Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 335

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Trợ lý bị ánh mắt Lương Thần quẻ đến không dám thở mạnh một tiếng, không nói được một lời đi lên xe theo, ngay cả hỏi cũng không dám hỏi một câu, liền vội vàng khởi động xe, im hơi lặng tiếng chạy về phía khách sạn.
Tám giờ sáng sẽ mở cuộc họp, đến khách sạn đã là bảy giờ bốn mươi lăm phút, sắc mặt Lương Thần trầm tĩnh đi về phòng của mình, chọn lựa một bộ tây trang mới, tắm rửa thay.
Lúc Lương Thần cài nút áo sơ mi, vô tình quét thấy nhãn hiệu này, nhớ tới áo sơ mi Cảnh Hảo Hảo mua cho mình, cũng là nhãn hiệu này, ngón tay anh đột nhiên dừng một chút, chợt nâng chân lên, đá lên kính trang điểm trước mặt.
Kính thủy tinh vỡ vụn thành mảnh vụn, rơi đầy đất, phát ra tạp âm loảng xoảng.
Trợ lý đang chuẩn bị tiến vào phòng Lương Thần, gọi anh xuất phát, lập tức dừng ở cửa, không dám có chút phản ứng.
Đại BOSS luôn gặp biến không sợ hãi, tố chất tâm lý rất cứng rắn, tính tình hôm nay...... Tựa hồ đặc biệt nóng nảy!
Đại khái qua một phút đồng hồ, trợ lý nghe được bên trong truyền đến tiếng bước chân nặng nề, anh vội vàng thu hồi tất cả suy nghĩ miên man, tập trung tinh thần đứng ở tại chỗ, cung kính khom người với Lương Thần kéo cửa ra: “Lương tổng, đã đến giờ cuộc họp buổi sáng.”
Lương Thần hoàn toàn không có giận dữ vừa rồi, cả người bình tĩnh khác thường, đuôi mắt nhẹ nhàng mà nhìn lướt qua trợ lý của mình, đường cong cằm hoàn mỹ hơi ngẩng lên, mang theo vài phần kiêu căng để lại một câu: “Nhớ bổi thường tiền kính rơi xuống đất trong phòng.”
Sau đó liền đi về phía thang máy.
......

Cuộc họp sáng mở khoảng bốn tiếng, lúc chấm dứt, đã là mười hai giờ giữa trưa, đoàn người chọn một nhà hàng ăn xong trưa, vừa đúng là hai giờ chiều.
Lương Thần uống không ít rượu, hơn nữa cả đêm hôm qua bôn ba không ngủ, Lương Thần trực tiếp để cho trợ lý đưa chính mình về khách sạn nghỉ ngơi.
Nằm ở trên giường khách sạn to như vậy, Lương Thần lăn qua lộn lại nhưng không thể nào ngủ được, sự thúc giục của cồn rượu, làm cho suy nghĩ loạn thất bát tao trong đầu anh càng nhiều hơn.
......
Ngày hôm sau Cảnh Hảo Hảo tỉnh lại, cổ chân tiêu sưng đi rất nhiều, tuy rằng đứng ở trên đất còn có đau đớn rất nhỏ, cũng không ảnh hưởng đi lại.
Trong nháy mắt cô theo thói quen mở to mắt kia, liền liếc nhìn di động một cái, nhưng di động hôm nay lại rất im lặng, cũng không có tin nhắn nào của Lương Thần.
Cảnh Hảo Hảo liền hiện lên một tia mất mát nói không nên lời, cô an ủi chính mình có thể là Lương Thần bận rộn, sau đó liền bò xuống giường, rửa mặt, sửa sang lại một chút giấy tờ đi làm của mình.
Lúc trước Lương Thần sẽ luôn gửi tin nhắn cho cô vào lúc rãnh rỗi, nhưng Cảnh Hảo Hảo ở trong công ty đợi đến mười hai giờ giữa trưa, vẫn không có nhận được tin nhắn nào.
Khác thường, vốn dễ dàng khiến cho người suy nghĩ miên man, cho nên toàn bộ thời gian nghỉ giữa trưa của Cảnh Hảo Hảo, đều trôi qua trong mơ mơ hồ hồ, rốt cục vào lúc ba giờ chiều, có chút nhịn không được gửi cho Lương Thần một tin nhắn.
......
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cuối cùng Lương Thần dứt khoát ngồi dậy, lót ở phía sau hai gối đầu mềm mại, ngẩng đầu, nhìn trần nhà ngẩn người.
Di động đột nhiên vang lên, anh theo bản năng liếc mắt nhìn một cái, nhìn tâấy hai chữ “Hảo Hảo” này, cả người anh dừng một chút, lại chậm rãi dời tầm mắt đi, sau khi mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm trần nhà buồn tẻ vô vị một lúc lâu, rốt cục anh vẫn cầm lấy di động.
“Còn đang bận à?”
Yết hầu Lương Thần hơi hơi giật giật, ngón tay tạm dừng hơn nửa ngày, chỉ trở về một chữ: “Ừ.”
......
Cảnh Hảo Hảo đã quen khi Lương Thần bận rộn, sẽ hồi đáp đơn giản cho mình.
Cho nên cũng không có nghĩ nhiều, liền gửi cho Lương Thần một khuôn mặt tươi cười, nói: “Vậy anh làm việc đi.”
Lúc này Lương Thần ngay cả trả lời cũng không có.
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo hơi có chút mất mát, nhưng vẫn không có quấy nhiễu Lương Thần.

......
Lương Thần nhìn khuôn mặt tươi cười trên tin nhắn Cảnh Hảo Hảo gửi tới, tâm tình trở nên càng thêm trầm trọng, anh nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, cuối cùng vẫn cái gì cũng không đáp, trực tiếp trở về màn hình chính của di động.
Màn hình bảo vệ của anh, chính là ảnh chụp đã chụp khi cô nằm ngủ ở trong khuỷu tay anh, vẫn dùng đến bây giờ.
Cảnh Hảo Hảo trên ảnh chụp, nhắm mắt lại, lông mi thật dài, ngủ thật sự yên tĩnh.
Mà ngay lúc đó anh, còn chưa ý thức được anh đã yêu cô, nhưng giữa mặt mày lại vẫn mang theo một tia nhu tình.
Tầm mắt Lương Thần từ lông mi đến mũi Cảnh Hảo Hảo, sau đó, rồi đến trên cánh môi Cảnh Hảo Hảo, đáy lòng giống như là ăn hoàng liên, đắng không nói nổi.
Hảo Hảo, anh nên làm gì với em bây giờ?
......
Cách khoảng cách xa xôi như vậy, hai người chỉ dựa vào sóng điện di động để liên hệ, sự mẫn cảm của phụ nữ làm cho Cảnh Hảo Hảo mơ hồ cảm giác được tâm tình Lương Thần tựa hồ không phải rất tốt, hình như có tâm sự gì đó, cô cũng từng hỏi anh, nhưng Lương Thần hồi đáp cho cô, chính là không có việc gì.
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến anh là bởi vì công tác bận rộn mới như vậy, cho nên cả người liền rất ít đùa giỡn tính tình ở trước mặt anh, lúc nói chuyện rất hiểu chuyện và nhu thuận.

......
Ngày trôi qua theo từng tờ lịch ngày của Cảnh Hảo Hảo xé xuống.
Ngày 20 đó, là ngày Lương Thần trở về thành phố Giang Sơn.
Sáng sớm Cảnh Hảo Hảo liền trở nên hưng phấn khó hiểu, sau khi rời giường nhìn thấy tin nhắn của Lương Thần, cô còn hưng trí bừng bừng gửi một tin nhắn, hỏi: “Buổi chiều mấy giờ trở về?”
Kết quả vẫn đợi đến giữa trưa, Cảnh Hảo Hảo mới nhận được tin nhắn của Lương Thần: “Thật có lỗi, Hảo Hảo, anh có thể phải qua hai ngày nữa mới có thể trở về.”
Đáy lòng vui sướng của Cảnh Hảo Hảo lập tức biến thành thất vọng, nhưng vẫn giả vờ thoải mái trở về cho Lương Thần một tin nhắn: “Đừng quên lễ giáng sinh của chúng ta.”
......
Cho dù đã qua hơn mười ngày, Lương Thần vẫn không có cách nào thuyết phục chính mình buông để ý trong lòng mình ra.
Anh từng nhìn thấy Thẩm Lương Niên đến tìm Cảnh Hảo Hảo vào nửa đêm, đáy lòng anh cũng sẽ để ý, nhưng anh ngây người ở dưới lầu của cô cả đêm, ngày hôm sau khiến cho chính mình cho rằng chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, liền trôi qua.
Anh vẫn cho rằng, chuyện kia thật sự trôi qua khỏi đáy lòng của mình, nhưng khi Thẩm Lương Niên và Cảnh Hảo Hảo lại có giao thiệp, anh phát hiện những chuyện cũ này, giống như là thủy triều, nhanh chóng dâng lên ở đáy lòng của mình.

Anh cuối cùng đã đánh giá cao sự rộng lượng của mình, thật ra anh là keo kiệt tính toán chi li như vậy.
Công việc bên Thượng Hải này đã bận rôn xong, nhưng anh lại không có ý muốn trở về thành phố Giang Sơn một chút nào.
Anh muốn để cho tâm tình của mình hoàn toàn bình tĩnh một chút, rồi trở về đối mặt với Cảnh Hảo Hảo, nhưng thật không ngờ, anh ở trong này muộn mấy ngày, ngược lại càng làm cho chính mình tâm phiền ý loạn.
Nhớ nhung Cảnh Hảo Hảo, cùng ghen tị nơi đáy lòng của mình, không ngừng đối khoáng nhau, cuối cùng biến thành anh, tinh thần hoảng hốt.
Rốt cục vào đêm ngày 23 đó, trợ lý nhìn Lương Thần vẫn luôn nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ không ngừng thất thần khi mình báo cáo công việc, rốt cục nhịn không được lên tiếng hỏi: “Lương tổng, chúng ta đã ở nơi này ngây người gần hai mươi ngày, bên tập đoàn Giang Sơn chồng chất rất nhiều công việc, thư ký Tô gọi điện thoại tới vài lần rồi, có phải ngày mai có thể đặt vé máy bay trở về rồi không?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc