Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 344

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Anh và cô cùng một chỗ, vĩnh viễn đều là không có cảm giác an toàn như vậy.
Thẩm Lương Niên giống như là một bom hẹn giờ ở đáy lòng anh, giống như có thể nổ mạnh bất cứ lúc nào.
Trong thời gian này, mỗi ngày anh đều lo lắng đề phòng, không yên bất an, lo được lo mất như vậy, anh thật sự chịu đủ ngày như vậy rồi.
Anh vẫn nói chính mình nhẫn một chút, nhẫn một chút...... Nhưng hiện tại anh nhẫn đủ rồi.
Cảnh Hảo Hảo không thể tin nhìn Lương Thần, có chút khó có thể tin anh lại dùng tình yêu của bọn họ, đến uy hiếp cô làm ra lựa chọn như vậy.
Sắc mặt Cảnh Hảo Hảo hơi trở nên có chút tái nhợt, nhìn vẻ mặt Lương Thần, đánh giá hồi lâu, nhìn thấy giữa mặt mày người đàn ông này đều là nghiêm túc, cô vẫn nhịn không được mở miệng, hỏi một câu: “Lương Thần, anh nghiêm túc sao?”
Lương Thần không chút do dự gật gật đầu: “Ừ!”
Anh lại có thể trả lời dứt khoát như vậy, tuyệt không dây dưa dài dòng.
Cảnh Hảo Hảo trừng mắt nhìn, lại mở miệng, hỏi: “Có phải bây giờ em đi bệnh viện nhìn Thẩm Lương Niên, anh liền thật sự sẽ chia tay với em không?”

Lương Thần dừng không đến một giây, lại gật đầu: “Ừ.”
Anh thật sự rất muốn biết, giữa anh và Thẩm Lương Niên, rốt cuộc người nào quan trọng.
Cảnh Hảo Hảo lập tức trầm mặc xuống.
Cô không biết nên trả lời vấn đề anh như thế nào, cô chỉ suy nghĩ, tình yêu của anh và cô, đối với anh mà nói, rốt cuộc là quan trọng, hay là không quan trọng?
Cảnh Hảo Hảo trầm mặc càng lâu, đáy lòng Lương Thần trở nên càng lạnh.
Đến cuối cùng, ánh mắt anh hơi có chút đỏ lên, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, nhẹ nhàng gật gật đầu, đánh vỡ trầm tĩnh này: “Hảo Hảo, em không lựa chọn được, phải không?”
“Được rồi, anh sẽ lựa chọn thay em.”
Lương Thần chậm rãi buông lỏng tay nắm cằm Cảnh Hảo Hảo ra, chậm rãi lui về sau hai bước, sau đó vòng qua bàn ăn, đi đến trên sô pha, cầm lấy áo khoác phía trên, khoác ở trên người, nhìn Cảnh Hảo Hảo ngồi yên trên ghế cơm, nói: “Anh không bức em, Hảo Hảo, anh đi.”
Nếu cô thật sự luyến tiếc anh, cô sẽ lên tiếng giữ lại.
Lương Thần nghĩ đến đây, liền cắn chặt răng , mạnh mẽ bức bách chính mình đi về phía cửa.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nghe thấy rõ ràng tiếng bước chân của anh càng ngày càng xa, ngón tay cô cũng dần dần trở nên lạnh lẽo lên theo, Cảnh Hảo Hảo đột nhiên nghe thấy được tiếng khóa cửa chuyển động, cô soạt một cái kéo căng thân thể, theo bản năng muốn đứng lên, đi ngăn anh lại.
Nhưng Lương Thần lại ở trong nháy mắt mở cửa kia, đột nhiên nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt của cô, nói: “Hảo Hảo, anh thật hy vọng em là một cô gái không có quá khứ.”
Nếu em không có quá khứ...... anh có thể không cần không có tự tin như thế.
Anh nói như vậy, lại như là một cây dao, hung hăng đâm vào tâm Cảnh Hảo Hảo, làm cho cô nháy mắt không thể nhúc nhích.
Không có quá khứ...... Anh là đang để ý quá khứ của cô sao?
Đúng vậy, anh là một người đàn ông vĩ đại như vậy, vốn có thể tìm một cô gái thuần khiết từ đầu đến cuối chỉ yêu một mình anh.
Cô không có tiền, không thế, cái gì cũng không có, còn có quá khứ, thật là không xứng với anh......
Tự ti như là thủy triều, thổi quét Cảnh Hảo Hảo, cô yên lặng rũ mi mắt xuống, không có lên tiếng.
Thật lâu sau, Lương Thần thu tầm mắt từ trên mặt cô trở về, anh chờ thời gian đủ lâu, cô vẫn không có lên tiếng giữ anh lại.
Đáy mắt Lương Thần hơi có chút lên men, sau đó mở cửa ra, nhìn chằm chằm vách tường đối diện hành lang trong chốc lát, liền cất bước đi ra ngoài.

Đáy mắt Lương Thần hơi có chút lên men, sau đó mở cửa ra, nhìn chằm chằm vách tường đối diện hành lang trong chốc lát, liền cất bước đi ra ngoài.
Cảnh Hảo Hảo hơi nghiêng đầu một chút, nhìn bóng dáng Lương Thần, cô rất muốn đứng lên, ôm thắt lưng anh, để anh ở lại.
Cô ở trong tình yêu của bọn họ, hướng đến đều không có tự tin, cô vẫn cảm thấy chính mình là không xứng với anh, bản thân cô biết lúc thích anh, vẫn liều mạng cố gắng khiến cho chính mình trở nên dũng cảm.
Nhưng một câu anh vừa thốt ra kia, trong nháy mắt giết sạch hết toàn bộ dũng khí cô thật vất vả dùng khí lực tích tụ trong mấy ngày nay không còn một mảnh.
Tay cô đặt ở trên bàn, muốn nắm thành quyền đầu cho chính mình một ít sức lực, lại phát hiện toàn thân mình lại có thể như là bị định trụ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Dưới đáy lòng cô rõ ràng, vẫn luôn không có nắm chắc tình yêu của bọn họ, thậm chí vào lúc ban đầu khi cô ý thức được yêu anh, cũng đồng thời làm tốt chuẩn bị tách ra với anh.
Nhưng đã làm tốt chuẩn bị, vì sao vào lúc chia tay bây giờ, vì sao đáy lòng của cô còn có thể tuyệt vọng đau đớn giống như vậy?
Loại đau đớn này, càng tuyệt vọng hơn khi mất đi Thẩm Lương Niên, càng trí mạng hơn khi biết Thẩm Lương Niên trật đường ray.
Cô rất khổ sở.

Thậm chí cô không biết chính mình sai ở điểm nào.
Cô thật sự rất muốn hỏi anh một chút, anh rõ ràng biết quá khứ của cô và Thẩm Lương Niên, rõ ràng biết cô yêu anh, vì sao còn muốn trêu chọc cô?
Ở trong dây dưa của bọn họ, luôn không phải là cô chủ động đi trêu chọc anh.
Cô muốn hỏi anh một câu, nếu anh ghét bỏ quá khứ của cô, vì sao anh còn muốn bắt đầu với cô? Vì sao còn muốn đối tốt với cô như vậy......
Cho tới bây giờ Cảnh Hảo Hảo cũng không biết, trong xương của mình, lại có thể sẽ giống như một oán phụ, chỉ trích một người đàn ông như ạậy.
Thật ra, hỏi thì như thế nào?
Ý tứ trong lời nói của anh rõ ràng như vậy, chính là đang ghét bỏ cô thôi......
Cảnh Hảo Hảo rũ mi mắt, im lặng không lên tiếng ngồi ở trên chỗ ngồi, cô có thể cảm giác được Lương Thần hơi xoay người, lúc đóng cửa, tầm mắt dừng ở trên người cô thật lâu, sau đó mới chậm rãi kéo cửa lại.
“Cạch” một tiếng, toàn bộ phòng hoàn toàn im lặng xuống.
Ngay trước đó không lâu, trong phòng này, vẫn còn tràn ngập cảnh tượng triền miên thân mật của anh và cô khắp nơi, hiện tại, lại đã rơi vào cục diện mỗi người đi một ngả như thế.

Cảnh Hảo Hảo mơ hồ cảm thấy đáy lòng mình hơi trở nên có chút lạnh lẽo, cô ngẩng đầu, nhìn chỗ Lương Thần vừa mới ngồi, thật lâu sau, mới nhẹ nhàng mở miệng, nói: “Em cho là, những gì em làm, anh đều biết.”
Cô thật sự cho là anh biết.
Cô ngàn dặm xa xôi đi Thượng Hải tìm anh, cô một thân một mình đi bệnh viện lấy vòng hạn chế sinh đẻ trong cơ thể xuống, cô tìm không thấy anh vẫn không ngừng gọi điện thoại cho anh......
Nhưng thật không ngờ, đến cuối cùng, đổi lấy chính là anh không tin.
Lúc Lương Thần ở đây, cô không rơi một giọt nước mắt nào, hiện tại anh đi rồi, cô mới dám tuôn rơi nước mắt xuống.
Hóa ra, thương tổn sâu nhất trên thế giới này, không phải phản bội cũng không phải không thích, mà là xa cách và lạnh lùng sau khi yêu cực hạn đột nhiên.
......
Ánh mặt trời giữa trưa mùa đông, sáng rỡ ấm áp.
Lương Thần lại cảm giác được một cỗ lạnh thấu tâm, anh không biết chính mình rốt cuộc đã dùng tâm tình như thế nào để nhìn con số màu đỏ trong thang máy, nhảy lên số từng tầng một.
Anh cũng không biết chính mình mở bước chân gian nan, đi từng bước một ra khỏi tòa nhà tiểu khu Cảnh Hảo Hảo như thế nào.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc