Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 364

Tác giả: Diệp Phi Dạ


“Thực hỏng bét, Hảo Hảo, đã nói sẽ không bao giờ xuất hiện ở trước mặt của em quấy rầy em nữa, cuối cùng anh vẫn là không có khống chế được chính mình.”
Ngữ điệu khiêm tốn, lời nói bất đắc dĩ như vậy, Cảnh Hảo Hảo chỉ cảm thấy chỗ nào đó trong ngực như là bị người lặng yên không một tiếng động xé rách một chút, mang theo nỗi khiếp sợ.
Tay cô, theo bản năng nắm chặt vạt áo trước ngực Lương Thần, hốc mắt cũng nóng lên theo.
Cùng với ánh sáng màn đêm mỏng manh, Lương Thần nhìn thấy nước mắt nơi đáy mắt xinh đẹp của Cảnh Hảo Hảo, chiết xạ ra một chút ánh sáng, nhẹ nhàng mà đưa ngón tay lên, chậm rãi lau hai cái.
Động tác của anh, thoạt nhìn vô cùng thâm tình, làm cho Cảnh Hảo Hảo hơi có chút ngẩn ngơ trong khoảnh khắc đó, nghĩ đến anh sẽ có càng nhiều lời nói thâm tình hơn, cô theo bản năng liền ngừng hô hấp.
Nhưng mà, giây tiếp theo, Lương Thần lại thu hồi tất cả cảm xúc lộ ra ngoài, mở miệng với Cảnh Hảo Hảo, hỏi: “Hiện tại có khí lực không?”
Lời nói của anh chuyển biến quá nhanh, làm cho Cảnh Hảo Hảo trố mắt trong chốc lát, mới gật gật đầu với Lương Thần: “Có...... Làm sao vậy?”
Lương Thần không nói gì, chỉ rút tay đặt ở trước mắt Cảnh Hảo Hảo về, chịu đựng cơn đau, sờ soạng ở sau người một chút, sau đó đẩy cửa xe đã có chút biến dạng khi lật xuống từ đường cao tốc ra
Bởi vì hành động này, đau dớn sau lưng anh bốc lên một tầng mồ hôi lạnh, anh mơ hồ cảm giác được, cảm giác ướt sũng phía sau lưng càng nghiêm trọng hơn.

Lương Thần nuốt nuốt nước miếng, quay đầu, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, nhẹ giọng nói: “Đến, đi ra ngoài từ trên người anh.”
Cảnh Hảo Hảo thuận theo lời nói của Lương Thần, đi ra ngoài từng chút từ trên người anh.
Thể trọng của cô không nặng, nhưng lúc này đặt ở trên thân thể bị thương của Lương Thần, bò qua bò lại, lại khiến anh nhịn không được liền cắn chặt khớp hàm, cánh tay đều căng thẳng.
Đợi cho Cảnh Hảo Hảo hoàn toàn chui ra cửa xe, lúc này Lương Thần mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Lúc này bóng đêm lập tức buông xuống, tầm mắt người trở nên càng ngày càng yếu kém, Cảnh Hảo Hảo vươn tay, bắt lấy cánh tay Lương Thần, nói: “Để em kéo anh.”
Lương Thần lại thu hồi cánh tay của mình.
Cảnh Hảo Hảo bởi vì đầu ngón tay trống không, cả người hơi sửng sốt một chút, sau đó liền kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Lương Thần.
Lương Thần vươn tay, chậm rãi vỗ vỗ chân trái của mình, ngữ khí nghe thực nhẹ nhàng nói: “Hảo Hảo, chân trái của anh bị thương, hiện tại hành động không tiện, đi không được, di động của chúng ta không biết đã rơi xuống chỗ nào, em theo phương hướng này, leo lên trên đi, chính là chỗ đường cao tốc chúng ta rơi xuống, hiện tại thời gian còn chưa tính là muộn, sau khi em đi lên, ngăn một chiếc xe qua đường, tìm kiếm giúp đỡ.”
Thật ra anh hoàn toàn không biết rốt cuộc sinh mệnh của mình còn có bao lâu, anh biết, vết thương nặng nhất của mình, ở ngay phía sau lưng, chẳng qua bị chính mình gắt gao dán vào ghế dựa, giấu đi.
Anh thầm nghĩ để cho Cảnh Hảo Hảo yên tâm leo lên trên, vết thương trên cánh tay cô còn chưa có cầm máu, sau khi leo lên, chỉ cần gặp người liền có thể được cứu vớt.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Nếu cô biết vết thương sau lưng anh nghiêm trọng như vậy, khẳng định cô sẽ ở lại cùng anh, rừng núi hoang vắng như vậy, có ai sẽ đi ngang qua, lúc đó nguy hiểm tính mạng, chính là hai người anh và cô.
Thật sự là thật không ngờ, lại có một ngày, Lương Thần anh cũng sẽ có lúc chí công vô tư, không oán không hối hận như vậy.
Lương Thần nhẹ nhàng trừng mắt nhìn, nhẹ giọng mở miệng nói: “Hảo Hảo, anh sẽ ở đây chờ em.”
Đáy lòng anh rõ ràng, có lẽ anh chưa đợi được cô trở về, anh liền rời khỏi thế giới này.
Cảnh Hảo Hảo vẫn luôn cảm thấy có chút không thích hợp, ánh mắt của cô tỉ mỉ lướt qua toàn thân Lương Thần, không có gì ngoài chân trái của anh, những chỗ khác thoạt nhìn đều đầy đủ không tổn hao gì.
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng nhíu mi tâm, mới mở miệng, hỏi: “Anh thật sự không có việc gì sao?”
Lương Thần cười cười với Cảnh Hảo Hảo, ngữ khí nghe thực nhẹ nhàng nói: “Hảo Hảo, em còn ở đây nữa, chân trái của anh rất có thể sẽ hoại tử, cả đời chính là người què.”
Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, có chút lo lắng tiếp tục nhìn Lương Thần vài lần, sau đó mới nói: “Vậy anh chờ em, em tìm được người, liền lập tức trở về tìm anh.”
Lương Thần gật gật đầu, ngữ khí bình thường: “Được.”
Cảnh Hảo Hảo nhìn không chuyển mắt với tầm mắt Lương Thần trong chốc lát, sau đó nhìn áo ngủ mỏng manh có chút lộn xộn trên người Lương Thần, tuy rằng lúc này đã là đầu mùa xuân, nhưng ban đêm vẫn rất lạnh, Cảnh Hảo Hảo xoay người kéo cửa xe phía sau ra, lấy cái mền Lương Thần vẫn luôn mang theo cho mình kia, thật cẩn thận đắp ở trên người Lương Thần.

Cô che phủ anh nghiêm nghiêm thật thật, lúc ngón tay của cô nhét màn xuống dưới lưng anh, đột nhiên chạm vào một mảnh ẩm ướt, dính dính, sền sệt, ngón tay Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng run rẩy một chút, liền rất nhanh thu tay trở về.
Tim của cô, chợt nhảy lên rất nhanh.
Hóa ra, anh bị thương không chỉ là chân, còn có phía sau lưng.
Phía sau lưng của anh, rốt cuộc bị thương nghiêm trọng bao nhiêu, lại có thể chảy nhiều máu như vậy?
Cứ tiếp tục như vậy nữa, chỉ sợ anh sẽ mất máu quá nhiều.
Nhưng anh cố tình còn dùng ngữ khí thoải mái như vậy, nói lời vui đùa với mình.
Cảnh Hảo Hảo kinh hồn chưa định thu hồi suy nghĩ sâu xa của mình, cô hiểu được dụng ý của Lương Thần, anh chính là muốn để cho mình rời đi, anh sợ cô biết những chuyện này, sẽ ở lại chỗ này với anh, anh lo lắng vết thương trên cánh tay anh, khiến cho cô mất máu quá nhiều.
Cảnh Hảo Hảo dùng hết toàn lực khống chế nước mắt và run rẩy toàn thân của mình, ánh mắt nhìn chằm chằm Lương Thần, giả bộ thành bộ dáng mình không biết Lương Thần bị thương ở sau lưng, mở miệng nói: “Vậy em đi trước, anh chờ em, em nhất định sẽ trở về.”
“Được.” Lương Thần vẫn là ngữ điệu phong đạm vân khinh như vậy, nhưng ngữ điệu này, không làm cho Cảnh Hảo Hảo an tâm như vừa rồi, ngược lại làm cho tâm cô càng thêm đau xót.

Cô kiềm nén nước mắt nơi khóe mắt, gật gật đầu Lương Thần, tiếp tục lập lại lần nữa: “Nhất định phải chờ em.”
Lương Thần như là cảm thấy Cảnh Hảo Hảo dong dài, có chút không kiên nhẫn khoát khoát tay.
Cảnh Hảo Hảo không có nói gì, chỉ âm thầm cắn chặt răng, xoay người, đi về phía sườn núi.
Cảnh Hảo Hảo đi chưa được hai bước, chợt nghe được phía sau truyền đến giọng nói của Lương Thần: “Hảo Hảo.”
Cảnh Hảo Hảo dậm chân, chợt quay đầu lại.
Trên khuôn mặt thanh nhã của Lương Thần, lóe lên cảm xúc thâm trầm phức tạp, đôi mắt tối đen, nhảy lên một chút ánh sáng ôn nhu, mở miệng nói chuyện, ngữ khí nhỏ nhẹ mà lại mỏng manh, ở trong rừng núi hoang vắng này, đặc biệt đả động lòng người: “Hảo Hảo, có thể ôm một cái không?”
Ngữ khí của anh, là ôn nhu hiếm có, nhưng lại ôn nhu đến khiến đáy lòng Cảnh Hảo Hảo bi thống một trận.
Cảnh Hảo Hảo không có chần chờ chạy trở về, chui vào trong xe, gắt gao ôm lấy Lương Thần, sau đó nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh.
Khóe mắt của cô, hơi hơi trở nên ướt át, cô cố gắng khống chế nước mắt của mình, chậm rãi hôn môi anh.
Cảnh Hảo Hảo hiểu được, Lương Thần đây là cảm thấy chính mình bị thương nghiêm trọng như vậy, có lẽ không cứu được, vì không liên lụy cô, cho nên mới giả bộ một bộ dáng không có việc gì.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc