ở đối diện anh truyền đạt một ánh mắt bất mãn với anh.
Lương Thần không nhanh không chậm tiếp tục nói: "Huống hồ, tôi thích nhất bộ dáng tranh giành tình nhân của bạn gái tôi nhất."
Lương Thần dừng một chút, chuyển đề tài: "Chỉ là, tôi không phải Hán Vũ Đế, bạn gái của tôi cũng sẽ không phải là Vệ Tử Phu hay Trần A Kiều, bởi vì tôi sẽ không nói không giữ lời với cô ấy, tôi cũng sẽ không không tín nhiệm cô ấy."
Cảnh Hảo Hảo hiểu được, hai câu nói cuối cùng của Lương Thần, câu đầu tiên nói là kết cục của Trần A Kiều, câu thứ hai nói là kết cục của Vệ Tử Phu.
"Xem ra, hình như Lương tổng là thật sự rất yêu bạn gái của mình."
Lúc Lương Thần vừa định gật đầu, nói "Đương nhiên", đột nhiên một đạo giọng nói quen thuộc truyền đến: "A Thần, hóa ra chú ở nơi này?"
Cảnh Hảo Hảo nghe giọng nói này, tay run lên, que trúc trong tay, rơi ở trên dĩa.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc