Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 338

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Bên trong là từng tấm ảnh , những hình ảnh này, là ảnh chụp và tập họp bản chữ viết tay của Cảnh Hảo Hảo.
Hình ảnh trong file kia, chưa đến 100 tấm, Lương Thần từ chương 1: Ảnh chụp nhìn không sót đến cuối cùng.
Ảnh đầu tiên, là ảnh chụp chung của Cảnh Hảo Hảo và ba mẹ cô, viết đều là lời cô nhớ ba mẹ, còn có một ít là ảnh chụp mới trước đây của cô.
Nhưng đến sau đó, toàn bộ đều là ảnh chụp của Thẩm Lương Niên, hoặc là ảnh chụp chung của Thẩm Lương Niên và cô, bên cạnh viết đều là thơ tình yêu say đắm của một cô gái ôm ấp tình cảm.
Chữ viết của cô thanh tú chỉnh tề, giữa những hàng chữ có thể để cho Lương Thần đọc ra hương vị yêu say đắm sâu đậm.
Anh cố ý nhìn một chút, biết những hình ảnh này, đều là bản Cảnh Hảo Hảo đã lưu vào ba năm trước đây, nhưng lại thật sự chứng kiến, từng hành trình tỉnh yêu của cô với Thẩm Lương Niên.
Mỗi một hình ảnh nơi đó, đều là một cây gai, không chút lưu tình chui vào trong tâm Lương Thần, anh nói với chính mình đừng nhìn, nhưng anh vẫn không khống chế được nhìn từng tấm.
Đợi khi anh nhìn thấy một ảnh chụp phong cảnh, ngón tay cả người anh đột nhiên liền dừng lại.
Cảnh tượng này có chút quen thuộc...... Anh từng thấy ở nơi nào...... Lương Thần cau mày suy nghĩ trong chốc lát, nhớ tới một đêm kia, lúc chính mình cõng Cảnh Hảo Hảo đi qua cầu vượt, cô nói với mình, Lương Thần, đêm lễ giáng sinh, em sẽ ở nơi này nói cho anh biết, đáp án của em.

Hóa ra, chính là phong cảnh nơi đó.
Hẳn là chụp vào ban đêm, ánh sáng ngọc của ngọn đèn, tất cả đèn nê ông nhẫn kim cương quý báu có vẻ chói mắt như vậy.
Lương Thần hơi nghiêng đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo viết xuống chữ ở bên cạnh: Đây là nơi tôi thích nhất, tôi ở nơi này, chính thức cùng một chỗ với Lương Niên.
Hóa ra, nơi này là nơi Thẩm Lương Niên và Cảnh Hảo Hảo chính thức kết giao......
Ngày lễ giáng sinh đó, Cảnh Hảo Hảo chọn nói này, nói cho anh đáp án, cô có ý tứ gì?
Là ý tứ đang nhớ lại quá khứ của cô và Thẩm Lương Niên, hay là đáy lòng của cô hoàn toàn vẫn không thể quên được Thẩm Lương Niên, liền xem anh thành thế thân của Thẩm Lương Niên, cùng cô ôn lại mộng cũ tốt đẹp trong trí nhớ ư?
Lương Thần nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp kia, đột nhiên cảm thấy tất cả hết thảy rất châm chọc buồn cười.
Thậm chí, đáy lòng anh xuất hiện một tầng hối hận, anh cảm thấy chính mình quá làm điều thừa, vì sao lại nhàm chán đi mở máy tính của cô, vì sao lại đi xem những thứ cô lưu bên trong, sau đó, khiến cho tâm tình mạnh mẽ thật vất vả mới bình ổn được của cô, lại nhấc lên sóng to gió lớn lần nữa.
Hóa ra, thật sự giống như là lời của người ta vậy, đừng nên biết người mình yêu đã từng trải qua những chuyện gì, biết đến càng nhiều, đáy lòng của bạn sẽ càng không căng bằng.
Lương Thần chợt ngồi ạậy từ trước bàn máy vi tính, đi đến trước ban công, mở cửa sổ ra, tùy ý gió lạnh mùa đông thổi vù vù chính mình, ý đồ thổi tan lo lắng trong đáy lòng mình.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần vẫn đang đắm chìm ở trong thế giới của mình, anh không ngừng hút thuốc, hoàn toàn không có nghe được di động bị mình để ở trong phòng khách, vẫn đang không ngừng vang lên.
......
Khi Cảnh Hảo Hảo gọi tới lần mười ba mười bốn, từ đầu đến cuối đều là trạng thái không có người tiếp nghe, đáy lòng của cô đột nhiên trở nên có chút lo lắng.
Cô lôi kéo va ly hành lý, cô đơn đứng ở trên đường phố Thượng Hải xa lạ, gọi cú điện thoại thứ mười lăm cho Lương Thần, vẫn không có người tiếp nghe, nhưng di động của cô đã nhắc nhở lượng điện của cô không đủ 20%.
Cảnh Hảo Hảo không dám gọi điện thoại cho Lương Thần, cô sợ di động của mình không điện không liên hệ với Lương Thần được nữa, cho nên liền gửi cho Lương Thần một tin nhắn, sau đó chỉnh di động của mình thành hình thức tiết kiệm năng lượng.
Cô là vì Lương Thần mới đến Thượng Hải, kết quả hiện tại anh đã không còn ở đây, cô ở lại chỗ này cũng không còn ý nghĩa.
Cô không biết khi nào thì Lương Thần mới có thể liên hệ với cô, lại không quen cuộc sống nơi này, Cảnh Hảo Hảo ở ven đường suy nghĩ trong chốc lát, liền đón một chiếc xe taxi trở về sân bay lần nữa.
Cả một đường cô đều là cầm lấy di động, chờ Lương Thần gọi điện thoại lại đây, nhưng đợi cho cô đến sân bay, mua vé máy bay trở về thành phố Giang Sơn, Lương Thần vẫn không có gọi điện thoại về như trước, tâm tình vui sướng vốn có nơi đáy lòng Cảnh Hảo Hảo lập tức trở nên trầm trọng, đáy lòng của cô trở nên vừa kinh vừa sợ, cô cầm vé máy bay, ngón tay đều run rẩy lên.
Lương Thần hẳn sẽ không cứ như vậy, không cần cô chứ...... Sao anh lại đột nhiên không tiếp điện thoại của cô?
Chẳng lẽ hết thảy thật sự chỉ là một giấc mộng của cô, hiện tại tỉnh mộng?

Hoặc là, sẽ không phải là Lương Thần xuất hiện ngoài ý muốn gì đó chứ......
Cảnh Hảo Hảo càng nghĩ, trong đầu càng loạn thành một đoàn, rốt cục đợi đến giờ đăng kí, Cảnh Hảo Hảo vội vàng xếp hàng đăng ký.
Ở trước khi máy bay cất canh, Cảnh Hảo Hảo còn chưa có tắt máy, thẳng đến tiểu thư hàng không thúc giục, Cảnh Hảo Hảo vẫn chưa từ bỏ ý định nhìn thoáng qua màn hình di động, mới chậm rãi tắt máy.
......
Máy bay bay chưa đến hai tiếng mười lăm phút, trong đầu Cảnh Hảo Hảo đã ảo tưởng ra vô số loại khả năng không tốt, đến cuối cùng, trong lòng bàn tay của cô đều phủ kín mồ hôi.
Cô luôn cho rằng, chính mình là thích Lương Thần, nhưng đến lúc này, cô mới phát hiện, hóa ra chính mình càng thích Lương Thần hơn trong tưởng tượng.
Không, là càng yêu Lương Thần.
Thẩm Lương Niên cũng từng có lúc không liên hệ được, lúc đó, cô cũng không có bối rối hoang mang lo sợ, mất hồn mất vía như vậy.
Cô vẫn nghĩ đến, Thẩm Lương Niên là người cả đời mình yêu nhất, nhưng hiện tại, cô mới hiểu được, thật ra cô và Thẩm Lương Niên một đường đi tới cảm tình như vậy, xen lẫn càng nhiều là tình thân, là loại tình cảm nương tựa lẫn nhau trong cuộc sống bần khốn nhất.

Cô yêu nhất thật ra là Lương Thần...... Nếu không, cô sẽ không vào lúc biết chính mình yêu Lương Thần, liền tự ti, sợ hãi, kinh hoảng, luống cuống, mà không phải như là lúc trước khi cô và Thẩm Lương Niên cùng một chỗ, cái loại thân thiết này, tự nhiên, thuận lý thành chương, tâm tình bình lặng như mặt nước.
Đúng vậy...... Cô không tiếp nhận được mất đi Thẩm Lương Niên, anh giống như là khắc tồn tại vào sinh mệnh cô thật sâu, hoàn toàn không thể phai mờ, nhưng Lương Thần cho cô rất nhiều loại cảm xúc Thẩm Lương Niên chưa từng cho cô, rung động, điêu ngoa, tùy hứng, cố tình gây sự.
Mất đi Thẩm Lương Niên, cô sẽ khổ sở, sẽ thương tâm, sẽ nát tâm, giống như là mất đi cha mẹ vậy.
Nhưng hiện tại cô không liên hệ được với Lương Thần, cô phát hiện, trái tim của mình, như là đều dừng nhảy lên bất cứ lúc nào.
......
Cảnh Hảo Hảo đến sân bay thành phố Giang Sơn, đã là bảy giờ đêm.
Sân bay rất nhiều người, người nhận điện thoại cũng rất nhiều, nói vậy cũng chưa qua đêm bình an và lễ Giáng Sinh mỗi năm một lần.
Cảnh Hảo Hảo khẩn cấp bật điện thoại, lại phát hiện di động của mình, không có cuộc gọi, không có tin nhắn, cái gì cũng không có.
Lương Thần vẫn không để ý cô.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trong sân bay người đến người đi, trong đầu suy nghĩ miên man rát nhiều, cô lại gọi điện thoại cho Lương Thần lần nữa, vẫn không có người tiếp nghe như trước, cô mượn tiền xu chạy tới nơi có thể nạp điện trong sân bay, bắt đầu nạp điện cho di động của mình



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc