Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 374

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo nghe được chuỗi con số kia, nhất thời bước chân dừng lại tại chỗ, sao Lương Thần lại nói cho cô gái này biết số điện thoại của cô!
Hà Nam Nam cầm di động, nhập từng con số của số điện thoại kia vào, sau đó còn muốn giơ di động lên trước mặt Lương Thần, ánh mắt mang theo vài phần si mê, âm điệu mềm nhẹ lặp lại số điện thoại của Cảnh Hảo Hảo lần nữa, bỏ thêm một câu: “Đúng không?”
Cảnh Hảo Hảo liếc mắt kinh ngạc nhìn Lương Thần.
Lương Thần tiếp xúc đến ánh mắt của cô, thần thái vẫn duy trì ung dung và bình tĩnh trước sau như một, gật gật đầu với Hà Nam Nam, lạnh nhạt nói: “Đúng.”
Hà Nam Nam mặt mày cong cong cười cười với Lương Thần, nghiêng đầu, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo đứng ở một bên, thần thái của cô ta không có xấu hổ quá lớn, ngược lại còn tự nhiên hào phóng phất phất tay với Cảnh Hảo Hảo, xem như chào hỏi, sau đó liền xoay qua, nói với Lương Thần: “Vậy gặp lại sau, lát nữa sẽ gọi điện liên lạc.”
Nói xong, Hà Nam Nam như là nhân tiện, nhìn cũng không có liếc mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo đứng ở một bên, ngữ khí gượng ép kèm theo một câu: “Cảnh Hảo Hảo, gặp sau.”
Sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm dung nhan tuấn dật phi phàm của Lương Thần, tham luyến nhìn vài lần, lúc này mới lưu luyến không rời di chuyển, xoay người, giẫm giày cao gót, khoan thai rời đi.
Cảnh Hảo Hảo trợn mắt há hốc mồm nhìn bóng dáng rời đi của Hà Nam Nam, đầu năm nay, tiểu tam cũng quá kiêu ngạo đi!
Cảnh Hảo Hảo sững sờ hai giây, mới giẫm bước chân, đi tới trước mặt Lương Thần, nộ khí đằng đằng hừ một tiếng, lên tiếng nói: “Hiện tại phụ nữ, sao đều quá phận như vậy chứ!”

“Cô ta rõ ràng nhìn thấy em, còn muốn số điện thoại của anh, hơn nữa lại không có chút ý xấu hổ. Quá phận! Quá phận! Thật quá phận!”
Lương Thần mặt mày mỉm cười nhìn Cảnh Hảo Hảo lòng đầy căm phẫn, vươn tay kéo lên xe đạp, dẫn đầu ngồi lên.
Cảnh Hảo Hảo nhảy lên chỗ ngồi phía sau, tay tự nhiên ôm thắt lưng Lương Thần, miệng còn đang lải nhải biểu đạt khó chịu của mình: “Muốn số điện thoại thì thôi, cô ta chào hỏi nói gặp sau với em, đều là đang nhìn anh! Quả thực là khinh người quá đáng! Hoàn toàn là không để em vào mắt!”
Lương Thần nghe ngữ điệu căm tức của Cảnh Hảo Hảo phía sau, khóe môi khắc chế không được câu lên.
Cô đây là đang ghen ư?
Thật không nghĩ tới, bộ dáng ghen của cô gái anh yêu, lại xinh đẹp có phong tình như vậy!
Cảnh Hảo Hảo phát tiết hồi lâu, mới bình ổn cảm giác khó chịu bị “Tình địch” không nhìn thẳng mình một lần xuống, cô ôm thắt lưng Lương Thần, hít sâu hai hơi, đột nhiên nghĩ đến Lương Thần cho Hà Nam Nam là số điện thoại của mình, sau đó liền dùng sức dò xét đầu về phía trước, nhưng chỉ có thể nhìn thấy cằm Lương Thần, hỏi: “Lương Thần, cô ta muốn là số điện thoại của anh, vì sao anh cho cô ta số điện thoại của em?”
Phía trước đúng lúc là đèn đỏ, Lương Thần phanh lại, chân chống trên mặt đất, xoay qua, nhìn thoáng qua khuôn mặt tươi cười nghi hoặc của cô gái phía sau, cười khẽ một chút, nói: “Dùng để bày tỏ sự trong sạch.”
Cảnh Hảo Hảo trừng mắt nhìn, có chút không hiểu được.
Đèn đỏ biến thành đèn xanh, Lương Thần lại đạp xe đi, lúc này Cảnh Hảo Hảo mới chậm rãi hiểu được, Lương Thần ám chỉ cái gì.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Anh là gia những thứ oanh oanh yến yến câu dẫn anh cho cô xử lý, để chứng minh chính mình không có bất kỳ toan tính bất chính gì với người phụ nữ khác.
Lương Thần không nhanh không chậm đạp xe, gió đêm từ từ lay động áo sơ mi trắng của anh, thỉnh thoảng lướt qua hai gò má Cảnh Hảo Hảo, mang theo cảm giác tê dại, trực tiếp xôn xao đến đáy lòng cô gái, nổi lên một chút ý ngọt không nói nên lời.
Đêm đó Cảnh Hảo Hảo về nhà, đã là mười một giờ rưỡi khuya, cô tắm rửa một cái, leo lên giường, đắp mặt nạ giấy, cầm di động, gửi cho Lương Thần một tin nhắn “Ngủ ngon”.
Cảnh Hảo Hảo buông di động, dán thêm lớp mặt nạ mắt lên mí mắt, đang chuẩn bị hấp thu tinh hoa của mặt nạ giấy, kết quả di động của mình, đột nhiên liền vang lên.
Lương Thần lại trả lời tin nhắn nhanh như vậy?
Cảnh Hảo Hảo vội vàng mở mặt nạ trên mí mắt ra, mở to mắt, nhìn điện thoại di động, kết quả phát hiện, lại là một số điện thoại xa lạ gửi tin nhắn đến: “Đã ngủ chưa?”
Cảnh Hảo Hảo đọc số điện thoại này một lần, xác định không biết, sau đó liền để điện thoại di động sang một bên, lần nữa đắp kín mặt nạ lên chỗ mí mắt.
Đợi cho Cảnh Hảo Hảo đắp mặt nạ xong, di động của cô đã vào đến bốn năm tin nhắn.
Trong đó một cái là Lương Thần gửi đến, tỏ vẻ anh đã về nhà, còn kèm theo ngủ ngon.
Mấy tin khác, đều là cùng một số điện thoại xa lạ gửi đến.

“Đoán một chút em là ai?”
“Sao lại không để ý tới em?
“Chẳng lẽ đã ngủ?”
“Vậy được rồi, ngủ ngon, ngày mai lại tán gẫu.”
Ai vậy nha?
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm mấy tin nhắn kia, hoài nghi một trận, sợ chính mình thật sự bỏ lỡ người quan trọng nào, vì thế, trở về một tin nhắn: “Cô là?”
Tin nhắn rất nhanh liền hồi đáp lại: “Em là Hà Nam Nam.”
Hà Nam Nam?
Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới chợt nhớ tới, là bạn học cùng lớp xin số điện thoại của Lương Thần vào buổi tối tan học.

Lúc này mới cách chưa đến một tiếng, liền gửi tin nhắn đến, hiện tại cô gái, đều là cởi mở chủ động như vậy sao?
Tình địch, tựa như kẻ thù lớn trong đời.
Cảnh Hảo Hảo cũng không ngoại lệ, cô có chút không hờn giận bĩu môi nghĩ nghĩ, sau đó vòng vo đảo mắt hạt châu, học theo phương thức nói chuyện keo kiệt với người ta của Lương Thần, trở về cho Hà Nam Nam một chữ “ừm”.
Kết quả, một chữ "ừm" mà Cảnh Hảo Hảo cảm thấy lãnh đạm đến không thể lãnh đạm hơn đó, lại dẫn tới Hà Nam Nam gửi tới cho cô một tin nhắn tiếp một tin nhắn, không gián đoạn.
Đại đa số đều là Hà Nam Nam giới thiệu công việc hiện tại của mình, còn có chuyện thú vị phát sinh lúc cô ta đi chơi, thậm chí cuối cùng, còn nói với “Lương Thần”, cuối tuần này bọn họ chuẩn bị đi vùng ngoại thành nấu cơm dã ngoại, hỏi anh có hứng thú cùng đi không?
Cảnh Hảo Hảo nhìn tin nhắn kia, đáy lòng hừ hừ hai tiếng, làm nhiều chăn đệm như vậy, rốt cục mới vòng đến trọng điểm.
Cảnh Hảo Hảo đánh ngáp, trở về một câu: “Nói sau đi.”
Sau đó nhìn thoáng qua thời gian, phát hiện đã mười hai giờ hai mươi, nghĩ đến buổi sáng hôm sau còn phải đi cửa hàng bán hoa, liền chỉnh điện thoại di động thành tĩnh âm, trực tiếp tắt máy, đi ngủ.
......
Ngày hôm sau, Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, lúc cầm lấy di động chuẩn bị nhìn thời gian, lại có thể nhìn thấy tin nhắn Hà Nam Nam gửi đến.

“Được, nếu cuối tuần này anh không có thời gian, cuối tuần khác cũng được , em lúc nào cũng rãnh.”
“Nấu cơm dã ngoại thật sự chơi vui lắm, chúng ta còn có thể ăn ngủ ở ngoại ô.”
“Tại sao không nói chuyện vậy?”
“Đang ngủ sao?”
“Vậy được rồi, ngủ ngon, chúc anh mơ thấy giấc mộng đẹp.”
Tuy rằng những tin nhắn này là gửi trên di động của Cảnh Hảo Hảo, nhưng Cảnh Hảo Hảo biết, Hà Nam Nam đây là xem cô thành Lương Thần.
Một người phụ nữ, ân cần quấn quít lấy bạn trai của mình như vậy......
Thật là một chuyện làm cho người ta rất nén giận đó!
Cảnh Hảo Hảo oán hận ném điện thoại di động lên trên giường, dậm chân, đi phòng vệ sinh rửa mặt.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc