Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 357

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Là một tờ danh sách nghi thức đính hôn, cần khoảng 9999 đóa hoa hồng và 9999 đóa hoa bách hợp.
Trang trí hoa tươi hiện trường đính hôn, đều cho cửa hàng bán hoa của cô đến bố trí.
Ngày 10 tháng 3 Cảnh Hảo Hảo giao hàng đó, đúng lúc là thứ bảy, cô nhờ Tiên nhi giúp mình trông tiệm, tìm một công ty khuân vác, đưa mình và hoa tươi đến hiện trường đính hôn.
Là trong một hội sở tư nhân ở thành đông, không biết là người phú quý nào kết hôn, lại bao toàn bộ hội trường trước.
Cảnh Hảo Hảo ở dưới sự dẫn dắt của người khác, đi vào hội sở, nhìn bên trong đã bày tốt bình hoa, liền cùng nhau động thủ với phục vụ trong hội sở, cắt cành, cắm hoa tươi mình mang đến, sau đó rót dịch dinh dưỡng vào, bảo trì hoa tươi vẫn kiều diễm ướt át vào trong ngày đính hôn hôm sau.
Hiện trường đính hôn còn có rất nhiều người đang bận rộn những chuyện khác, có tạp âm và tiếng nói chuyện không ngừng truyền ra.
Cảnh Hảo Hảo bận rộn suốt hơn bảy tiếng, mới cắm hoa gần xong, lúc này cửa hội sở, vào vài cô gái ăn mặc hoa lệ.
Phục vụ đứng ở bên cạnh Cảnh Hảo Hảo, thấp giọng nói: “Cô gái ở giữa kia, chính là cô dâu, gả cho chính là tổng tài tập đoàn Giang Sơn.”
Cảnh Hảo Hảo nghe được mấy chữ “tổng tài tập đoàn Giang Sơn” này, ngón tay nhẹ nhàng run lên, ngón tay không cẩn thận liền đâm vào trên gai hoa hồngd, cô vội vàng dùng sức đè lại, theo bản năng xoay qua, nhìn thoáng qua cô gái chính giữa mà người phục vụ đã nói kia.
Diện mạo dịu dàng ngọt ngào, thoạt nhìn duyên dáng yêu kiều, vừa thấy liền biết xuất phát từ danh môn khuê tú, với Lương Thần, thật đúng là rất xứng.

Tô Yên và mấy người bạn của mình đi tới chính giữa hiện trường, đánh giá xung quanh.
“Tô Yên, ngày mai chính là nghi thức đính hôn của cậu, sau khi đính hôn, tụi tớ sẽ gọi câu là Lương phu nhân .”
“Đúng vậy, Tô Yên, tớ thật sự là thật không ngờ, cậu vừa mới tốt nghiệp đại học về nước, liền sẽ kết hôn.”
“Lương Thần cũng là nhân vật phong vân của thành phố Giang Sơn, Tô Yên, sau khi gả qua, về sau nếu tớ có chuyện gì phiền toái cậu, cậu cũng không thể ngồi yên không để ý đến.”
......
Mấy người bạn của Tô Yên, quay chung quanh Tô Yên, ngữ khí cực kỳ lấy lòng.
Cảnh Hảo Hảo cúi đầu, cứ thế cắt hoa, ngày 10 đó, cô nhìn thấy hóa đơn này, tâm tình còn đặc biệt sung sướng, vào lúc ban đêm, còn mời Tiên nhi ăn bữa cơm tối.
Nhưng hiện tại, cô không cảm thấy sung sướng bởi vì có một khoản tiền lớn tiến vào chút nào, toàn bộ đáy lòng đều là đau đớn thấu xương.
Cô chưa bao giờ biết, người đàn ông không gặp mình hai tháng kia, lại có thể, đính hôn vào ngày mai.
Mà cô, hôm nay ở nơi vui mừng này bố trí tất cả hoa cỏ, đều là làm đẹp cho hôn lễ sắp tới của anh.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


......
“Tô Yên, vị hôn phu của cậu đã tới......” Một người bạn của Tô Yên mắt sắc nhìn thấy Lương Thần đi tới từ cửa vào, thấp giọng nhắc nhở Tô Yên một chút.
Cảnh Hảo Hảo rõ ràng nghe thấy được câu nói kia, tay nắm kéo của cô, hơi dùng sức một chút, vẫn duy trì tư thế cúi đầu đưa lưng về phía cửa, không có quay lại.
Lương Thần ung dung tao nhã đi đến trước mặt Tô Yên, Tô Yên mặt mang mỉm cười mở miệng nói với Lương Thần: “Đã tới?”
Lương Thần nhẹ nhàng gật gật đầu, tầm mắt lại lập tức dừng ở Cảnh Hảo Hảo đứng đưa lưng về phía anh.
Tuy rằng, cô không có quay đầu, chỉ là bóng lưng, nhưng lúc anh vào, vẫn là liếc mắt một cái liền nhận ra cô.
“Nhìn hội trường một chút, không có vấn đề gì chứ, anh có muốn nhìn xem chút nữa không?” Tô Yên nói
“Cô cảm thấy không thành vấn đề, vậy thì không thành vấn đề .” Lương Thần chuyển tầm mắt từ trên người Cảnh Hảo Hảo trở về, ngữ điệu vẫn lãnh đạm như trước: “Nếu không có chuyện gì, chúng ta đi trước đi.”
“Được.” Tô Yên gật gật đầu, dẫn đầu rời đi với bạn bè của mình.

Lương Thần đứng ở tại chỗ, nhìn chằm chằm thân ảnh Cảnh Hảo Hảo một lúc, liền xoay người, cũng rời đi theo.
......
Cảnh Hảo Hảo chờ sau khi âm thanh “Tiên sinh, tiểu thư mời đi thong thả” rơi xuống một phút, mới buông kéo trong tay, dặn người phục vụ trước mặt một chút chi tiết chăm sóc hoa tươi, liền cầm lấy túi xách của mình, rời đi.
Cô đi ra từ trong hội sở, lúc đứng ở ven đường chờ xe buýt, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Lương Thần, lái ra từ bãi đổ xe.
Cửa kính xe là hạ xuống, cô đứng bên này, đúng lúc có thể nhìn thấy anh ở trên ghế lái.
Cảnh Hảo Hảo lập tức đứng ở tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Lúc Lương Thần xuyên qua kính chiếu hậu nhìn đường, tầm mắt đúng lúc chạm vào tầm mắt của Cảnh Hảo Hảo.
Tâm Cảnh Hảo Hảo, chợt nhấc lên, cánh môi cô hơi giật giật, sau đó giây tiếp theo, Lương Thần liền lạnh lùng thu hồi tầm mắt, giống như cô là người xa lạ, nhìn thẳng phía trước, lưu loát đánh tay lái, quẹo cua rời đi từ trước mặt cô.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, chỉ trơ mắt nhìn xe Lương Thần càng chạy càng xa.
Cô cũng không biết chính mình rốt cuộc đứng bao lâu, chỉ cảm thấy lúc tay chân đều run lên theo, cô mới chậm rãi xoay người, nhìn xe buýt phía trước, đợi xe đến, lập tức đi lên, ngồi ở trên chỗ ngồi, mới rõ ràng cảm giác được, trong ngực của mình, có chua xót đau đớn, nhuộm dần ra.

......
Cảnh Hảo Hảo mất hồn mất vía về nhà, cô ngồi ở trên sô pha, sững sờ phát ngốc trong chốc lát, sau đó đi đến ngăn tủ một bên, lấy một thùng giấy từ bên trong ra.
Trong thùng giấy này, đựng đều là đồ của anh mà cô đã thu dọn vào lúc ấy, ngày đó cô để anh mang đi
Anh tiến vào thang máy, cô liền đến trước cửa sổ, đứng trong chốc lát, liền nhìn thấy anh đi ra từ trong thang máy, lúc đi ngang qua thùng rác, ánh mắt anh nháy cũng không nháy một chút ném thùng giấy kia vào thùng rác.
Cô đứng ở trước cửa sổ, theo bản năng nâng tay lên, nắm chặt song cửa sổ, cô chờ sau khi Lương Thần lái xe rời đi, liền vội vàng chạy xuống lầu, nhặt thùng giấy đó ra, ôm trở về nhà.
Thật ra cô cũng không biết, cô nhặt những thứ này về làm gì, nhưng cô chính là đặt ngay ngắn ở trong thang máy như vậy
Cảnh Hảo Hảo xé mở băng dán, nhìn đồ của anh được mình xếp đặt chỉnh tề bên trong, ngực nặng nề khó chịu.
Đầu ngón tay Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng xẹt qua đồ vật của anh, giống như còn có thể cảm giác được độ ấm trên người của anh, ngửi thấy hơi thở trên người của anh
Nhưng đáy lòng, lại mờ mịt thành một mảnh.
Thật ra lúc tách ra, không phải chưa từng nghĩ qua sẽ có một ngày như vậy, anh sẽ cưới một người phụ nữ khác.

Nhưng khi một màn này thật sự tiến đến, cô mới phát hiện, hóa ra là đau thấu triệt nội tâm như vậy.
......
Buổi tối Lương Thần và Tô Yên ăn là cơm Tây.
Lúc chín giờ, hai người mới đi ra từ nhà hàng, Lương Thần mở khóa xe, nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Tô Yên, nói: “Đưa cô về nhà.”
Tô Yên mở cửa xe, tự nhiên hào phóng ngồi tiến vào, trầm ngâm trong chốc lát, nói với Lương Thần đang cài dây an toàn: “Em muốn đi ngắm cảnh đêm bờ sông Hoàn Thành, có thể chứ?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc