Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 353

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo vội vàng đi vào trong hai bước, sau đó liền bỗng dưng dừng bước chân.
Cô nương theo ánh đè trầm thấp trong phòng bao, nhìn thấy Lương Thần say ngà ngà tựa vào trên sô pha, một cô gái mặc váy màu trắng, vươn tay, cầm lấy cánh tay anh, như là muốn kéo anh.
Cô gái kia, đưa lưng về phía cô, cô có chút thấy không rõ mặt của cô ta.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo lại cảm thấy đáy lòng có đau đớn rất nhỏ, chậm rãi lan tràn ra.
“Anh Lương Thần......đứng dậy đi......”
Cô gái mặc váy trắng trước mặt mở miệng, giọng nói thướt tha êm tai, trong nháy mắt Cảnh Hảo Hảo liền nhận ra, đó là Duyên Hoa.
Tay của cô vô thức nắm thành quyền đầu, cả người cúi đầu, sau đó nhẹ nhàng lui hai bước, kết quả, người còn chưa đi ra phòng bao, Duyên Hoa lại đột nhiên liền xoay đầu một chút, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo, cô đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó liền lập tức buông lỏng tay Lương Thần ra, sau đó mở miệng, chào hỏi một tiếng với Cảnh Hảo Hảo: “Cảnh tiểu thư, cô đã tới?”
Cảnh Hảo Hảo chỉ có thể cứng rắn dừng bước chân, ngẩng đầu, sắc mặt có chút tái nhợt cười cười với Duyên Hoa: “Duyên tiểu thư, chào cô.”
Duyên Hoa dịu dàng cười thân thiện với Cảnh Hảo Hảo, mở bước chân lui ra sau hai bước, ngữ khí thoải mái tự nhiên: “Cảnh tiểu thư, cô đã tới đây, nơi này liền không còn chuyện của tôi, tôi đi trước, anh Lương Thần liền phiền toái cô chăm sóc.”

Cảnh Hảo Hảo đứng ở tại chỗ không hề nhúc nhích.
Lương Thần nằm trên sô pha, đột nhiên lật người, cả người suýt nữa lăn xuống dưới.“Anh Lương Thần --” Duyên Hoa tay mắt lanh lẹ vươn tay trước, đẩy Lương Thần một phen.
“Lương Thần --” Cùng lúc đó, Cảnh Hảo Hảo cũng theo bản năng mở bước chân, đi tới nằm trước mặt Lương Thần nằm trên sô pha.
Duyên Hoa sợ hãi Cảnh Hảo Hảo hiểu lầm, vội vàng buông lỏng tay ra, lui ra sau một bước, theo bản năng còn mở miệng giải thích với Cảnh Hảo Hảo nói: “Tôi đúng lúc tụ hội với bạn bè ở chỗ này, lúc đi toilet gặp người phục vụ đỡ anh Lương Thần say đến rối tung rối mù trở lại phòng bao, anh ấy vừa về đến phòng bao, cả người té nằm bất động trên sô pha, tôi gọi anh ấy nửa ngày, anh ấy cũng không chịu đứng lên, cô thử xem có thể đánh thức anh ấy không.”
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng gật gật đầu, cười cười với Duyên Hoa, liền cúi người, nhẹ giọng mở miệng gọi Lương Thần nằm ở trên sô pha, nhắm mắt lại: “Lương Thần, anh tỉnh tỉnh, Lương Thần?”
Lương Thần nằm ở trên sô pha, không có một chút phản ứng.
Cảnh Hảo Hảo vươn tay, nhẹ nhàng đẩy Lương Thần, lúc này Lương Thần mới chậm rãi mở mắt, ánh mắt anh thoạt nhìn có chút mờ mịt, cuối cùng tầm mắt dừng ở trên mặt Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo vươn tay, kéo cánh tay anh, kéo anh ngồi dậy: “Anh có thể đứng đứng lên không? Bây giờ em mang anh trở về nghỉ ngơi.”
Nói xong, Cảnh Hảo Hảo liền muốn đỡ Lương Thần đứng lên.
Lương Thần lại đột nhiên vươn tay, chặn tay Cảnh Hảo Hảo, vươn tay, cầm chai rượu trên bàn, đưa đến bên miệng mình.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Lương Thần, anh không thể uống nữa.” Cảnh Hảo Hảo theo bản năng vươn tay, cầm chai rượu trong tay Lương Thần, không nói lời nào rút đi, đặt tới cái bàn xa xa: “Hiện tại anh cần nghỉ ngơi.”
Cảnh Hảo Hảo dùng sức nâng Lương Thần lên, người đàn ông đặt tất cả sức nặng của mình ở trên người Cảnh Hảo Hảo, Cảnh Hảo Hảo có chút cố hết sức chống đỡ Lương Thần vừa mới đi hai bước, đột nhiên cả người liền bị anh đè tới lảo đảo một cái, may mắn Duyên Hoa đứng một bên, vươn tay, giúp đỡ một phen
Cảnh Hảo Hảo ngẩng đầu, nói một tiếng cám ơn với Duyên Hoa.
Duyên Hoa nhìn trên trán Cảnh Hảo Hảo đã toát ra mồ hôi rịn, nghĩ nghĩ, liền vươn tay, đỡ một cánh tay khác của Lương Thần.
Lúc này Lương Thần mới mơ mơ hồ hồ nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Duyên Hoa, sau đó nhíu nhíu mày, nói thầm hô một tiếng tên của cô: “Sao em ở trong này?”
“Đêm nay em và bạn tụ hội ở nơi này.” Duyên Hoa thấp giọng nói một câu.
Lương Thần gật gật đầu, không nói gì, chỉ nghiêng đầu, mặt mày nhìn Cảnh Hảo Hảo lóe lên trong chốc lát, sau đó thấp giọng nói: “Duyên Hoa, em lái xe sao?”
Những lời này của Lương Thần là nói cho Duyên Hoa nghe, nhưng ánh mắt, lại nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo gắt gao.
Đáy lòng Duyên Hoa nghi hoặc Lương Thần vì sao đột nhiên hỏi cô vấn đề này, nhưng vẫn ăn ngay nói thật trả lời: "Có lái.”

Lương Thần “ừm” một tiếng, cố ý đè ép sức nặng toàn thân mình về bên phia Cảnh Hảo Hảo, anh vẫn không chuyển mắt nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, nhưng trong lời nói, vẫn là nói với Duyên Hoa: “Duyên Hoa, em biết nhà trong thành phố của anh, đúng lúc bây giờ em lái xe, đưa anh qua đó đi.”
Duyên Hoa nghe câu này, cả người sửng sốt một chút, sau đó tầm mắt lập tức nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo nghe câu này, lại rũ mi mắt xuống, thần thái thoạt nhìn thực bình tĩnh.
Ánh mắt Duyên Hoa nhìn Cảnh Hảo Hảo, hơi có chút xấu hổ, nhưng Lương Thần đã cự tuyệt cô, cô chần chờ một chút, vẫn là lựa chọn phủi sạch không còn một mảnh quan hệ của hai người: “Anh Lương Thần, em cũng uống một ít rượu, không thích hợp lái xe lắm.”
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo không nói gì.
Không khí giữa ba người, trong nháy mắt có vẻ có chút ngưng đọng.
Một lát sau, Lương Thần vẫn là ánh mắt không nháy nhìn chằm chằm mặt Cảnh Hảo Hảo, lại mở miệng nói: “Duyên Hoa, tửu lượng em như thế nào, cho là tôi không biết sao?”
Sắc mặt Duyên Hoa càng thêm xấu hổ, cô nhìn Cảnh Hảo Hảo, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên xử lý như thế nào.
Cảnh Hảo Hảo đỡ Lương Thần, trầm mặc không lên tiếng đi ra cửa lớn “Golden Age”, mấp máy môi, mới lên tiếng, hỏi: “Duyên tiểu thư, xe của cô đổ ở đâu?”
Ánh mắt nhìn chằm chằm dung nhan Cảnh Hảo Hảo của Lương Thần trở nên càng thêm âm trầm, dựa theo lời Cảnh Hảo Hảo, cũng hỏi: “Duyên Hoa, xe của em ở chỗ nào?”

“Anh Lương Thần, lát nữa em và bạn còn có việc, em......”
Duyên Hoa còn chưa nói xong, Lương Thần đột nhiên ngữ khí táo bạo cắt đứt lời của cô: “Tôi nói, hiện tại xe của em ở nơi nào?”
Duyên Hoa đành phải ngậm miệng, mấp máy môi, một lát sau nhi, mới chỉ chỉ bên trái bãi đỗ xe.
Bước chân Lương Thần lay động tại chỗ hai cái, sau đó hất cánh tay Cảnh Hảo Hảo ra, nhìn chằm chằm mặt Cảnh Hảo Hảo, nói: "Duyên Hoa đưa anh trở về là được rồi, sắc trời không còn sớm, chính em trở về sớm một chút.”
Cảnh Hảo Hảo rũ mí mắt như trước, lông mi thật dài run run, cô nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, một lát sau, liền ngẩng đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Lương Thần, gật gật đầu, sau đó nhẹ giọng nói với Duyên Hoa: “Duyên tiểu thư, gặp sau.”
Duyên Hoa há miệng, còn muốn nói chuyện, cuối cùng Lương Thần lại đột nhiên xoay người một cái, trực tiếp đi về phía bãi đỗ xe.
Duyên Hoa vội vàng đuổi kịp, vươn tay, đỡ lấy Lương Thần đi đường lảo đảo, đi hai bước, Duyên Hoa quay đầu nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, giật giật môi, cuối cùng liền quẹo vào bãi đỗ xe.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Duyên Hoa cùng Lương Thần lên xe, cô liền xoay người, đi tới ven đường, đợi một chiếc xe taxi, ngồi lên, rời đi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc