Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 350

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Đôi mắt Cảnh Hảo Hảo mở thật to, qua hai giây, cô nghe thấy giọng nói của mình, thực bình tĩnh vang lên: “Gặp sau.”
Lương Thần không có nói chuyện, chỉ cúi người, bưng thùng giấy trên đất kia lên, nhìn cũng không có liếc mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo một cái, liền xoay người rời đi.
Bước chân anh, đi tao nhã ung dung, phía sau lưng thẳng tắp mà lại cao ngất, biến mất từng chút ở sau cửa thang máy.
Đợi cho thang máy truyền đến một thanh âm ting vang lên, con số màu đỏ bắt đầu hạ xuống, Cảnh Hảo Hảo mới chợt phục hồi tinh thần lại, đáy mắt của cô, dần dần có hơi nước tràn ngập lên, trong ngực trái có một chỗ nhảy lên, tốc độ thong thả mà lại chần chờ, còn nhiễm đau đớn vỡ nát.
Hóa ra, cảnh tượng chia tay mà cô vẫn không dám đi đối mặt với những ngày này, lại có thể đơn giản mà lại bình tĩnh như vậy.
Lương Thần, cứ như vậy đi ra khỏi sinh mệnh của cô.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy toàn bộ ngực của mình, đều chết lặng.
......
Lương Thần ôm thùng giấy đi ra tòa nhà tiểu khu, gió bắc gào thét thổi mạnh bên ngoài, thổi tóc anh có chút rối loạn, gió lạnh theo vào trong cổ áo của anh, một mực chui vào trong lòng anh, làm cho trái tim nóng bỏng của anh, chậm rãi kết thành băng.
Anh thả bước chân thong thả như vậy, nhưng từ đầu đến cuối cô đều không có một chút ý tứ mở miệng giữ lại.

Thậm chí, anh xuyên thấu mặt vách tường bóng loáng của thang mấy, vẫn thấy được ảnh ngược của cô từ bên trong, anh nghĩ, chỉ cần trên mặt cô lộ ra một chút cảm xúc luyến tiếc, anh liền lập tức xoay người, kéo cô vào trong lòng anh, giải thích với cô.
Nhưng cô vẫn luôn là kiên quyết bình tĩnh như vậy.
Lương Thần nuốt nuốt nước miếng, lúc đi ngang qua thùng rác, nghĩ nghĩ, cuối cùng trực tiếp nâng tay lên, ném thùng giấy kia vào, sau đó bước đi đến trước xe của mình, mở cửa xe ngồi xuống.
Hảo Hảo, không phải anh muốn rời đi, mà là em không giữ lại.
Lương Thần dừng hai phút, trực tiếp giẫm chân ga, thuần thục điều khiển xe rời đi.
......
Đôi khi, thế giới thật sự chính là kỳ diệu như vậy, trong lúc yêu nhau, luôn có thể gặp bởi vì đủ loại cách vô cùng kỳ lạ, sau khi chia tay rõ ràng nhớ nhung, nhưng hết lần này tới lần khác lại không có cơ hội gặp được nào.
Lần từ biệt này của Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần, lại có thể có khoảng hai tuần lễ không gặp mặt lại.
Lúc đó, gần tới tết âm lịch chỉ còn hai ngày, đúng lúc là một ngày đi làm cuối cùng của công ty Cảnh Hảo Hảo.
Thật ra Cảnh Hảo Hảo ngược lại hy vọng chính mình có thể tăng ca, tết âm lịch những năm rồi, cô còn có Thẩm Lương Niên cùng trôi qua, tết âm lịch năm trước ở biệt thự Lương Thần, có mấy người thím Lâm, tết âm lịch năm nay, liền thật sự chỉ còn lại có một mình cô.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy cửa hàng hai bên đường phố đã dán câu đối màu đỏ lên, còn treo đèn lồng màu đỏ, nơi nơi tràn đầy hơi thở tết âm lịch, cô lại càng không muốn về nhà, liền một người vòng quanh đường cái, đi dạo không mục đích.
......
Tập đoàn Giang Sơn của Lương Thần, cũng nghỉ vào ngày này.
Người làm vườn phụ trách chăm sóc “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn”, về nhà ăn tết, tạm thời cũng không tìm được người chăm sóc thay thế, cho nên sau khi nghỉ giữa trưa, Lương Thần liền lái xe đi “Tám giờ rưỡi vĩnh viễn” tưới nước cho hoa hoa cỏ cỏ nơi này.
Thật ra cũng chỉ bận rộn hơn nửa tiếng, nhưng Lương Thần lại cảm thấy tâm tình áp lực lợi hại, lễ vật đặc biệt tạo ra cho Cảnh Hảo Hảo này, có lẽ này cả đời cũng không có cơ hội tặng cho cô, nhưng anh lại hết lần này tới lần khác dụng tâm chiếu cố như vậy.
Lương Thần nằm ở trên võng ngây người trong chốc lát, bước đi đến vách tường thủy tinh một bên, nhìn bút dạ quang bên cạnh, sau đó cầm lên, cấp thủy tinh trên vách đá, lại chuyên tâm cẩn thận tô lại hai lần câu “Đợi đến ngày tốt cảnh đẹp, Giang Sơn làm lễ, gả cho anh được không?” .
Đồ lại xong, trong nháy mắt Lương Thần có chút không muốn ngốc ở trong này nữa.
Khi cô từng không để ý khẩn cầu của anh, cứ thế cầm vé máy bay Lương Viễn cho, đi xa tha hương, lúc anh nhớ cô thương cô không chịu nổi, chỉ cần vừa tới nơi này, anh sẽ cảm thấy đáy lòng an dật rất nhiều.
Nhưng hiện tại, anh cũng nhớ cô phát điên, nhưng đi vào nơi này, đáy lòng anh lại là khó chịu như dao cắt.

Lương Thần cầm lấy áo khoác, mặc chỉnh tề, trực tiếp đi ra phòng thủy tinh, khóa cửa, anh đứng ở ven đường, đã có chút không muốn lái xe về nhà, vì thế liền mở bước chân, tùy ý đi loạn vòng quanh đường phố.
......
Thời tiết hôm nay, có chút không tốt, lúc sắp đến chạng vạng, chân trời nổi tuyết lên.
Cảnh Hảo Hảo nhìn cảnh tượng người đi đường vội vàng chung quanh, hoặc là về nhà, hoặc là trốn tuyết, vẫn duy trì tư thái không nhanh không chậm như trước, chậm rãi đi.
......
Bông tuyết càng rơi xuống càng lớn, Lương Thần cũng không biết rốt cuộc mình đã đi bao xa, chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mặt càng ngày càng quen thuộc, anh liền đạp bước chân, tiếp tục đi về phía trước, sau đó nhìn thấy tiệm lẩu nơi mình từng ăn với Cảnh Hảo Hảo.
Anh lập tức dừng lại tại chỗ, anh nhớ ngày đó, chính mình trở về từ Thượng Hải, muốn cho cô một kinh hỉ, nhưng cô cũng muốn cho anh một kinh hỉ, ngốc hồ hồ một mình chạy tới Thượng Hải.
Lúc anh tìm được cô ở sân bay, cô nhu thuận lôi kéo vạt áo anh, ủy khuất nói: “Cô muốn ăn ngon.”
Lúc ấy anh liền nghĩ, sao lại có thể có cô gái ngoan như vậy? Thật sự là làm cho anh yêu đến trong lòng.
Nhưng ai ngờ, cô gái nhu thuận kia, xoay người một cái, liền có thể giống như trở thành một người khác, bình thản vô ba chia tay với anh.

Lương Thần nuốt nuốt nước miếng, tiếp tục đi về phía trước, sau đó lúc anh đi ngang qua một tiệm quà tặng, nghĩ đến ngày lễ Giáng Sinh đó, chính mình ở nơi này mua cho Cảnh Hảo Hảo một quả táo.
À, quả táo đóng gói tinh xảo, cũng đổi thành một cái tên đặc biệt đáng yêu, gọi là quả bình an.
Cô nâng ở trong lòng bàn tay, cười rất ngọt ngào.
Lương Thần nhịn không được hơi câu khóe môi lên, không để ý trên vai đã rơi đầy bông tuyết, tiếp tục bước chân thong dong động lòng người đi về phía trước.
......
Trên đất đã hiện lên một tầng trắng thuần, dẫm lên phía trên, có tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt.
Cảnh Hảo Hảo đặc biệt chọn lựa mặt đất chưa bị người đi qua, chậm rãi đi về phía trước, sau đó lại nhìn thấy một cửa hàng chưa tới ban đêm, đã sáng đèn lên, cảm thấy cảnh tượng quanh thân, là quen thuộc như vậy.
Cô chậm rãi xoay người, quan sát hoàn cảnh chung quanh một chút, sau đó lúc này mới nhớ tới, con đường này, là trước kia khi cô và Lương Thần xem xong concert, anh mang theo cô đến ăn khuya, bởi vì tuyết rơi, mặt đất rất trơn, anh cõng cô đi đường một chút.
Khi đó đã là đêm khuya, thời tiết lạnh bức người, cô ghé vào trên sau lưng rộng lớn của anh, lại không cảm giác lạnh lẽo chút nào.
Cô ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người anh, đáy lòng an bình một trận, cô còn mở miệng hỏi anh, có phải gần đây cô thật quá phận với anh không.

Anh nói, Hảo Hảo, em theo anh cũng một chỗ, không cần nghĩ những chuyện đó, chính mình như thế nào vui vẻ, liền cứ làm như thế đó.
Anh nói, phụ nữ của anh, sao có thể đến phiên bọn họ khoa tay múa chân.
Anh còn nói, Hảo Hảo, em là cô gái đầu tiên anh muốn cưng chiều như vậy, cũng là một người duy nhất.
Nhưng ai ngờ, cô lại vẫn không có dũng khí, đi nắm lấy thật chặt người đàn ông nói lời tâm tình nghe cảm động với cô vào đêm đó



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc