Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 368

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo nhịn không được có chút tò mò nhìn về phía cánh cửa kia vài lần, nhìn thấy bảng số phía trên cửa là “367”.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy con số này có chút quen thuộc, nhưng lại không nghĩ ra được rốt cuộc là quen thuộc thế nào, cô mang theo đồ đi về phía trước, sau đó nhìn thấy bảng lớn “Phố Tô Châu" ở phía trước, nhịn không được nhíu nhíu mày.
Phố Tô Châu, số 367.
Đầu Cảnh Hảo Hảo, trong nháy mắt nhảy ra lời Lương Thần từng nói với mình:
“Ăn xong cơm tối, anh mang em đi một nơi.”
“Số 367 phố Tô Châu.”
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng dừng bước chân, nơi Lương Thần muốn dẫn cô đến, chính là kiến trúc thần bí này?
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi xoay người, ma xui quỷ khiến lại đi trở về lần nữa, sau đó nâng tay lên, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Cảnh Hảo Hảo đi vào trong hai bước, ngẩng đầu, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cả người trong nháy mắt giật mình ngay tại chỗ.

Cô không nghĩ tới, ở trong phố Tô Châu nồng đậm hơi thở đô thị phồn hoa này, lại có thể còn ẩn dấu một gian tiên cảnh như vậy.
Bên trong xây dựng là một phòng thủy tinh, chung quanh đủ loại kiểu dáng hoa tươi, trên vách tường phòng thủy tinh treo đầy đèn đủ mọi màu sắc, không ngừng lóe lên.
Cửa phòng thủy tinh, lộ ra một cái chuông gió, chung quanh còn treo vài cái lồng sắt, bên trong là chim hoạ mi, phát ra tiếng hót êm tai.
Cảnh tượng này rất quen thuộc......
Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, mới chậm rãi đi vào bên trong, cô đứng ở cửa phòng thủy tinh, nâng tay lên, cầm tấm bảng gỗ treo ở dưới chuông gió, nhìn thấy phía trên, có khắc vài chữ: Tám giờ rưỡi vĩnh viễn.
Phía sau tấm bảng gỗ, là bốn con số: 2030.
Cảnh Hảo Hảo sửng sốt trong chốc lát, mới hiểu được, tám giờ rưỡi này, lại có thể là 2030.
Tám giờ rưỡi vĩnh viễn, chính là, vĩnh viễn yêu em nhớ em.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo rung động một chút, đây là tên gọi Lương Thần đặt cho phòng thủy tinh này sao?
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi đẩy cửa thủy tinh ra, nghe được bên trong truyền đến tiếng hót dễ nghe, một người phụ nữ trung niên đang cầm chậu hoa, tưới nước bồn hoa tươi bên trong phòng.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Chính giữa phủy tinh, lộ ra một cái võng lớn, bên cạnh là một cái bàn và một đôi ghế dựa.
Bên trong có rất nhiều con bướm nhẹ nhàng bay múa.
Trong toàn bộ phòng thủy tinh, còn tràn ngập từng trận mùi hoa.
Hết thảy đẹp là không thể tin nổi như vậy.
Cảnh Hảo Hảo quan sát chung quanh một vòng, chậm rãi đi đến trước cái bàn, phát hiện phía trên đặt một tờ giấy, cô vươn tay, cầm lên, sau đó vẻ mặt trong nháy mắt liền biến thành kinh ngạc.
Bức tranh trước đây của cô, sao lại ở chỗ này?
Khó trách cô vẫn cảm thấy cảnh tượng nơi này là quen thuộc như vậy, hóa ra đây là xây dựa theo bức tranh của cô.
Ngón tay Cảnh Hảo Hảo cầm bức tranh kia, bắt đầu run rẩy lên.
Người phụ nữ tưới hoa, nhìn thấy có người xa lạ tiến vào, đầu tiên là hoảng sợ, sau khi nhìn thấy rõ dung nhan, có chút cao hứng hô một tiếng: “Cảnh tiểu thư.”
Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, lúc này mới nhận ra, người tưới hoa, lại có thể là một người hầu trong biệt thự giữa sườn núi.

“Cảnh tiểu thư, sao cô lại ở đây? Nơi này, Thần thiếu gia đã tặng cho cô sao?” Người hầu cầm bình phun nước, vừa tưới hoa, vừa hỏi.
“Hả?” Cảnh Hảo Hảo nhịn không được nhíu nhíu mày, tặng cho cô? Nơi này là tặng cho cô?
“Đúng vậy, chẳng lẽ Cảnh tiểu thư không biết ư? Nơi này là Thần thiếu gia đặc biệt xây cho Cảnh tiểu thư.
“Vốn một năm trước, lúc Cảnh tiểu thư và Thần thiếu gia kết hôn, Thần thiếu gia muốn đưa cho Cảnh tiểu thư làm quà kết hôn, nhưng ai biết, Cảnh tiểu thư lại không thể với Thần thiếu gia......” Người hầu nói tới đây, đột nhiên dừng một chút: “Cảnh tiểu thư, mấy ngày nay, cô đã đi nơi nào? Lúc trước sau khi cô đi rồi, Thần thiếu gia thường xuyên một mình tới nơi này ngẩn người...... Còn có, còn có ngày hôm qua, Thần thiếu gia ở trên ti vi nhìn thấy tên Cảnh tiểu thư xuất hiện ở trong danh sách tai nạn xe cộ, liền vội vàng đi tìm Cảnh tiểu thư, Cảnh tiểu thư gặp Thần thiếu gia chưa?”
Cảnh Hảo Hảo nghe đến đó, chỉ cảm thấy trong cổ họng như là bị cái gì đó chận lại, thô sáp khó chịu.
Người hầu có thể một mình tưới hoa có chút nhàm chán, lấy di động mở nhạc lên.
Bài hát này, đã từng nổi tiếng khắp phố lớn ngõ nhỏ cả nước, là [ dũng khí ] của Lương Tĩnh Như.
“Yêu thật sự cần dũng khí, đối mặt lời đồn đãi chuyện nhảm, chỉ cần một ánh mắt khẳng định của em, tình yêu của anh liền có ý nghĩa.”
Cảnh Hảo Hảo chậm rãi quan sát mỗi một tấc, mỗi một chỗ trong phòng thủy tinh.

Cô chậm rãi mở bước chân, đi một vòng phòng thủy tinh trồng hoa, lúc đi tới trước cái võng, cô vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve.
Lúc còn nhỏ, cô vẫn rất chờ mong có thể có một cái võng như vậy.
Ba đồng ý cho cô, chỉ cần thành tích thi tiểu học của cô tốt, liền mua cho cô.
Kết quả, cô còn chưa có nghênh đón cuộc thi tiểu học của cô, ba mẹ liền rời khỏi cô.
Võng cũng liền rời đi theo ba, biến thành khát vọng nhất lại không dám đi hy vọng xa vời nhất trong đáy lòng cô.
Cô không nghĩ tới, có một ngày, trong những giấc mộng khi còn bé, người đàn ông tên là Lương Thần kia, tự tay hoàn thành vì cô.
......
Người hầu đột nhiên nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, thoạt nhìn thật cao hứng, tự mình đứng ở bên người Cảnh Hảo Hảo, không ngừng nói cho biết, trong hơn một năm này, tình huống của thím Lâm và những người hầu ở trong biệt thự giữa sườn núi.
Nói xong lời cuối cùng, người hầu như là hiến vật quý, chỉ chỉ chốt mở một bên, nói: “Cảnh tiểu thư, nơi này còn cất giấu một kinh hỉ thật lớn cho cô, cô đi ấn tắt chốt mở kia, sẽ nhìn thấy.”
“Thật không?” Cảnh Hảo Hảo liếc mắt nhìn chốt mở kia một cái, liền đi tới, sau đó nâng tay lên, ấn tắt chốt mở.

Toàn bộ phòng thủy tinh, đột nhiên liền tối đen xuống, duy chỉ phía trên vách tường, lóe nhiều ánh sáng vỡ vụn.
Di động của người hầu, tiếng nhạc còn đang tiếp diễn, giọng hát của Lương Tĩnh Như, chậm rãi vang lên.
“Rốt cục làm quyết định này, người khác nói như thế nào anh không để ý tới, chỉ cần em cũng khẳng định giống vậy, anh nguyện ý chân trời góc biển đều tùy em đi...... Chúng ta đều cần dũng khí, tin tưởng sẽ ở cùng nhau, đám đông chật chội anh có thể cảm giác được em, đặt ở trong lòng bàn tay anh, thật lòng của em.”
“Hảo Hảo, em đáng giá, anh rất hâm mộ, cổ dũng khí khi em thương anh ta?”
Bên tai Cảnh Hảo Hảo đột nhiên liền vang lên câu nói Lương Thần nói với cô vào tối hôm qua.
Cảnh Hảo Hảo nhìn sang theo ánh sáng vỡ quét xuống kia.
Sau đó, cô liền nhìn thấy, một hàng chữ rồng bay phượng múa trên vách tường thủy tinh.
Đợi cho khi ngày tốt cảnh đẹp, Giang Sơn làm sính, gả cho anh được không?
Ánh mắt Cảnh Hảo Hảo, lập tức liền dừng ở trên mấy chữ kia, trong đầu của cô chậm rãi nghĩ đến, ngày hôm qua mình ở trong xe, nhìn thấy mấy chữ Lương Thần viết xuống bằng máu kia.
Lúc đó, cô còn đang suy nghĩ, chữ này, rốt cuộc là ý tứ gì.


Hiện tại cô mới hiểu được.
Hóa ra, anh muốn viết, lại là những lời này.
Giang Sơn làm sính, gả cho anh được không?



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc