Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 363

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần nhẹ nhàng giật giật thân thể, nhận thấy được mềm mại trong lòng, lúc này mới nhớ tới, chính mình lúc nhìn thấy săm lốp nổ tung, sợ hãi sẽ bị lật xe, suy nghĩ đầu tiên trong đầu chính là bảo vệ Cảnh Hảo Hảo ở trong lòng trước.
Lúc xe lật xuống đường cao tốc, một đường xóc nảy, va chạm, cả người đều bị đụng đến choáng váng buồn nôn, huống chi là Cảnh Hảo Hảo - một cô gái mềm mại như vậy?
Đáy lòng Lương Thần bỗng dưng dâng lên một tầng lo lắng, anh hơi khởi động thân thể một chút, dựa vào một chút ánh sáng ngoài cửa sổ, muốn nhìn Cảnh Hảo Hảo trong lòng một chút, lúc này mới cảm giác được, có một trận đau đớn mãnh liệt toàn tâm truyền khắp toàn thân của mình.
Lương Thần cau mày, cố nén đau đớn, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo nhắm mắt lại, đầu dán chặt trên lồng ngực mình, cực kỳ ngốc nghếch thuận theo.
Đáy lòng anh hơi căng thẳng, suy nghĩ đầu tiên trong đầu, chính là vươn tay, thử dò xét hơi thở của cô trước, phát hiện hô hấp của cô lâu dài đều đều, lúc này mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó ngay lập tức vươn tay, sờ soạng toàn thân Cảnh Hảo Hảo.
Anh trước kiểm tra đầu của Cảnh Hảo Hảo, phát hiện hoàn hảo không tổn hao gì, lúc này mới dời tay xuống chỗ ngũ tạng lục phủ của cô, xác định vô hại, mới đi chạm đến những chỗ khác của cô.
Khi tay anh va chạm vào cánh tay cô, phát hiện có xúc giác dính dính, miễn cưỡng chịu đựng đau đớn trên người mình, nghiêng đầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy trên cánh tay Cảnh Hảo Hảo, có một miệng vết thương thật sâu, mặt trên lộ ra gần một nửa đoạn thủy tinh.
Chỉ sợ là khi lật xe, thủy tinh đâm bị thương cánh tay của cô.
Miệng vết thương không có ngừng, có một chút máu tươi, chảy ra.

Lương Thần cũng không biết, chính mình và Cảnh Hảo Hảo ở nơi nào, anh ở trong xe sờ soạng nửa ngày, cũng không thể đụng đến di động của mình và Cảnh Hảo Hảo, không biết lúc lật xe, di động rơi tới nơi nào, muốn cầu cứu, cũng không có công cụ.
Đường cao tốc vốn kéo dài qua rừng núi hoang vắng, hiện tại là chạng vạng, trên đường cao tốc có rất ít người đi qua, nếu muộn hơn chút nữa, đến đêm khuya vắng người, chỉ sợ ngay cả một chiếc xe cũng không có.Anh cũng không biết rốt cuộc trên người mình bị thương thế nào, chỉ cảm thấy phía sau lưng và chân đều là cảm giác ẩm ướt, chắc là máu nhiễm ướt.
Anh và Cảnh Hảo Hảo đều bị thương, cô nhẹ, anh nặng.
Nhưng hiện tại đều đang chảy máu.
Anh chảy nhanh hơn cô một chút, có cứu được anh hay không, đã không phải quá quan trọng, quan trọng là cô có thể sống sót thật tốt.
Trong đầu Lương Thần phân tích đơn giản tình thế bây giờ một lần, sau đó liền tiến đến bên tai Cảnh Hảo Hảo, nhẹ nhàng gọi tên của cô: “Hảo Hảo? Hảo Hảo?”
Cảnh Hảo Hảo dựa vào trong ngực anh, không có phản ứng gì.
Không biết là dọa hôn mê, hay là đã hôn mê rồi.
Lương Thần miễn cưỡng chịu đựng đau đớn, nâng cánh tay lên, lắc lắc cánh tay Cảnh Hảo Hảo, qua một lúc lâu, Cảnh Hảo Hảo mới phát ra một tiếng rên trầm thấp, sau đó lông mi thật dài nhẹ nhàng run rẩy hai cái, liền chậm rãi mở ra.
Vẻ mặt của cô thoạt nhìn có chút mê mang, tựa hồ còn chưa có phản ứng kịp rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì, nhìn khuôn mặt anh, hô một tiếng: “Lương Thần.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc Lương Thần kiểm tra vừa rồi, không chạm đến được hai chân của cô, nhìn thấy cô nói chuyện, liền lập tức mở miệng nói: “Em kiểm tra hai chân của em một chút, nhìn xem có bị thương không?”
Cảnh Hảo Hảo vùi ở trong lòng anh nhích tới nhích lui, Lương Thần cắn chặt răng chịu đựng đau đớn, một lát sau, anh thấy Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, lắc lắc đầu với anh, nói:“Không có.”
Lương Thần yên tâm, cô không có việc gì, chứng minh cô còn có thể bình an vô sự rời đi, chứng minh cô còn có một cơ hội sống.
Lương Thần chịu đựng toàn thân đau đớn, ánh mắt nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, nói: “Hảo Hảo, không có.”
Anh đột nhiên nói ra lời như vậy, làm cho cả người Cảnh Hảo Hảo sửng sốt một chút, sau đó chợt nghe được Lương Thần thong thả mà lại tự nhiên truyền đến từng chữ: “Không có đính hôn.”
Anh chỉ nói bốn chữ, đơn giản mà lại ngắn gọn.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo lại hiểu được phía sau bốn chữ này, rốt cuộc ẩn dấu ý tứ gì.
Anh là đang nói cho cô biết, không có nghi thức đính hôn.
Đã đến lúc này, anh còn có tâm tình trả lời vấn đề cô hỏi anh trước khi bọn họ lật xe, Cảnh Hảo Hảo gật gật đầu lung tung, vươn tay đi bắt lấy cánh tay Lương Thần, hỏi: “Anh sao rồi? Anh thế nào?”

“Anh vẫn tốt.” Lương Thần chịu đựng thân thể khó chịu, mặt mày bình tĩnh mở miệng với Cảnh Hảo Hảo, thoạt nhìn thật sự giống như là người không có việc gì, nhưng chỉ có anh biết, anh gần như dùng hết khí lực toàn thân, mới nâng cánh tay lên, nhẹ nhàng chạm vào hai gò má của cô, mở miệng nói:“Hảo Hảo, thật ra anh vẫn luôn, không nghĩ tới sẽ đính hôn.”
Vẻ mặt Cảnh Hảo Hảo sửng sốt một chút, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía Lương Thần.
Ở thời gian ngày đêm luân chuyển, dưới ảnh sáng mỏng manh, ánh mắt người đàn ông, đen bóng giống nhau đang phát ra ánh sáng, anh mở miệng, ngữ khí thong thả mà đều đặn: “Anh làm như vậy, chính là muốn giống như em, đều có một đoạn quá khứ.”
Lúc Lương Thần nói tới đây, lời nói hơi dừng lại một chút.
Anh có chút muốn ho khan.
Anh tinh tường cảm giác được mùi tanh trong cổ họng của mình.
Anh sợ người phụ nữ trong lòng này, đợi lát nữa biết anh bị thương nghiêm trọng như vậy, không chịu rời đi một mình, sau đó khiến cho miệng vết thương trên cánh tay của mình mất máu quá nhiều, liên lụy đến sinh mạng của cô.
Lương Thần cường ngạnh nuốt máu tanh trong cổ họng trở về trong bụng, sau đó mới mỉm cười mở miệng, nói: "Hảo Hảo, ngày đó, thật sự rất xin lỗi, anh không nên nói như vậy.”
“Nói vậy, khiến cho em hiểu lầm, anh biết anh giải thích nhiều hơn nữa, em cũng sẽ không tin tưởng.”
“Cho nên, anh chỉ có thể lựa chọn dùng phương pháp như vậy, để giải thích cho em nghe.”

“Hảo Hảo, trên thế giới này hoàn toàn không có chuyện cảm động lây, kim không đâm vào trên người mình, vậy thì bản thân vĩnh viễn không biết rốt cuộc có bao nhiêu đau đớn.”
“Cho nên, Hảo Hảo, anh và Tô tiểu thư đính hôn, chính là muốn để cho em tự mình lĩnh hội một chút loại đau đớn này.”
“Sau đó, em sẽ hiểu rõ, anh để ý không phải quá khứ của em, mà là ghen tị quá khứ của em.”
Trời biết, anh nói một chuỗi lời nói dài như vậy, rốt cuộc đã dùng bao nhiêu nghị lực.
Nhưng hiện tại anh không nói, có lẽ về sau sẽ không có cơ hội nói.
“Hảo Hảo, anh thật sự rất ghen tị Thẩm Lương Niên, anh ta có thể có mười năm quá khứ của em, có thể cùng em trải qua nhiều lần đầu tiên như vậy, có thể...... khiến cho em không hề giữ lại trả giá vì anh ta như vậy.”
Nếu không phải một đêm kia, anh nghe lén được cô nói chuyện với bạn học của cô, anh thật sự sẽ nghĩ đến Cảnh Hảo Hảo yêu không phải mình.
Khi đó, anh mới biết được, Cảnh Hảo Hảo là không có dũng khí.
Ánh mắt Lương Thần trở nên hơi có chút đau thương: “Hảo Hảo, em có biết, anh rất hâm mộ cổ dũng khí em đã thương anh ta lúc ấy không?”
“Hâm mộ đến ghen tị, ghen tị đến phát cuồng.”

Khóe môi Lương Thần vẫn cong như trước, anh gắt gao nhìn chằm chằm hai gò má của cô, như là muốn khắc sâu cô vào đáy lòng của em: “Thực hỏng bét, Hảo Hảo, đã nói sẽ không bao giờ xuất hiện ở trước mặt của em quấy rầy em nữa, cuối cùng anh vẫn là không có khống chế được chính mình.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc