Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 379

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Qua còn chưa đến nửa phút, trong túi Hà Nam Nam liền truyền đến tiếng chuông điện thoại di động.
Hà Nam Nam nhẹ nhàng nhíu mi tâm, theo bản năng nhìn về phía di động trong tay Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo mặt mang mỉm cười mở miệng nói với Hà Nam Nam: “Cô không định mở di động ra, nhìn một chút sao?”
Đáy lòng Hà Nam Nam mơ hồ đã đoán ra cái gì, cô ta dừng một lát, sau đó lấy điện thoại di động ra, nhìn tâấy trên màn hình di động của mình, biểu hiện là số điện thoại Lương Thần mà mình đã lưu.
Cảnh Hảo Hảo giơ di động của mình lên trước mặt Hà Nam Nam, Hà Nam Nam nhìn số điện thoại của mình biểu hiện phía trên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên khó coi đi.
Cảnh Hảo Hảo hơi thẳng lưng của mình, nhìn chằm chằm Hà Nam Nam, mở miệng, nói: “Hiện tại, cô hẳn là đều đã rõ ràng đi? Từ đầu đến cuối, người gửi tin nhắn với cô, đều là tôi, không phải người đàn ông phía sau tôi, số điện thoại lúc trước anh ấy nói cho cô biết, là của tôi. Hiện tại tôi cho cô một lời khuyên, đừng nhớ thương đồ của người khác, giành được thì coi như tiện của cô có bản lãnh, nếu giành không được, làm không tốt, cuối cùng là chính mình giông như thằng hề, bị người đùa bỡn!”
“Hôm nay thời gian cũng không còn sớm, chúng tôi còn phải về nhà nghỉ ngơi sớm một chút, cho nên, Hà Nam Nam, gặp sau!”
Lời nói của Cảnh Hảo Hảo còn chưa hoàn toàn hạ xuống, Hà Nam Nam liền quay đầu, nâng tay lên, lau khóe mắt của mình, chạy về phía đường phố đối diện.
Cảnh Hảo Hảo nhìn bóng dáng Hà Nam Nam, khóe môi nhịn không được câu lên, cô xoay qua, có chút đắc ý hỏi Lương Thần đứng sau lưng: “Thế nào? Nhìn em có soái hay không?”

Lúc này Lương Thần mới hiểu được, liên hệ với anh trong miệng Hà Nam Nam, là từ chuyện Cảnh Hảo Hảo gửi tin nhắn này, anh hung hăng thở dài nhẹ nhõm một hơi dưới đáy lòng, sau đó nhìn Cảnh Hảo Hảo che chở chính mình như là đang che chở đồ trân quý, che ở trước mặt anh, thần thái đúng lý hợp tình nói chuyện với Hà Nam Nam, cả người nhịn không được hơi có chút thất thần.
Đến hiện tại anh và Cảnh Hảo Hảo, còn chưa mở miệng nói hợp lại.
Gần đây, anh vẫn đều đang do dự, chính mình có nên mở miệng trước hay không.
Nhưng vừa nghĩ đến, lúc trước chính mình ở dưới tình huống lo được lo mất, không có tin tưởng như vậy, nói chia tay với cô, anh liền cảm thấy có chút khó có thể mở miệng.
Nhưng vừa rồi cô lại có thể ở ngay trước mặt Hà Nam Nam, nói, đàn ông là phải theo đuổi giống như cô vậy?
Những lời này của cô, là ý tứ gì?
Cô đang theo đuổi anh?
Trong đầu Lương Thần nhanh chóng chuyển động mấy tin tức này, có một tầng một tầng vui sướng, bắt đầu khởi động ở trong trái tim của anh, kinh hỉ đến quá mức bất ngờ không kịp phòng như vậy, làm cho anh có chút không dám tin tưởng, anh chỉ có thể liều mạng kiềm chế kích động nơi đáy lòng của mình, ánh mắt nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo thật sâu.
Cảnh Hảo Hảo vui vẻ phấn chấn đòi hỏi khen tặng với Lương Thần, lại không nghĩ rằng đổi lấy là trầm mặc của anh, hơn nữa ánh mắt anh nhìn chằm chằm cô, có chút quỷ dị.
Cảnh Hảo Hảo nhíu mày một chút, ý cười nơi khóe môi đều thu hồi, cô hơi tránh né tầm mắt của Lương Thần một chút, vòng vo đảo mắt hạt châu, sau đó, nửa hay nói giỡn cười khanh khách với Lương Thần nói: “Thực đáng tiếc, anh lại ít đi một chuyện đáng giá khoe khoang.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần thu liễm thần thái nơi đáy mắt của mình một chút, ngữ khí có chút khinh thường: “Anh cần dùng một phụ nữ để khoe khoang chính mình sao?”
“Đương nhiên cần!” Cảnh Hảo Hảo theo lời nói của Lương Thần, nghĩ cũng không nghĩ liền thốt ra: “Ví dụ như hiện tại chuyện em theo đuổi anh này, cũng rất đáng giá để khoe khoang!”
Lương Thần đầu tiên là nâng mí mắt một chút, sau đó, cả người như là bị điểm huyệt, đứng ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Những lời này của Cảnh Hảo Hảo, là hoàn toàn chưa trải qua suy nghĩ trong đầu óc, liền phun ra từ trong miệng của mình.
Sau khi nói ra, trong đầu của cô, mới chậm rãi tiêu hóa những lời này một chút.
Lúc ban đầu khi cô nói với Hà Nam Nam, đàn ông là phải theo đuổi như vậy, chỉ là nói cho Hà Nam Nam nghe được.
Nhưng hiện tại, chỉ có hai người cô và Lương Thần...... Cô còn chưa suy nghĩ qua, liền nói ra chờ mong nơi đáy lòng của mình.
Mặt Cảnh Hảo Hảo, chợt đỏ lên, cả người có chút lo lắng bất an lui ra sau hai bước, sau đó vội vàng sửa miệng nói: “Chúng ta về nhà đi.”
Lương Thần không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo trong chốc lát, sau đó liền cưỡi lên xe đạp.
Cảnh Hảo Hảo nhảy lên.

Lương Thần cưỡi xe đạp, chở Cảnh Hảo Hảo, xuyên qua đường phố đủ loại ngô đồng cao lớn trước cửa đại học Giang Sơn.
Trước kia, ở trên đường, Cảnh Hảo Hảo luôn sẽ lải nhải nói với Lương Thần giảng thuật chuyện ở cửa hàng bán hoa hoặc là trong trường học của mình.
Nhưng hôm nay cô lại đặc biệt trầm mặc, cô thường nâng mí mắt lên, vụng trộm quan sát Lương Thần đang chở cô.
Anh và cô từ sau lần tai nạn kia, liền như là quên hết những chuyện quá khứ kia, mỗi ngày đều gặp mặt cùng một chỗ, nhưng anh lại chưa bao giờ mở miệng, đưa ra chuyện hòa hảo với cô.
Cô nhiều lần muốn nói với anh, nhưng đến tột cùng vẫn là một cô gái, nên có chút thẹn thùng.Nhưng đêm nay, cô đã nói đến như vậy, anh lại có thể không có phản ứng...... Anh là có ý tứ gì?
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, lập tức trở nên trĩu nặng.
......
Xe đạp lưu loát quẹo cua một cái, vững vàng phanh lại, dừng ở lầu dưới tiểu khu của Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo nhảy xuống xe đạp, còn không quên mở to đôi mắt đen bóng, vụng trộm quan sát Lương Thần hai lần, đứng ở tại chỗ, dừng trong chốc lát, nhìn thấy anh không có ý tứ mở miệng, mới mang theo vài phần mất mát giống như thường ngày, nâng tay lên, quơ quơ tay với Lương Thần, nói: “Em lên đây.”

Lương Thần còn ở bên cạnh xe đạp, gật gật đầu với Cảnh Hảo Hảo, nhưng không có giống như thường ngày, mở miệng nói “Gặp sau.”, mà là nói: “Hảo Hảo, những lời hôm nay, đều là thật sao?”
Những lời này...... Là cô theo đuổi anh sao?
Ánh mắt Cảnh Hảo Hảo thẳng tắp nhìn chằm chằm ánh mắt Lương Thần, đáy lòng có một cỗ khẩn trương nói không nên lời, cô trước nhẹ nhàng gật gật đầu, sau đó mới lên tiếng “ừ” một tiếng, sau đó nữa, liền có chút ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Lương Thần nhìn đỉnh đầu của Cảnh Hảo Hảo, khóe môi hơi tạo nên một tầng cười yếu ớt, lặp lại câu nói kia một lần nữa: “Hảo Hảo, em đang theo đuổi anh?”
Ngón tay Cảnh Hảo Hảo dùng sức cầm lấy túi sách của mình, hung hăng cọ xát ở phía trên hai cái, mới ngẩng đầu, đáy mắt đen bóng trong suốt, nhiễm một tầng sóng nước, đẹp đến làm say lòng người: “Lương Thần, em là đang theo đuổi anh nha, bằng không vì sao em phải uy hiếp anh đưa em tan học về nhà chứ!”
Lương Thần cúi đầu cười ra tiếng: “Hảo Hảo, phương thức theo đuổi người của em, thực đặc biệt.”
“Đó là, bởi vì em là Cảnh Hảo Hảo thôi!” Cảnh Hảo Hảo dõng dạc khoe khoang.
Sau khi khoe khoang xong, cô liền rũ mi mắt xuống, trên mặt mang theo một tầng hồng nhạt, càng thêm dùng sức xoa xoa túi sách của mình, sau đó giọng nhỏ đến không thể nghe thấy: “Vậy, Lương Thần...... anh chừng nào thì sẽ đồng ý?"



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc