Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 346

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Thân thể Cảnh Hảo Hảo cứng ngắc một chút, đánh giá Thẩm Lương Niên từ trên xuống dưới hai vòng, phát hiện anh không có gì ngoài người gầy một chút, sắc mặt hơi có chút tái nhợt, không khác gì bình thường, dừng trong chốc lát, sau đó mới mở miệng, hỏi: “Anh không có sinh bệnh?”
Thẩm Lương Niên liền thoải mái nhún vai, không nói gì.
Cảnh Hảo Hảo nhìn hành động không chút để ý như vậy của anh, đột nhiên có một cỗ lửa dâng lên từ trong lòng của cô, cánh môi của cô run nhè nhẹ lên, qua nửa ngày, mới hỏi ra từ chữ: “Anh đang gạt tôi?”
Lúc ban đầu khi bị bệnh, anh cũng không có nói cho cô biết.
Hiện nay, anh đã sắp chết, sao anh lại có thể để cô biết được.
Cô và Lương Thần thoạt nhìn trôi qua rất tốt, tuy rằng anh không biết, Lương Thần có thể cho cô một tương lai tốt đẹp hay không, nhưng bây giờ anh đã suy nghĩ rõ ràng , cô cao hứng là được rồi.
Anh đã rời khỏi thế giới của cô, anh sẽ nghe lời của cô, sẽ không quấy rầy cô nữa.
Lúc này đây, y tá gọi điện thoại cho cô, đúng lúc nhân cơ hội này, để cho anh sắm vai người xấu một lần, để cho một tia tình cảm cuối cùng trong mười năm còn sót lại nơi đáy lòng cô, đều hoàn toàn hủy diệt đi.
Ánh mắt Thẩm Lương Niên bình tĩnh nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, sau một lúc lâu, mới mở miệng, nói: “Hảo Hảo, anh không lừa em, sao anh có thể biết, em có phải còn để ý anh hay không?”

Bởi vì khí lực trong cơ thể không đủ, cho nên nói một chữ, đều phải phí khí lực rất lớn, cho nên anh cố ý thả âm điệu rất nhẹ.
Âm trong lời nói của anh vừa mới rơi xuống, cả người Cảnh Hảo Hảo đột nhiên giống như là điên rồi, nhào tới trước, hung hăng nâng tay lên, đánh lên trên ngực của anh.
Thẩm Lương Niên dùng sức dựa vào vách tường phía sau, cố gắng duy trì chính mình sẽ không té ngã trên đất, yên lặng chịu được quyền đầu của Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo đánh đánh, đột nhiên liền rơi nước mắt, cô là thật nghĩ đến anh xuất hiện nguy hiểm, cô mới tới đây, kết quả anh lại tự biên tự diễn một tuồng kịch, đến thử có phải đáy lòng của cô còn có anh hay không?
Cuối cùng Cảnh Hảo Hảo có thể không có khí lực, đột nhiên dừng tay, cô hàm chứa lệ, nhìn Thẩm Lương Niên, mở miệng, giọng nói mang theo một chút khẩn cầu: “Thẩm Lương Niên, coi như tôi cầu xin anh, về sau, anh đừng ở xuất hiện ở trong thế giới của tôi nữa, được không? Tôi cầu xin anh, buông tha tôi đi......”
Từ sau khi Cảnh Hảo Hảo chia tay với anh, chưa bao giờ có khẩu khí ăn nói khép nép nói chuyện nhiều với anh như vậy, cô luôn phẫn nộ, quyết tuyệt .
Cô như vậy, làm cho đáy lòng Thẩm Lương Niên chợt co rút đau một chút, vẻ mặt của anh cũng biến đổi một trận, nhưng rất nhanh liền khôi phục lạnh nhạt trước sau như một.
Anh hơi nghiêng đầu sang một bên, tránh né đáy mắt khẩn cầu kia của Cảnh Hảo Hảo.
Giọng nói của Cảnh Hảo Hảo trở nên có chút nghẹn ngào: “Thẩm Lương Niên, anh có biết hay không, anh thật sự hại chết tôi ...... Coi như tôi cầu xin anh...... Về sau chuyện gì của anh, mặc kệ là sống hay chết, đều không liên quan gì tới tôi, có thể chứ?”
Lúc này đây, cô thật là hoàn toàn tuyệt vọng với anh đi...... Thẩm Lương Niên hơi rũ mi mắt, chỉ cảm thấy ngực như là bị ngọn lửa sáng rực thiêu đốt.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nâng tay lên, lau nước mắt, nhìn cũng không liếc mắt nhìn anh một cái, liền xoay người, vội vàng đi vào thang máy.
Thẩm Lương Niên nhìn cửa thang máy đóng lại trước mặt, trượt xuống, một sức lực chống đỡ trong cơ thể anh, trong nháy mắt liền biến mất không còn một mảnh, cả người không hề có dấu hiệu gục ở trên đất.
Hảo Hảo, đây là một chuyện cuối cùng anh làm cho em.
Lúc trước anh vẫn cảm thấy, đối mặt với tình yêu, là ích kỷ, anh cũng ích kỷ nghĩ rằng, khiến cho em và Lương Thần hiểu lầm nhau, như vậy em có thể sẽ trở lại bên người anh.
Nhưng hiện tại...... anh thật sự hy vọng, lúc này đây em là hận anh từ trong xương, như vậy...... đợi đến một ngày đó trong tương lai, khi em biết anh rời khỏi thế giới này, đáy lòng sẽ không bởi vì anh, mà có quá nhiều khổ sở.
Thẩm Lương Niên rõ ràng toàn thân khó chịu muốn chết, nhưng khóe môi hết lần này tới lần khác lại gợi lên một chút ý cười.
Tay vẫn bị chôn ở trong túi của anh, vô lực rơi ra ngoài, lỗ kim tiêm bị anh rút ra, có đỏ tươi tinh tế chảy xuôi ra, khiến ống tay áo sơ mi của anh, đều nhuộm thành màu đỏ tươi.
......
Ngày đó cãi nhau bởi vì Thẩm Lương Niên, Lương Thần xoay người rời đi, đã mấy ngày không liên lạc với Cảnh Hảo Hảo.
Ở Thượng Hải ngây người hơn hai mươi ngày, công việc tập đoàn Giang Sơn bên này chồng chất rất nhiều, đều là văn kiện cần Lương Thần kí tên, tựa như núi cao, hơn nữa sản phẩm mới đưa ra thị trường, lễ tuyên bố, cùng với họp hằng năm, thật là khiến Lương Thần bận đến có chút không thể thoát ra.

Nhưng thỉnh thoảng lúc rãnh rỗi, Lương Thần vẫn sẽ lấy di động riêng của mình ra, rõ ràng không có nhắc nhở gì, nhưng lại vẫn nhìn cuộc gọi và tin nhắn một chút, vẫn luôn không có tin nhắn và cuộc gọi Cảnh Hảo Hảo gửi tới.
Anh tinh tường nhớ rõ, từ chạng vạng ngày mình rời khỏi nhà Cảnh Hảo Hảo, nhận được điện thoại của trợ lý, nói với chính mình, nói: “Cảnh tiểu thư đi bệnh viện.”
Chỉ vài chữ đơn giản, lại hung hăng nắm chặt ngực của anh, khiến cả người anh giống như bị cường ngạnh xé rách.
Anh không rên một tiếng cắt đứt điện thoại.
Đổi lại trước đây, anh đã sớm chủ động liên hệ với cô , nhưng lúc này đây, anh lại đè ép tính tình của mình, bức bách bảo trì bình thản của mình.
Chỉ là thời gian càng lâu, tâm tình của anh càng không xong, thậm chí, càng không xác định, cũng hiện lên ra theo.
......
Mấy ngày ban đầu, Cảnh Hảo Hảo thật là có chút không thích ứng.
Trong thời gian dài như ạậy, mặc dù Lương Thần không bồi ở bên người cô, nhưng vẫn sẽ liên hệ tin nhắn với cô, hiện tại di động của cô vào giờ tan sở mỗi ngày, đều là cực kỳ im lặng.

Người kia, từ sau ngày rời khỏi đó, liền giống như bốc hơi khỏi sinh mệnh của cô, biến mất không còn một mảnh.
Ban ngày Cảnh Hảo Hảo ở công ty thoạt nhìn không khác gì bình thường, nhưng buổi tối về trong nhà, cô lại thường xuyên một mình nhìn chằm chằm một chỗ nào đó trong nhà bắt đầu ngẩn người.
Người đàn ông kia, số lần đến nhà cô cũng không nhiều, nhưng trong nhà cô lại có thể bất tri bất giác đã chất đống rất nhiều thứ thuộc về anh
Mỗi lần khi cô nhìn thấy, luôn sẽ kìm lòng không đậu nhớ về chuyện của anh.
Buổi sáng thứ bảy, Cảnh Hảo Hảo ngủ một giấc lấy lại sức, buổi tối, lại không thể nào ngủ được, cô mở ti vi ra xem tiết mục văn nghệ, xem đến chỗ buồn cười, nhịn không được câu môi cười cười, sau đó liền mở miệng nói: “Lương Thần, rót cho em ly nước.”
Đáp lại cô, lại là một mảnh trầm mặc.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm TV, sửng sốt một chút, ý cười nơi khóe môi dần dần thu liễm, sau đó cô mới ý thức được, người đàn ông kia lại có thể đã xâm nhập vào trong sinh mệnh của cô sâu như vậy rồi.
Trong TV vẫn là một mảnh tiếng cười như trước, nhưng cô lại không có chút hưng trí nào, cầm lấy điều khiển từ xa, tắt ti vi, yên lặng đứng lên rót một ly nước cho mình, uống hai ngụm, cầm lấy di động lên



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc