Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 355

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo ngơ ngác buông di động, ngồi ở trong xe taxi, nhìn cảnh đêm thành phố Giang Sơn nhanh chóng lướt qua ngoài cửa sổ, qua nửa ngày, cũng chưa có phục hồi tinh thần lại từ trong tin nhắn của Lương Thần.
-- Hảo Hảo, nếu một bước kia, em vẫn luôn không có ý bước ra, như vậy, anh lựa chọn lui về phía sau từng bước.
-- Hảo Hảo, sau này anh sẽ không bao giờ quấy rầy em nữa.
Lông mi Cảnh Hảo Hảo run rẩy giống như cánh bướm, cô luôn cảm thấy như là có thứ gì, hung hăng nghẹn ở trong cổ họng, làm cho chính mình không thể nuốt xuống.
Cảnh Hảo Hảo dùng sức cầm lấy di động trong lòng bàn tay của mình, khiến cho chính mình vẫn duy trì trấn định.
Nhưng cô tinh tường cảm giác được, đáy lòng mình đã bắt đầu nhỏ máu.
Đáy lòng của cô, rõ ràng có một âm thanh, nói với cô: Lần này cô và Lương Thần đã hoàn toàn kết thúc.
Anh nói, anh là đang thử cô mới làm ra những chuyện đó, nói những lời đó, nhưng anh có biết hay không, thử này của anh, làm cho cô hoàn toàn đánh mất tất cả dũng khí.
Cô cũng muốn lôi kéo tay anh lúc say khướt đi theo Duyên Hoa, để anh đi cùng cô.
Nhưng ở trong tình yêu, người luôn trở nên rất yếu ớt, một câu của đối phương, có thể khiến cho bạn vỡ nát, vạn kiếp bất phục.

Một câu anh thật hy vọng em là một cô gái chưa từng có quá khứ của Lương Thần, đã hoàn toàn đánh mất tất cả dũng khí của cô.
Tiếc nuổi lớn nhất trong đời, không phải bỏ lỡ người tốt nhất, mà là khi bạn gặp được người rất tốt, bạn đã dùng xong tốt nhất của mình rồi.
Thật ra như vậy cũng tốt, cho dù cô rất đau, anh cũng rất đau, nhưng về sau anh tùy tiện gặp gỡ một phụ nữ gì, đều tốt hơn so với cô nhiều.
Anh đáng giá, được cô gái tốt hơn tương bồi.
Từ nay về sau, anh sẽ có vợ của anh, đứa nhỏ của anh...... Từ nay về sau, anh và cô, không còn có sau này nữa rồi......
Tay nắm di động của Cảnh Hảo Hảo càng thêm dùng sức, nhưng đáy mắt vẫn không kiềm được hiện lên một tầng sương mù.
......
Tết âm lịch nhà cũ nhà họ Lương, vẫn phi thường náo nhiệt trước sau như một.
Cơm tất niên năm ngoái Lương Thầnchỉ làm dáng một chút, liền sớm trở về biệt thự giữa sườn núi bồi Cảnh Hảo Hảo.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Biệt thự đã người đi nhà trống, anh trở về cũng là cô tịch một mình, cho nên năm nay trực tiếp rõ ràng ở bên nhà cũ.
Hai năm trước, mẹ Lương Thần thúc giục Lương Thần tìm bạn gái, hai năm sau, mẹ Lương Thần trực tiếp bắt đầu thúc giục cưới.
Trước kia, mẹ Lương Thần còn có thể ôn tồn hòa khí khuyên bảo Lương Thần, hiện tại, hoàn toàn là đâm tâm thế nào, liền nói với Lương Thần như thế ấy.
Còn không phải sao, cơm tất niên vừa mới ăn xong, mẹ Lương Thần lại bắt đầu lời lẽ tầm thường lên: “A Thần, con đã muốn 28 tuổi, lúc ba con 28 tuổi, đã có anh hai của con, lúc anh cả con 28 tuổi, cũng đã thành gia lập nghiệp, mẹ không có ép con nhất định phải kết hôn, nhưng hiện tại con ít nhất nên xem xét một đối tượng kết hôn đi.”
Lương Thần cầm đũa, hơi dừng một chút, tiếp tục ăn cơm.
Những người nhà họ Lương này, thấy mẹ Lương Thần mở đầu, cũng kẻ xướng người hoạ khuyên nhủ.
Lương Thần nháy mắt có chút đau đầu, anh ngẩng đầu, quét nhìn những người trước mặt một cái, nói: “Chuyện của con, trong lòng con tự có tính toán.”
“Con thì có tính toán gì?” Lần này mẹ Lương Thần trực tiếp dứt khoát ngã bài với Lương Thần: “Thừa dịp hiện tại tết âm lịch, rất nhiều người đều ở nhà có thời gian, mẹ thu xếp cho con con gái của mấy người bạn, mấy ngày nay con có thời gian, gặp mặt từng người.”
Lương Thần nắm đũa, theo bản năng muốn cự tuyệt, cuối cùng suy nghĩ trong chốc lát, rũ mi mắt, nhưng không có lên tiếng phản đối.
......

Ăn xong cơm tất niên, Lương Thần trực tiếp lên lầu đánh bài với anh em họ.
Mẹ Lương Thần ngược lại kéo ba Lương Thần, đi vào trong phòng ngủ, có chút khẩn trương mở miệng, nói: “Lương Chu Thiên, ông có cảm thấy con nhà chúng ta là lạ không?”
Lương Chu Thiên tùy ý ngồi ở trên sô pha, cầm một phần báo chiều, vừa xem, vừa nâng mí mắt lên, nhìn thoáng qua vợ của mình, nói: “Là lạ chỗ nào?”
“Không phải sao, trước kia mỗi lần tôi thúc giục nó tìm bạn gái, nó hoặc là không quan tâm tôi, hoặc là dùng Cảnh Hảo Hảo qua loa tắc trách tôi, kết quả lần này, tôi nói để cho nó đi xem mắt, nó lại có thể không có cự tuyệt.”
Lương Chu Thiên lại không cảm thấy chuyện này thì có cái gì kỳ quái, ánh mắt không có rời khỏi tờ báo, không nhanh không chậm nói: “Tôi đã sớm nói qua, thời gian có thể chữa khỏi hết thảy, A Thần nhớ thương cô gái kia, nhưng hiện tại đã trôi qua gần một năm.”
“Là như thế sao?” Mẹ Lương Thần có chút hoài nghi nhíu nhíu mày, đi tới tới lui lui vòng quanh phòng, vắt hết óc muốn tìm ra một chút sơ hở.
Lương Chu Thiên bị vợ của mình xoay đến có chút hôn mê, buông báo chí trong tay xuống, nói: “Tôi nói, bà cũng thật là, lúc A Thần không tìm bạn gái, bà sốt ruột, mỗi ngày thúc giục, hiện tại A Thần không quyết tuyệt, bà cũng gấp. Lại nói, A Thần chỉ là không có cự tuyệt bà đi gặp những cô gái bà xem xét, dù thật đến ngày đó, có đi hay không vẫn là một chuyện khác, hiện tại bà lại ở chỗ này mò mẫm lo lắng, nháo không tốt, giống như trước đây, đến ngày đó trực tiếp thả bồ câu với bà.”
“Nó dám!” Mẹ Lương Thần nhướng mày, trách cứ một câu, sau đó gật gật đầu theo, nói: “Ông nói cũng đúng, mấy ngày nay tôi phải trông chừng A Thần.”
......

Nhưng mà trên thực tế, đợi khi mẹ Lương Thần mang theo Lương Thần đi gặp cô gái bà xem xét, ngày đó Lương Thần rất sớm liền mặc chỉnh tề, áo mũ chỉnh tề chờ ở dưới lầu.
Không có chút ý tứ muốn trốn tránh và cự tuyệt.
Đáy lòng mẹ Lương Thần lập tức lại nửa vui nửa lo, dọc theo đường bà và Lương Thần đến trước phòng bao đã đặt tốt ở khách sạn Tứ Quý, còn âm thầm cảm thấy mình đây là xuất hiện ảo giác.
Cô gái mẹ xem xét cho anh, bằng cấp, diện mạo, xuất thân đều hoàn mỹ không thể bới móc.
Đó là con gái một bạn học quan hệ rất tốt khi ba và mẹ học đại học ở nước Mĩ, tên Tô Yên
Người rất văn tĩnh, nói rất ít.
Đúng lúc anh cũng nói rất ít.
Cho nên toàn bộ quá trình gặp mặt, vẫn đều là mẹ và mẹ Tô Yên chậm rãi nói chuyện.
Một bữa cơm, ăn khoảng hai tiếng, Lương Thần và Tô Yên để lại số điện thoại của nhau.
Trên đường lái xe rời đi, mẹ Lương Thần vẫn đang quan sát Lương Thần, muốn nhìn ra một chút manh mối từ trên mặt Lương Thần, cuối cùng vẫn bị buộc buông tha, gọn gàng dứt khoát mở miệng, hỏi: “A Thần, con cảm thấy Tô Yên có thể chứ?”

Lương Thần chuyên chú nhìn chằm chằm chính phía trước, không có lên tiếng.
Mẹ Lương Thần nói: “Nếu con cảm thấy không thích hợp, cũng không sao, chỗ mẹ còn có vài người, ngày nào con có thời gian, mẹ sẽ an bài thời gian gặp mặt.”
Lương Thần nhẹ nhàng trừng mắt nhìn, như là không có nghe được lời nói của mẹ mình.
Mẹ Lương Thần trầm mặc trong chốc lát, lại mở miệng nói: “A Thần, có phải gần đây con có chuyện phiền lòng gì không?



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc