Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 360

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần đành phải dừng xe ở nơi cách tai nạn xe cộ gần một nhánh cao tốc, sau đó khóa xe, cầm di động của mình, liền chạy bộ về phía bên trong.
Lương Thần đi ra vội vàng, chỉ mặc áo ngủ và dép lê, dẫn tới người trong xe bị ngăn chận đều ghé mắt nhìn về phía Lương Thần.
Lương Thần thần thái bình tĩnh, nhưng anh nắm chặt quyền đầu, vẫn là tiết lộ lo âu nơi đáy lòng anh.
Cho dù tố chất thân thể của anh vẫn rất tốt, nhưng lộ trình hơn hai mươi dặm như vậy, cuối cùng thật đúng là Lương Thần chạy đến sức cùng lực kiệt. (dặm: đơn vị đo chiều dài, bằng 1/2 km)
Giày trên chân, không biết đã đánh mất một chiếc từ khi nào, lòng bàn chân ma sát đường nhựa nổi đầy bọt nước, phiếm đau toàn tâm.
Từ nhỏ đến lớn, anh vốn chưa từng chịu qua đau khổ như vậy.
Lúc trên đường, Lương Thần nhiều lần cảm thấy chân mình sắp cắt đứt, cả người muốn nằm ở trên đất, nhưng mỗi một lần, anh đều là nói với chính mình ở dưới đáy lòng, kiên trì một chút, kiên trì một chút...... Đến sau đó, kiên trì một chút liền biến thành tên Cảnh Hảo Hảo, giống như đó chính là một loại tín niệm, làm cho anh kiên trì bền bỉ, kiên trì không ngừng chạy, mãi cho đến cuối cùng, khi Lương Thần nhìn thấy dây kéo cảnh giới màu đỏ, anh giống như là thấy được ánh rạng đông, tốc độ dưới chân lại nhanh hơn.
......
Không khí hiện trường, càng rung động lòng người hơn trên ti vi nhiều.

Tất cả khẩn cấp cứu giúp người, trên mặt đều lộ ra vẻ trang nghiêm, người chỉ huy cầm bộ đàm, thỉnh thoảng trao đổi tình huống bên dưới với bên trong.
Lương Thần bởi vì chạy nhanh, ngực phập phồng không ngừng, anh nghe bộ âm thanh sàn sạt trong bộ đàm, xen lẫn lời nói của nhân viên cấp cứu bên dưới, tâm lập tức liền nhấc lên.
Cách lúc xảy ra tai nạn, đã qua gần hơn hai tiếng, hiện tại còn chưa tìm được xe buýt, khe núi cao như vậy, tỷ lệ rơi xuống muốn may mắn còn tồn tại vốn chính là số không, nếu thật sự có người tìm được đường sống trong chỗ chết, như vậy không thể không bị thương, thời gian hai tiếng...... chỉ sợ cũng đã máu tẫn người mất.
Đường cao tốc xây trên chân núi, nhiệt độ rất thấp, gió rất lớn, thổi rối loạn tóc Lương Thần.
Anh nhìn chằm chằm cây cối lan tràn phía dưới sơn cốc, vừa nghĩ đến Cảnh Hảo Hảo ở ngay phía dưới, có lẽ hiện tại cũng đã sắp rời khỏi nhân thế, anh liền cảm thấy khí lực toàn thân, giống như bị tháo nước.
Anh cầm lấy di động, muốn gọi cho Cảnh Hảo Hảo một cú điện thoại, lại phát hiện, tín hiệu trên đỉnh núi đặc biệt kém, Lương Thần giơ di động, khi lui tới đường đi hai bước, rốt cục có một ít tín hiệu, Lương Thần tiếp tục gọi cho Cảnh Hảo Hảo một cuộc điện thoại, vẫn ở trạng thái không có cách nào tiếp thông.
Anh không chết tâm, tiếp tục gọi, lúc này đây anh còn chưa có cắt đứt, chợt nghe được trong bộ đàm của một cảnh sát giao thông truyền đến một đạo âm thanh vang dội: “Tìm được xe buýt rồi, nhân viên liên quan đã bắt đầu cứu giúp.”
Tay nắm di động của Lương Thần hơi dùng sức một cái, sau đó hô hấp kéo căng lên, anh cầm di động, vừa gọi điện thoại cho Cảnh Hảo Hảo, vừa nhìn chằm chằm phía dưới sơn cốc.
Qua khoảng nửa tiếng, máy bay trực thăng chậm rãi bay lên từ phía dưới, sau đó dừng ở chính giữa đường cao tốc.
Cửa máy bay trực thăng mở ra, hai nhân viên cứu hộ nâng một khối thi thể đi xuống dưới.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Có thể xe buýt lật xuống sơn cốc, khiến cho thân xe bốc cháy, thi thể nâng xuống dưới, quần áo và tóc cháy đền cao thấp không đồng đều, trên da thịt, có vết máu cũng có bỏng, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.
Lương Thần chậm rãi buông di động, mím môi, nhìn từng khối thi thể nâng xuống từ bên trong.
Tâm hung hăng co rút lại, sợ chính mình thấy được thi thể Cảnh Hảo Hảo từ bên trong.
Tải trọng máy bay trực thăng có hạn, chỉ có thể dỡ xuống năm sáu cổ thi thể, liền lại bay xuống sơn cốc.
Mỗi một lần khi máy bay trực thăng hạ xuống, dỡ thi thể xuống, tâm Lương Thần đều buộc chặt, không có nhìn thấy thi thể Cảnh Hảo Hảo, anh sẽ hơi thở phào một hơi.
Lương Thần không ngừng luân phiên trong lo lắng đề phòng này, ngay tại lúc anh cảm thấy trái tim mình đều sắp vượt qua khả năng gánh vác, di động trong tay anh đột nhiên vang lên.
......
Cảnh Hảo Hảo bởi vì ngày hôm sau là nghi thức đính hôn của Lương Thần, cả đêm đều bị vây trong trạng thái mất ngủ.
Đính hôn này của anh, chính là hoàn toàn sạch sẽ đi ra thế giới của cô. Cô cho là chia tay đã là đau đớn nhất, thật không ngờ, anh sắp trở thành vị hôn phu của người khác, lại làm cho cô càng đau hơn.

Cảnh Hảo Hảo dại ra ngẩn người đến sáu giờ rạng sáng, mới mơ mơ hồ hồ ngủ, cô ngủ cũng không an ổn, trong mộng đều là một ít hình ảnh quá khứ, mỗi một hình ảnh, đều có sự tồn tại của Lương Thần, có sung sướng, cũng có khổ sở, cuối cùng mơ thấy cảnh tượng anh và cô chia tay, cô liền khóc tỉnh lại.
Cảnh Hảo Hảo xoa xoa nước mắt nơi khóe mắt, cầm lấy di động nhìn nhìn thời gian, mới phát hiện, lúc chuông báo vang lên, cô lại có thể không nghe thấy, khiến mình ngồi lên nhầm xe buýt.
Hoa tươi tháng sau của cửa hàng bán hoa, cô còn chưa có đặt, cho nên Cảnh Hảo Hảo rất nhanh rời giường mặc quần áo, vội vàng vội vàng đón một chiếc xe taxi tiến đến trạm xe đường dài, mua vé thêm lần nữa, lên một chiếc xe buýt xuất phát trong thời gian gần đây nhất.
Tuy rằng chậm hơn thời gian mình dự tính xuất phát hai tiếng, nhưng Cảnh Hảo Hảo tính thời gian đại khái một chút, buổi tối vẫn có thể chạy về thành phố Giang Sơn, nhưng ai biết, lúc mười một giờ trưa, lại có thể gặp phải kẹt xe khó gặp nhất trên đường cao tốc, xe bị bắt dừng ở trên đường, muốn lui không thể lui, muốn tiến không thể tiến.
Cảnh Hảo Hảo nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, nghĩ, giờ này, nghi thức đính hôn của Lương Thần, đã muốn bắt đầu đi? Anh sẽ mặc lễ phục dạng gì? Sẽ dùng biểu tình như thế nào, đeo nhẫn đính hôn cho vị hôn thê của anh?
Cảnh Hảo Hảo suy nghĩ miên man không biết bao lâu, mới phát hiện, người trong xe buýt đã xuống xe, đứng ở ven đường cao tốc, hút thuốc, nói chuyện phiếm.
Phía trước của cô, đúng lúc ngồi một cô gái trung niên đang ở ăn bánh mỳ, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo đứng lên, mở miệng nói: “Nghe nói phía trước có xe lật xuống núi, hiện tại vì cấp cứu nên phong kín đường, chỉ sợ trong một chốc là không qua được.”
Cảnh Hảo Hảo cong khóe môi gật đầu một cái, lấy di động từ trong túi xách ra, muốn liếc mắt xem thời gian một cái, lúc này mới phát hiện, di động của mình lại không có tín hiệu.
Cảnh Hảo Hảo thuận thế để điện thoại xuống dưới một chút, nhìn thấy vạch tín hiệu đầy, sau đó lúc đang chuẩn bị nhét di động vào túi xách, thế lại ting ting ting tới vài tin nhắn.
Cảnh Hảo Hảo thuận tay nhấn vào, mới phát hiện là tin nhắn nhắc nhở di động Trung Quốc gửi tới có vài cuộc điện thoại không tiếp nghe.

Cô chỉ nhìn thoáng qua dãy số điện thoại, liền nhận ra ngay.
Là số điện thoại của Lương Thần.
Biểu tình của cô lập tức cứng ngắc.
Hôm nay là nghi thức đính hôn của anh, anh gọi điện thoại cho cô làm cái gì? Hơn nữa, thời gian điện thoại, là gọi suốt từ mười hai giờ đến mười phút trước.
Chẳng lẽ...... Anh hoàn toàn không có đính hôn?
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo, giống như có mong được rất nhỏ nào đó, đang chậm rãi bắt đầu sinh ra, cô nắm di động, ngón tay run rẩy, sau đó liền gọi về cho Lương Thần một cuộc điện thoại.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc