Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 366

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Trước khi lâm vào một mảnh tối đen, Lương Thần còn đang suy nghĩ, thực không xong, anh và Cảnh Hảo Hảo tựa hồ vĩnh viễn đều chỉ kém một bước này.
......
Cảnh Hảo Hảo dẫn đầu chạy tới trước xe, cô dò xét đầu vào trong xe, nhìn thấy Lương Thần nhắm mắt lại, tay đều là máu.
Đầu óc của cô lập tức trở nên có chút chết lặng, một hồi lâu, cô mới vươn tay, nhẹ nhàng đẩy Lương Thần: “Lương Thần? Em đã trở về.”
Người đàn ông không có động tĩnh gì.
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng nhíu mi tâm lại, tiếp tục lắc lắc cánh tay Lương Thần, giọng nói cực kì nhỏ: “Lương Thần, em đáp ứng anh, em sẽ tìm người tới cứu anh, hiện tại em tìm người đến đây rồi.”
Đáp lại cô vẫn là trầm mặc.
Nước mắt Cảnh Hảo Hảo liền chợt rơi xuống: “Lương Thần, anh đừng làm em sợ, anh đáp ứng em, nhất định sẽ chờ em trở lại.”
Cảnh Hảo Hảo bắt lấy tay Lương Thần, lúc này mới phát hiện, tay anh lạnh đến dọa người, cũng không ấm áp có lực giống như là khi từng nắm tay cô vậy.
Cảnh Hảo Hảo mơ hồ cảm giác được có cổ cảm giác tê tâm liệt phế, khủng hoảng hỗn loạn cực độ, cấp tốc nổ tung từ đáy lòng của cô.

Ba người đi theo phía sau Cảnh Hảo Hảo, một người trong đó nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai cô, để cho cô tránh ra, sau đó khom người đi vào, thật cẩn thận nâng Lương Thần từ bên trong ra, đặt ở trên xe lăn.
“Hiện tại chúng ta nhanh chóng đi lên.”
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm Lương Thần không có phản ứng, mờ mịt gật gật đầu, có chút chết lặng xoay người, lúc chuẩn bị cùng nhau rời đi với mọi người, cô lại đột nhiên thoáng nhìn qua, trong xe có vài chữ.
“Đợi đến khi ngày tốt cảnh đẹp, Giang Sơn......”
Câu nói kia, chỉ viết một nửa, liền chặt đứt.
Đó là viết cho cô sao?
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm mấy chữ kia, liền cảm thấy đáy lòng, chui vào một cỗ đau đớn.
......
Ba người đàn ông thật cẩn thận dùng xe lăn nâng Lương Thần lên trên, Cảnh Hảo Hảo giơ đèn pin, chiếu sáng ở phía sau.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Bốn người yên lặng không tiếng động.
Sắc mặt Cảnh Hảo Hảo, tái nhợt không hề có chút máu.
Lúc bốn người đi đến một nửa, đột nhiên có một người đàn ông lên tiếng nói: “Dưới chân tôi dẫm trúng cái gì vậy? Cứng rắn thô ráp.”
Cảnh Hảo Hảo cầm đèn pin chiếu qua, lại nhìn thấy một chiếc di động hãm sâu vào trong đất.
Di động của cô và Lương Thần, là giống nhau như đúc, cô có chút phân không rõ đến tột cùng là ai, tiến lên khom người nhặt lên, nhấn nút mở khóa một chút, nhìn thấy màn hình chính phía trên, lại có thể là ảnh chụp anh ôm cô ngủ.
Đây không phải là di động của cô, đây là Lương Thần.
Chỉ là di động của anh, khi nào thì dùng ảnh chụp của cô làm màn hình chính?
Cảnh Hảo Hảo nắm chặt điện thoại di động ở trong lòng bàn tay, vừa đi về phía trước, vừa mở khóa di động, sau đó nhấn vào bên trong một chút, phát hiện tin nhắn của anh, chỉ có gửi tin nhắn với cô, ghi chép trò chuyện cũng đều là của cô.
Lúc Cảnh Hảo Hảo nhấn vào trong file ghi âm, nhìn thấy bên trong có vài cái ghi âm, phía dưới kí tên là “Hảo Hảo”.
Tên của cô.

Cảnh Hảo Hảo có chút tò mò tiện tay nhấn mở một cái, sau đó đặt tới bên tai của mình.
“Hảo Hảo...... Anh là Lương Niên, anh đến thăm em......”
Đây là giọng nói của Lương Thần, sao lại nói anh là Lương Niên chứ?
Cảnh Hảo Hảo cau mày, nhấn đến ghi âm tiếp theo: “Hảo Hảo, không phải qua một thời gian nữa em sẽ gả cho anh làm cô dâu ư? Em còn ngủ như vậy nữa, sao gả cho anh được?”
“Hảo Hảo, em nỡ cứ rời đi như vậy ư? Em nhớ lại một chút, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt......”
“Còn có sau đó chúng ta ở thành phố Giang Sơn, nhiều ngày tốt cảnh đẹp như vậy, em nỡ cứ như vậy quên mất sao?”
“Hảo Hảo, em nhất định phải tỉnh lại, không thể bỏ lại một mình anh, có rất nhiều chuyện, chúng ra còn chưa kịp làm...... Hảo Hảo, em có biết, ở đáy lòng anh, đẹp không phải là thế giới này, đẹp là vì thế giới này có em.”
“Hảo Hảo, em nhất định phải tỉnh lại, sau khi tỉnh lại, anh liền cưới em, mặc kệ phát sinh chuyện gì, mặc kệ trải qua khó khăn gì, anh cũng sẽ không không cần em, anh cũng sẽ cùng nhau đối mặt với em...... Hảo Hảo, anh biết em có thể nghe thấy, anh là Lương Niên, anh còn đang chờ cưới em......”
Sao những lời này lại quen thuộc như vậy chứ? Cô tựa hồ là từng nghe qua ở nơi nào rồi...... Cảnh Hảo Hảo nhịn không được nhíu nhíu mày, tiếp tục nhấn ghi âm phía dưới.

Cô lại phát hiện, tập hợp lời nói những đoạn ghi âm mà mình vừa mới nghe qua, nội dung là giống nhau như đúc, chỉ là âm điệu, không phải là Lương Thần, mà là Thẩm Lương Niên.
Đây đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?
Cảnh Hảo Hảo mím cánh môi gắt gao, nhìn Lương Thần bị người nâng thật cẩn thận đi lên trên ở phía trước, hậu tri hậu giác nghĩ đến, những lời này, rõ ràng là lúc trước chính mình bị Lương Thần bức bách, nghĩa vô phản cố đụng vào cầu vượt, lúc hôn mê bất tỉnh, là những lời mà Thẩm Lương Niên từng nói với cô!
Lúc Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, trái tim chợt co rụt một chút, lúc này mới đột nhiên hiểu được, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!
Hóa ra...... Lần đó ở bên tai cô, người gọi cô từ bên bờ sinh tử trở về, hoàn toàn không phải là Thẩm Lương Niên, mà là Lương Thần!
Người đàn ông kia, lúc đó, chỉ biết bức bách cô khắp nơi, nếu cô biểu hiện ra chút phản kháng với anh, anh sẽ trở mặt vô tình. Lúc đó, đáy lòng của cô thật là hận anh không thể chết đi.
Nhưng hiện tại, cô mới biết được, hóa ra, hóa ra từ lúc đó, đáy lòng anh, thật ra đã muốn thật tâm đối đãi cô.
......
Mấy người trở lại trên đường cao tốc, xe cứu thương đã muốn chạy tới.
Bác sĩ cấp cứu chạy tới, dặn người đặt Lương Thần ở trên cáng, nâng lên xe cứu thương, luống cuống tay chân làm kiểm tra, cầm máu, băng bó miệng vết thương, truyền máu cho anh.

Cảnh Hảo Hảo luôn mãi cảm tạ với người đã giúp đỡ, sau đó mới leo lên xe cứu thương, lái về thành phố Giang Sơn.
......
Trở lại bệnh viện nhân dân thành phố Giang Sơn, Lương Thần trực tiếp bị đẩy vào phòng cấp cứu.
Cảnh Hảo Hảo lo lắng Lương Thần, chết sống không chịu rời đi nửa bước, cuối cùng vẫn là y tá bệnh viện, cầm băng bó xử lý vết thương của cô ngay ngoài phòng phẫu thuật.
Trên cơ bản cô chưa từng trải qua trường hợp giải phẫu như vậy, cũng không biết rốt cuộc bác sĩ an bài có thể cứu tánh mạng Lương Thần trở về hay không.
Cảnh Hảo Hảo cũng không quen biết bác sĩ nổi tiếng nào ở thành phố Giang Sơn, cô cầm di động do dự trong chốc lát, sau đó liền trực tiếp tìm số điện thoại của Từ Dung từ trong di động Lương Thần gọi đi.
Lúc này đã là mười một giờ khuya, điện thoại vang vài tiếng, mới bị người tiếp nghe, ngữ khí nghe hơi có vài phần buồn ngủ: “A Thần, muộn như vậy gọi điện thoại làm cái gì?”
Cảnh Hảo Hảo nắm di động dừng một chút, mở miệng nói: “Từ Dung, là tôi.”
Đầu kia điện thoại kia rõ ràng sững sờ hai giây, sau đó mới có giọng nói truyền tới: “Cô là? Cảnh Hảo Hảo?”
“Ừ.”


“Sao cô lại cầm điện thoại của A Thần? Cậu ấy ở đâu? Có chuyện gì, khiến cho cô gọi điện thoại cho tôi?”
Cảnh Hảo Hảo nuốt nuốt nước miếng, toàn bộ đều là nhờ vả: “Từ Dung, tôi không biết phải liên hệ với ai, hiện tại tình huống của Lương Thần thực không xong, anh ấy, trên đường anh ấy đi đường cao tốc đón tôi, lốp xe bị nổ, xe rơi xuống núi, sau đó anh ấy liền bị thương, tình huống thực không xong......”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc