Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 369

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Ngày cô nhận được điện thoại bệnh viện gọi tới, nói Thẩm Lương Niên trọng thương, nơi tốt Lương Thần muốn dẫn cô đến, hóa ra chính là giấc mộng tốt đẹp trong tuổi thơ của cô.
Mà ngày đó, anh ngược lại là muốn cầu hôn với cô......
Giờ này khắc này, cô mới biết được, hóa ra, giữa anh và cô, lại có thể bỏ qua nhiều như vậy.
Hóa ra, thật sự giống như là lời nói đó vậy, mọi người là sẽ thay đổi.
Cuối cùng cô không còn là một Cảnh Hảo Hảo dũng cảm mà lại hồn nhiên kia nữa, ngây thơ hồn nhiên tin tưởng tình yêu, tin tưởng đến thiên hoang địa lão, tin tưởng vĩnh chẳng không chia lìa.
Hiện tại cô, biết này cái gọi là thiên hoang địa lão chính là đồng thoại, vĩnh viễn không chia cách sớm hay muộn cũng sẽ biến thành vĩnh viễn không gặp gỡ.
Cô sợ hãi đáy lòng Lương Thần thật sự ghét bỏ cô, cũng sợ hãi Lương Thần có một ngày sẽ vứt bỏ cô, càng sợ hãi chính mình và Lương Thần lại bị người nhà của anh ngăn trở một lần nữa......
Ở đáy lòng của cô, cô vẫn cảm thấy, chính mình và Lương Thần là không có kết quả, cho nên, cô ngay tại lúc Lương Thần nói ra lời như vậy, liền bất giác bắt đầu buông tha, bắt đầu trốn tránh, không dám đi tranh thủ.
Ở trong tình yêu của anh và cô, anh là quá yêu, cho nên trở nên lo được lo mất. Mà cô, là rất sợ mất đi, bất giác không dám đi nhận.
Anh muốn để cho cô giữ lại, nhưng cô không có dũng khí mở miệng, cũng chỉ có thể trơ mắt chia tay như vậy.

Ngay lúc đó anh, hoàn toàn không phải để ý quá khứ của cô, cũng không phải không coi trọng tình yêu bọn họ mới để cho cô làm lựa chọn, anh chính là, muốn, tìm được một tia khẳng định từ trên người của cô.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa nước mắt nơi khóe mắt, đáy lòng nói cho chính mình biết, Lương Thần là người cô yêu nhất trên thế giới này, anh đối với cô tốt như vậy, tốt như vậy, về sau cô đi nơi nào tìm được một giống người đối với cô tốt như anh? Cô không thể lại sợ hãi mất đi như vậy.
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi đi đến trước vách tường thủy tinh, nâng tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve phía trên chữ phấn viết bằng dạ quang, đáy lòng chậm rãi hạ một cái quyết định.
Hạnh phúc của chính cô, cần chính cô đi nắm chặt.
Anh đã cố gắng muốn cho cô hạnh phúc, sao cô có thể trơ mắt để cho hạnh phúc của mình, trôi qua lặp đi lặp lại nhiều lần chứ?
......
Thật ra có đôi khi, rất nhiều chuyện, chỉ là một lần quyết tâm.
Hạ quyết tâm, tất cả sự tình tựa hồ liền trở nên không phải phức tạp như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác, rất nhiều người vào lúc đối mặt với tình yêu, luôn do dự, không biết làm sao như vậy.
Cảnh Hảo Hảo đi ra từ “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn”, đã hơn bảy giờ sáng, trên đường phố Tô Châu, người đã bắt đầu có chút nhiều.
Cảnh Hảo Hảo cả đêm chưa ngủ, hiện tại lại bởi vì chính mình quyết định cùng một chỗ với Lương Thần, tuy rằng kéo ra không nhiều sảng khoái tinh thần, nhưng cũng đã hoàn toàn tháo tảng đá đè ở đáy lòng mấy ngày nay xuống.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo mua cho mình và Từ Dung một chút đồ ăn sáng ở quán bữa sáng, ngăn cản một chiếc xe taxi trực tiếp đi bệnh viện.
Bởi vì tâm tình tốt, lúc cô đối mặt với y tá, trên mặt đều lộ ra một chút cười yếu ớt.
Trong hành lang bệnh viện, cho dù là ban ngày, vẫn có vẻ thực yên tĩnh như trước, y tá mặc áo trắng, đẩy bình truyền dịch không ngừng xuyên qua từng phòng bệnh.
Cảnh Hảo Hảo đi đến cửa phòng bệnh Lương Thần, vừa định nâng tay lên đẩy cửa, lại nghe được giọng nói của Lương Thần từ bên trong.
Người đàn ông có thể bởi vì vừa mới tỉnh lại, âm điệu có vẻ có chút suy yếu vô lực: “Hảo Hảo đâu? Cô ấy thế nào? Không có chuyện gì chứ?”
“Cô ấy không có việc gì, tôi bảo cô ấy về nhà đi thay quần áo rồi.” Theo sát sau đó, giọng nói Từ Dung cũng truyền ra.
“Vết thương trên cánh tay của cô ấy thế nào? Xử lý chưa?”
Cảnh Hảo Hảo vô thức nắm chặt túi thực phẩm cầm trong tay, chính anh dạo qua một vòng ở quỷ môn quan, sống sót sau tai nạn, anh lại có thể quan tâm cô đầu tiên.
Bên trong hơi an tĩnh trong chốc lát, giọng nói của Lương Thần, lại truyền ra: “Chuyện tôi bị thương, cậu không nói cho người bên nhà cũ chứ?”

“Không có, tối hôm qua Cảnh Hảo Hảo gọi điện thoại vội vội vàng vàng, tôi hoàn toàn chưa kịp thông báo cho người nhà cũ, hơn nữa lúc ấy đêm hôm khuya khoắc, tôi cũng sợ dọa đến bọn họ.”
“Ừ...... Việc này, đừng để cho người bên nhà cũ biết, dù sao tôi không có trở ngại gì, tránh để cho bọn họ quan tâm.”
“Cậu là sợ người trong nhà quan tâm, hay là sợ người trong nhà tìm Cảnh Hảo Hảo phiền toái?”
“A......” Lương Thần chỉ cười khẽ một tiếng, không có nói chuyện nữa.
Ngữ điệu Từ Dung nhẹ nhàng tiếp tục nói: “Được, tôi còn không hiểu cậu ư? Không phải là sợ lớn nhỏ nhà cũ oán trách, nói Cảnh Hảo Hảo hại cậu không cạn, việc này, tôi khẳng định không nói.”
......
Cảnh Hảo Hảo một chữ không rơi nghe được rành mạch toàn bộ đối thoại bên trong, đáy lòng của cô, trở nên cảm động mà lại ấm áp, cô cố ý đứng ở ngoài cửa trong chốc lát, chờ bên trong hoàn toàn không có âm thanh, mới nhẹ nhàng chuyển tay cầm cửa, đi vào.
Lương Thần có thể bởi vì bị thương nặng mới tỉnh, tinh thần không phải đặc biệt tốt, mở to mắt, nói mấy câu, lúc này đã sắp nặng nề ngủ đi.
Từ Dung nhìn thấy cô tiến vào, đứng lên.
Cảnh Hảo Hảo đặt bữa sáng mang đến lên trên bàn, ý bảo Từ Dung đi ăn một chút gì đó, sau đó bước đi đến bên giường, nhìn chằm chằm sắc mặt có vẻ tái nhợt của Lương Thần, có áy náy và đau lòng nói không nên lời.

......
Chuyện Lương Thần bị thương, chẳng những không có nói cho người nhà cũ, đến ngay cả mọi người ở biệt thự giữa sườn núi cũng không biết chút nào.
Trong công ty tập đoàn Giang Sơn, ngoại trừ hai người Tô Tiểu Tả và trợ lý biết tình huống, người khác, đều cho là đại BOSS tạm thời có việc, đi công tác.
Mấy ngày đầu, trong truyền dịch của Lương Thần thêm rất nhiều thành phần thuốc ngủ, thời gian anh tỉnh lại hơi ngắn, đại đa số đều là ngủ mê man.
Tuy rằng trong bệnh viện an bài hai quản lý, nhưng Cảnh Hảo Hảo vẫn mỗi ngày nghiêm túc canh giữ ở bên người Lương Thần, vẫn chiếu cố anh.
Vào lúc thân thể Lương Thần dần dần tốt lên, Tô Tiểu Tả và trợ lý thường xuyên gặp qua, mỗi lần đến, đều là ôm một xấp văn kiện lớn.
Gần đây Cảnh Hảo Hảo vì chiếu cố anh, vẫn không có đi lớp học ban đêm.
Cho nên, lúc Lương Thần phê duyệt văn kiện, cô an vị ở một bên, học bổ túc những bài học đã sót trong khoảng thời gian này.
Trừ bỏ ngẫu nhiên gặp được Tô Tiểu Tả, trợ lý, còn có Từ Dung, trong phòng bệnh của bệnh viện, đại đa số đều là hai người Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần.
Ngày, trôi qua thích ý mà lại thanh thản, ngẫu nhiên Lương Thần trong lúc bận rộn, ngẩng đầu nhìn thấy sườn mặt Cảnh Hảo Hảo chuyên chú đọc sách, thần thái liền nhìn đến hơi có chút thất thần.

Sau đó, anh có thể xuống giường, thường xuyên sẽ vào lúc Cảnh Hảo Hảo ghi bút ký, đi đến bên người cô, nhìn thấy chỗ cô chú thích sai, vươn ngón tay chỉ chỗ sai.
Sau đó nữa, Cảnh Hảo Hảo dứt khoát gặp đề bài khó, đều sẽ đưa cho Lương Thần, mỗi lần khi cô nhìn thấy Lương Thần gần như là hạ bút thành văn viết xuống đáp án, ánh mắt nhìn Lương Thần, sẽ mang theo vài phần sùng bái.
Lương Thần rất hưởng thụ ánh mắt như vậy của Cảnh Hảo Hảo, mỗi lần đều sẽ cảm thấy tâm được lấp tràn đầy, sau đó đáy lòng hận không thể, chính mình có thể mỗi ngày bị thương ở trong bệnh viện hưởng thụ đãi ngộ như vậy.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc