Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 348

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Không giống như là cô, ngồi ở trên xe buýt một đồng xu liền có thể đến nơi, cô cũng không như là Duyên Hoa vậy, có thể mặc quần áo nhãn hiệu sang quý, khí chất tao nhã đứng chung một chỗ với người nhà của anh, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Xe buýt chậm rãi khởi động, Cảnh Hảo Hảo kéo tầm mắt trên người Lương Thần về, cô nhìn cảnh đêm không ngừng lướt qua ngoài cửa sổ, nghĩ chính mình và Lương Thần vốn là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, cho dù có giao nhau, đó cũng không phải hai đường quấn chặt chung một chỗ, chỉ là giao nhau qua đi, sẽ càng đi càng xa.
Giống như là anh tùy tùy tiện tiện liền đưa cho cô một tấm thẻ, bên trong còn có 100 triệu, cô lại không can đảm cầm 100 triệu kia, đi trung tâm thương mại cuồng quét, chỉ dám thật cẩn thận lấy ra 1000 đồng tiền từ bên trong.
Hốc mắt Cảnh Hảo Hảo, hơi trở nên có chút hồng.
Không có yêu, không biết yêu nhất là cảm thụ gì.
Cô có thể biết rõ, chính mình yêu nhất là Lương Thần...... Cảm giác của cô với Lương Thần, là tình yêu danh xứng với thực, không giống như là trước kia, giữa cô và Thẩm Lương Niên, dây dưa nhiều hơn là thân tình.
Cho nên, lúc cắt đứt với Thẩm Lương Niên, cô càng là tức giận, giống như là phẫn nộ người nhà ruồng bỏ chính mình, nhưng hiện tại, xa cách với Lương Thần như vậy, cô phát giác, đáy lòng của mình có...... chính là đau đớn.
Cảnh Hảo Hảo xuống xe buýt, liền nhận được điện thoại của Tô Tiểu Tả, nói cho cô biết, cô ấy đã về tới thành phố Giang Sơn, hỏi cô ngày nào có thời gian, gặp mặt với cô.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, liền chọn thứ bảy.
Cắt đứt điện thoại của Tô Tiểu Tả, Cảnh Hảo Hảo đứng ở dưới lầu ngây người trong chốc lát, mới lên lầu, trở lại trong phòng, là một phòng lạnh lẽo, lải nhải đấu võ mồm trước kia của cô và Lương Thần, giống như phát điên vang vọng lên bên tai cô.

Cảnh Hảo Hảo đóng cửa lại, lúc mở tủ đổi giày ra, nhìn thấy giày của Lương Thần ở bên trong, cô sửng sốt trong chốc lát, bước đi vào phòng ngủ, lúc đổi áo ngủ, lại nhìn thấy trong tủ quần áo treo vài bộ quần áo của Lương Thần, lại sửng sốt trong chốc lát, sau đó cầm nội y, đi toilet, lúc tắm rửa, Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy sữa tắm của nam, dao cạo râu, bàn chải đánh răng còn có sữa rửa mặt của nam, Cảnh Hảo Hảo đột nhiên cảm thấy, đáy lòng cả người của mình đau càng thêm lợi hại.
Mấy thứ này, mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy, mỗi lần nhìn thấy, đều sẽ mơ mơ hồ hồ cảm thấy, thật ra Lương Thần còn có thể đến phòng ở này của cô
Nhưng cách anh và cô cãi nhau rời đi, đã qua nửa tháng, người đàn ông kia, là thật quyết tâm chia tay với cô đi.
Chỉ là một mình cô không muốn tin tưởng, vẫn cảm thấy bọn họ chính là đang rùng mình, anh nguôi giận, liền có thể trở về.
Cảnh Hảo Hảo tắm rửa xong, đi ra từ phòng tắm, phát hiện ngoài cửa sổ đã nổi lên gió lớn, rơi tuyết lớn xuống.
Tiếng gió có chút mạnh, đánh cho cửa sổ rung động vù vù, Cảnh Hảo Hảo mơ hồ có chút sợ hãi, lại không ngủ được, vì thế dứt khoát lấy hai cái thùng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cảnh Hảo Hảo trước gấp từng bộ quần áo của Lương Thần, dùng gói to đựng tốt, đặt ở dưới cùng thùng gâấy, sau đó liền bắt đầu bỏ giày vào trong hộp, bỏ vào trong thùng giấy, cuối cùng khi cô cầm túi plastic, đứng ở trong phòng tắm xếp đồ dùng rửa mặt của anh, cả người Cảnh Hảo Hảo bắt đầu có chút ăn không tiêu, khó chịu ngực phát đau, từng giọt nước mắt liền lăn xuống
Cô chưa bao giờ biết, cường ngạnh dứt bỏ một người đàn ông ra khỏi sinh mệnh của mình, lại có thể đau như vậy!
Cảnh Hảo Hảo đặt đồ dùng rửa mặt của Lương Thần ở phía trên cùng của thùng, sau đó khép lại, lấy băng dán dán chặt, đem đến cửa, chuẩn bị ngày mai ra cửa, sẽ ném toàn bộ những thứ đồ này.
......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Mãi đến sáng sớm Cảnh Hảo Hảo mới ngủ thiếp đi, nhưng nghĩ đến cuộc hẹn với Tô Tiểu Tả, cô ngủ cũng không an ổn, chỉ mới mười giờ, cô liền tỉnh lại.
Sớm mặc quần áo, sửa sang lại chỉnh tề chính mình, sau đó ngồi ở bên giường bắt đầu ngẩn người, cách hồi lâu, cô mới đi đến trước ngăn tủ một bên, cầm chìa khóa, mở khóa, lấy thẻ của Lương Thần từ bên trong ra.
Từ ngày đó, sau khi cô nhìn thấy số dư trong thẻ của anh, liền sợ hãi mất đi, sau chưa từng dùng qua, còn bảo giữ thích hợp ở trong ngăn kéo.
Cảnh Hảo Hảo đặt thẻ ở trong túi xách, trước khi ra cửa, cô nhìn thấy đồ của Lương Thần dọn dẹp vào tối hôm qua, cúi người ôm lấy muốn vứt bỏ, cuối cùng lại vẫn có chút luyến tiếc, vẫn thả lại tại chỗ, sau đó đi ra khỏi nhà.
Tiền lương Cảnh Hảo Hảo được phát là tiền mặt, cô tìm một ngân hàng, cắm thẻ của Lương Thần vào trong máy rút tiền, cầm 1000 đồng tiền, gửi vào, sau đó lấy thẻ ra, liền đón một chiếc xe taxi, trực tiếp đi đến nơi hẹn gặp Tô Tiểu Tả.
......
Dù là thứ bảy, nhưng Lương Thần vẫn tăng ca trong công ty như trước.
Tuyệt đại đa số nhân viên trong công ty đều không có đến đi làm, cho nên có vẻ có chút lạnh lùng, Lương Thần phê xong một phần văn kiện cuối cùng, có chút mệt mỏi tựa vào trên ghế ngồi, xoa xoa mi tâm của mình, sau đó di động đặt ở trên bàn, đột nhiên vang lên.
Là di động riêng.

Suy nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu anh, là Cảnh Hảo Hảo, cho nên nhanh chóng cầm lấy điện thoại di động, kết quả nhìn thấy lại là tin nhắn ngân hàng gửi đến.
Trong tấm thẻ anh đưa cho Cảnh Hảo Hảo kia, được gửi vào 1000 đồng.
Không cần nghĩ, anh cũng biết, là Cảnh Hảo Hảo gửi.
Đây là tin đầu tiên có liên quan đến Cảnh Hảo Hảo anh nhận được trong nửa tháng này.
Nhưng đối với anh mà nói, cũng không phải là tin tốt gì.
Lúc trước cô rút đi 1000 đồng tiền, hiện tại lại gửi vào 1000 đồng tiền, là ý tứ gì?
Toàn bộ cả buổi chiều, Lương Thần đều suy nghĩ về vấn đề này.
......
Tô Tiểu Tả và Cảnh Hảo Hảo cùng nhau ăn cơm trưa, cuối cùng lúc tính tiền, là Cảnh Hảo Hảo giành thanh toán.
Cô đưa thẻ cho Tô Tiểu Tả, lại nói cám ơn một lần nữa, sau đó tạm biệt Tô Tiểu Tả rời đi.

Tuy Tô Tiểu Tả không biết rốt cuộc Cảnh Hảo Hảo và Lương Thần đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thẻ này của Lương Thần là một khoản tiền lớn, cô cũng không dám thật sự mang theo bên người đến thứ hai, mới chuyển giao cho Lương Thần, cho nên ngay tại sau khi chia tay với Cảnh Hảo Hảo, liền gọi một cuộc điện thoại cho Lương Thần.
......
Tô Tiểu Tả lái xe, đi tập đoàn Giang Sơn, cô đi thang máy vào tầng cao nhất, trực tiếp đi đến trước cửa văn phòng Lương Thần.
Cách thủy tinh, Tô Tiểu Tả nhìn thấy Lương Thần đang cầm một ly cà phê, ngẩn người nhìn ngoài cửa sổ.
Cô nâng tay lên, nhẹ nhàng gõ gõ cửa, nghe được bên trong truyền đến một tiếng “Mời vào”, mới đẩy cửa ra, đi vào.
Lương Thần xoay cái ghế, nhìn thấy Tô Tiểu Tả, buông tách cà phê trong tay, nói: “Gọi điện thoại tìm tôi có chuyện gì?”
Tô Tiểu Tả rất cung kính tiến lên, lấy tấm thẻ từ trong túi xách ra, dùng hai tay đưa tới trước mặt Lương Thần, nói: “Cảnh tiểu thư nhờ tôi chuyển giao tấm thẻ này cho ngài.”
Ánh mắt Lương Thần, sắc bén dừng ở trên tấm thẻ trong tay Tô Tiểu Tả, anh hơi nhíu mi tâm, sau đó chợt ngẩng đầu, nhìn Tô Tiểu Tả, lại hỏi một lần nữa: “Cảnh Hảo Hảo nhờ cô chuyển giao tấm thẻ này cho tôi?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc