Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 339

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo vừa nạp điện, vừa gọi điện thoại cho Lương Thần.
Thời gian ở trong sự xuất hiện của cô, chậm rãi trôi qua.
Cảnh Hảo Hảo nhìn thấy người trong sân bay càng ngày càng ít, đến ngay cả xe taxi ngoài sân bay đều trở nên thưa thớt mà sáng lãng, đáy lòng của cô, càng thêm bất an.
......
Lương Thần luôn luôn đứng ở trước cửa sổ tròn tám tiếng, không có phản ứng gì.
Trong đầu trống rỗng của anh hoàn toàn không có ý tưởng gì.
Anh trơ mắt nhìn màn đêm ngoài cửa sổ biến thành hừng đông, các loại đèn đuốc sáng lên mọi người chuẩn bị tỉ mỉ cho đêm giáng sinh, chúng vẫn duy trì tư thái không nhúc nhích.
Mãi cho đến ngoài cửa sổ có pháo hoa bay lên không, âm thanh nổ tung truyền đến, mới làm cho Lương Thần đột nhiên hồi thần, lúc này mới phát hiện, sắc trời đã tối đen như vậy.
Sau đó ý thức dần dần về tới trong đầu, anh theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua thời gian, đã là mười giờ rưỡi tối, sao Cảnh Hảo Hảo còn chưa có về nhà?
Lương Thần nhíu nhíu mày, theo bản năng đi ra khỏi phòng, lấy di động của mình từ trong áo khoác tây trang ra, anh nhìn thoáng qua màn hình, phát hiện có 73 cuộc gọi chưa tiếp nghe, toàn bộ đều là Cảnh Hảo Hảo, còn có hơn hai mươi tin nhắn.

Tâm Lương Thần, đột nhiên liền loạn thành một đoàn, anh đánh mất tất cả tâm tình để ý và ghen tuông, nghĩ cũng không nghĩ liền gọi điện thoại qua cho Cảnh Hảo Hảo.
......
Cô ở sân bay ngây người suốt ba tiếng, Lương Thần vẫn luôn không để ý đến cô.
Anh thật sự không có ý định muốn cô ư?
Cảnh Hảo Hảo nắm di động, đáy lòng trống rỗng không có cảm giác gì.
Ngay tại lúc cô nản lòng thoái chí, đột nhiên gian di động trong lòng bàn tay cô chấn động lên.
Cảnh Hảo Hảo cúi đầu, nhìn thấy tên biểu hiện điện báo là Lương Thần, cô theo bản năng liền mở to hai mắt, tiến đến cẩn thận nhìn nhìn, phát hiện thật là điện thoại của Lương Thần, nước mắt của cô lập tức liền rơi ra từ đáy mắt, cô vội vàng nhấn nút tiếp nghe, sau đó chợt nghe được giọng nói thoáng có chút khàn khàn và khẩn trương của Lương Thần: “Hảo Hảo? Bây giờ em ở nơi nào?”
Cảnh Hảo Hảo nghe được âm điệu quen thuộc của Lương Thần, nước mắt tuôn rơi càng mãnh liệt, cô giống như là đã bị ủy khuất lớn lao, một chữ cũng nói không nên lời, cứ chỉ lo rơi nước mắt như vậy.
Lương Thần ở đầu kia điện thoại, rõ ràng cảm giác được nức nở của cô, đáy lòng càng thêm lo lắng, anh ngay cả áo khoác cũng không lo mặc, nhấc chìa khóa xe, đi về phía ngoài cửa.
Lương Thần vừa ấn thang máy, vừa hỏi: “Hảo Hảo, trước nói cho anh biết ở nơi nào, được không?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo vẫn không nói gì, lần này trực tiếp khóc ra tiếng.
Lương Thần tốc độ cực nhanh chạy ra tòa nhà, đi tới trước xe, mở cửa xe ra, ngồi vào, khởi động xe, liền hỏi: “Hảo Hảo, nói cho anh biết ở nơi nào, hiện tại anh muốn đi tìm em.”
Cảnh Hảo Hảo mất khí lực rất lớn, mới ngừng tiếng khóc của mình, âm điệu hết sức oán giận hỏi: “Sao anh vẫn không tiếp điện thoại của em......”
“Thực xin lỗi.” Lương Thần lo lắng giải thích, sau đó lại mở miệng, hỏi Cảnh Hảo Hảo ở nơi nào.
Cảnh Hảo Hảo ở đầu kia điện thoại, liên tục nức nở vài tiếng, mới gập ghềnh nói: “Em, em, em ở sân, sân bay thành phố Giang Sơn.”
......
Lương Thần ở trong điện thoại trấn an Cảnh Hảo Hảo hai câu, cam đoan anh lập tức đến, Cảnh Hảo Hảo mới ủy khuất vạn phần thỏa hiệp.
Cắt đứt điện thoại, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy tảng đá lớn treo ngược trong lòng rốt cục mới hạ xuống, cô chậm rãi ngồi ở trên va ly hành lý của mình, lúc còn đang suy nghĩ hết thảy ly kỳ giống như là một tuồng kịch, di động trong lòng bàn tay lại vang lên một lần nữa, là Lương Thần gọi tới, cô vừa mới tiếp nghe, liền nhìn thấy cảnh tượng Lương Thần giơ di động, vội vàng nhìn chung quanh đi vào từ cửa vào sân bay.
Cô vừa mới tiếp nghe, liền nhìn thấy cảnh tượng Lương Thần giơ di động, vội vàng nhìn chung quanh đi vào từ cửa vào sân bay.
Trong sân bay người đến người đi, dáng người anh cao ngất, chú mục vạn phần, chỉ mặc áo sơ mi trắng mỏng manh, tóc đen thổi có chút hỗn loạn, trên gương mặt mang theo lo lắng rõ ràng.

Cảnh Hảo Hảo đứng ở tại chỗ, nắm di động còn chưa có mở miệng nói cho Lương Thần biết mình ở nơi nào, anh lại đột nhiên như là phát hiện được, ánh mắt chợt dời qua, chống lại khuôn mặt của cô.
Cách khoảng cách xa như vậy, ngọn đèn sân bay chói mắt, Cảnh Hảo Hảo rõ ràng nhìn thấy mặt Lương Thần không hiện lên một chút cảm xúc lơi lỏng, sau đó trực tiếp thu di động, sải bước đi về phía cô.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở tại chỗ, không hề nhúc nhích, chỉ nhìn người đàn ông kia ở trong mùa đông, gần mặc áo sơ mi mỏng manh, liền chạy tới, tới gần từng chút.
Cuối cùng Lương Thần dừng lại một bước xa ở trước mặt Cảnh Hảo Hảo, anh nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nhìn trong chốc lát, đôi câu vài lời còn chưa có mở miệng, liền một phen vươn tay, kéo cô vào trong lòng.
Đầu Cảnh Hảo Hảo bị anh đặt chỗ bờ vai của anh, cô rõ ràng cảm giác được cổ rét lạnh của anh, Cảnh Hảo Hảo vụng trộm nâng mí mắt một chút, nhìn thấy sườn mặt và lỗ tai của người đàn ông, bị đông lạnh đến đỏ bừng, ủy khuất lớn nơi đáy lòng, đột nhiên liền tan thành mây khói trong nháy mắt, thật vất vả ngừng nước mắt, bỗng dưng lại nhảy lên.
Cô nhẹ nhàng cọ cọ đầu ở bờ vai của anh, lau quệt nước mắt tràn ra, buồn không hé răng tùy ý anh ôm ở trong lòng anh.
Trên người anh, chính là mùi thơm ngát quen thuộc luôn quẩn quanh trong trí nhớ cô vào mấy ngày qua.
Không có nghe thấy gặp thời điểm, Cảnh Hảo Hảo chỉ biết là chính mình rất là tưởng niệm.
Hiện tại lúc chân chân chính chính cảm nhận được, cô mới phát hiện, chính mình lại có thể phát điên lệ thuộc vào như vậy.
Cô nghĩ đến chính mình cả ngày một thân một mình ở Thượng Hải gọi cho anh mấy chục cuộc điện thoại, không yên bất an khi không nhận được hồi âm, lau khô khóe mắt, lại ẩm ướt lên một lần nữa.

Một giọt nước mắt, hai giọt nước mắt, ba giọt nước mắt...... Cuối cùng nhiễm chỗ bả vai áo sơ mi Lương Thần nhiễm thành một mảnh ẩm ướt.
Lương Thần biết Cảnh Hảo Hảo đang rơi lệ, anh lại không nói ra một câu, chỉ càng thêm dùng sức ôm lấy cô.
Nước mắt Cảnh Hảo Hảo rơi càng mãnh liệt, cô nhịn không được nâng tay lên, gắt gao ôm thắt lưng Lương Thần, sau đó khóc thành tiếng, miệng như là thầm oán, mang theo một tia yếu ớt nói: “Sao anh có thể như vậy, anh về thành phố Giang Sơn, vì sao không nói cho em biết một tiếng, anh có biết..... hôm nay em tìm anh bao lâu không......”
Thật ra trên đường cô đến chỗ Lương Thần, trong đầu cũng từng nghĩ qua, lát nữa chính mình thấy anh, nhất định phải giả vờ đáng thương, giả vờ sinh khí, để cho anh dụ dỗ chính mình thật tốt.
Nhưng hiện tại, cô không cần sắm vai, trong giọng nói nức nở, liền mang theo đáng thương hề hề nồng đậm: “Em muốn cho anh kinh hỉ, em đi Thượng Hải tìm anh, kết quả anh đã trở lại......”
Lương Thần ôm Cảnh Hảo Hảo, cả người cứng ngắc một chút, có một loại áy náy và đau lòng nói không rõ, liền quay cuồng nghiêng trời lệch đất.
“Em gọi nhiều cuộc điện thoại như vậy, anh cũng không tiếp nghe, anh có biết hay không, anh làm em sợ muốn chết, anh......”
Cảnh Hảo Hảo vốn là đang chỉ trích, nhưng chỉ trích đến cuối cùng, nghĩ đến chính mình lo lắng đề phòng ở trên đường cái Thượng Hải gọi điện thoại cho Lương Thần, nghĩ đến chính mình ở máy bay trên trời cao ba vạn thước Anh sợ hãi nắm chặt vạt áo, nghĩ đến tâm tình tuyệt vọng vừa rồi của mình ở trong sân bay, cô đột nhiên liền nói không nên lời nữa, chỉ là không ngừng ủy khuất chảy nước mắt, giống như là một đứa nhỏ.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc