Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 330

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Buổi sáng hôm nay vừa mới đi công tác tới Thượng Hải, liền chọn lựa lễ vật cho cô......
Cảnh Hảo Hảo hoàn toàn quên chuyện trong thẻ mình không có tiền, vui rạo rực đánh ở trên màn hình, tò mò giống như bé cưng hỏi: “Lễ vật gì?” Ở cuối cùng còn kèm theo một biểu tình “Chờ mong”.
......
Lương Thần đúng lúc tiến vào khách sạn dỡ hành lý mang theo bên người xuống, liền trực tiếp mở cuộc họp trong phòng khách sạn với cao tầng công ty chi nhánh Thượng Hải.
Nội dung cuộc họp hơi có chút buồn tẻ, đại đa số đều là người công ty chi nhánh hồi báo tình trạng gần đây.
Lương Thần ngồi ở trước cửa sổ sát đất của khách sạn, nhìn đôi tình nhân nắm tay đi trên đường phố phía dưới, đổi lại trước đây, anh luôn cảm thấy đàn ông nắm tay bạn gái đi đường như vậy quá mức không có phong cách, nhưng hiện tại, anh lại phát hiện, nếu Cảnh Hảo Hảo chịu tay trong tay đi với anh, anh sẽ cam nguyện đi làm những chuyện không có phong cách này.
“Lương tổng, người xem phương án này xử lý như vậy có thể chứ?”
Lương Thần hoàn hồn, dời tầm mắt từ ngoài cửa sổ về, chống lại người phụ trách chủ yếu của công ty chi nhánh Thượng Hải nói liên miên cằn nhằn nửa ngày, anh hoàn toàn không nghe lọt vào một chữ, nhưng vẫn là sắc mặt lãnh đạm gật gật đầu, nhìn về phía người sẽ hồi báo kế tiếp.
Lương Thần nghe chưa đến hai câu, trong đầu lập tức liền nghĩ đến sầu triền miên của mình và Cảnh Hảo Hảo vào tối hôm qua, khóe môi nhịn không được liền nhẹ nhàng nâng lên, đáy lòng nhịn không được có chút tò mò hiện tại rốt cuộc Cảnh Hảo Hảo đang làm gì ở thành phố Giang Sơn.

Đợi khi Lương Thần ý thức được chính mình lại thất thần một lần nữa, nhịn không được nhẹ nhàng mà nâng tay lên, đè cái trán của mình, thật sự là đòi mạng...... Lúc này mới tách ra vài tiếng, anh lại có thể phát hiện, chính mình có chút không ở Thượng Hải nổi nữa.
Lương Thần bắt buộc chính mình tập trung tinh thần, chuyên tâm vào cuộc họp trong chốc lát, kết quả không nghĩ qua là nâng cánh tay lên, liền đụng chạm thứ cứng rắn trong túi, anh theo bản năng duỗi qua sờ sờ, phát hiện là hai cây kẹo que, Lương Thần nhịn không được cười khẽ một tiếng, cầm lấy di động trên bàn, ngay lập tức gửi cho Cảnh Hảo Hảo một tin nhắn: “Anh đến rồi.”
Tin nhắn Cảnh Hảo Hảo rất nhanh hồi đáp lại đây, anh và cô hàn huyên chưa đến hai câu, nghĩ đến hai cây kẹo que trong túi mình, nhịn không gửi cho Cảnh Hảo Hảo một tin: “Anh mua lễ vật cho em.”
“Lễ vật gì?”
Lương Thần nhìn biểu tình chờ sau phía sau tin nhắn Cảnh Hảo Hảo gửi đến, không tự chủ được liền nghĩ đến thần thái đôi mắt Cảnh Hảo Hảo sáng rỡ nhìn anh, ánh mắt anh kìm lòng không đậu trở nên có chút mềm mại, lấy hai cây kẹo que từ trong túi ra, bày ở trên lòng bàn tay, cầm di động, lặng yên không một tiếng động chụp ảnh, gửi cho Cảnh Hảo Hảo.
......
Cảnh Hảo Hảo nhìn hình ảnh, hai cây kẹo que trong lòng bàn tay Lương Thần, ánh mắt lập tức mở đến lớn nhất, sau đó chu chu miệng, đáp: “Em cũng không phải cô gái nhỏ, sao lại mua kẹo que cho em, hừ.”
......
Lương Thần nhìn cô gái nhỏ tức giận đáp lời, khóe môi nhịn không được liền cong lên, đúng lúc chuẩn bị hồi đáp tin nhắn cho Cảnh Hảo Hảo, kết quả thư ký ngồi ở bên cạnh mình nhẹ nhàng đẩy đẩy anh: “Lương tổng? Lương tổng?”
Lương Thần cả kinh, kẹo que nắm trong tay lăn lên đất.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lúc này anh mới phát hiện, mọi người một phòng đang nhìn chính mình.
Lương Thần thanh thanh cổ họng, nghiêm trang ngồi ngay ngắn ở trên vị trí của mình.
Trợ lý vội vàng cúi người, nhặt kẹo que lên, đặt tới trước mặt Lương Thần.
Tất cả mọi người ở đây dùng ánh mắt cổ quái nhìn chằm chằm hai cây kẹo que Lương Thần để ở trên bàn, trong khoảng thời gian ngắn đáy lòng khó có thể tiếp nhận, đại BOSS của bọn họ, dưới bề ngoài khí phách nghiêm nghị, lại có thể thích ăn kẹo que?!
Lương Thần bất động thanh sắc xẹt tầm mắt qua từng người, sau đó thanh thanh cổ họng, giống như vô tình mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng, thanh tuyến hoa lệ: “Mua cho cô gái nhà tôi.”
Cô gái nhà tôi......
Chưa từng nghe nói qua đại BOSS kết hôn sinh con nha, đáy mắt mọi người phủ kín một tầng nghi hoặc.
Có người lá gan lớn một chút, nhịn không được cười mở miệng, nói: “Hóa ra đại BOSS đã kết hôn? Còn có con gái rồi?”
Lúc này những người khác mới dám mở miệng tiếp tục hỏi: “Sao chưa từng nghe nói qua? Không phải đại BOSS vẫn chưa có kết hôn ư?”

Lương Thần bình tĩnh nhún vai, cầm lấy di động trên bàn, trước trả lời cho Cảnh Hảo Hảo một tin nhắn, nói: “Chỉ có một đồng tiền, chỉ có thể mua lễ vật hai cây kẹo que như vậy.”
......
Cảnh Hảo Hảo trên xe buýt, nhìn tin nhắn Lương Thần gửi đến, cả người lập tức xấu hổ đứng lên từ chỗ ngồi.
Sao cô không biết người đàn ông này còn có một mặt đáng giận như vậy?
Cầm một đồng tiền của cô, mua lễ vật cho cô?
Cảnh Hảo Hảo nắm di động, gửi cho Lương Thần một chuỗi biểu tình phẫn nộ, cảm thấy chưa đủ hết giận, lại tiếp tục gửi ra một chuỗi.
......
Lương Thần liên tiếp nhận được hai chuỗi dài biểu tình tức giận, ước chừng chiếm lấy toàn bộ màn hình di động của mình.
Khóe môi anh không khắc chế được giơ lên, chậm rãi để điện thoại di động ở trên bàn, đối diện người trước mặt, ngữ khí nhìn như không nóng không lạnh, nhưng vẫn ẩn dấu vài phần hương vị nhu tình triền miên: “Không phải con gái của tôi, là một cô gái, tôi đang theo đuổi.”

Lương Thần rất ít nói chuyện riêng của mình với cấp dưới, đây là lần đầu tiên, nhưng lại lập tức làm cho không khí hội nghị buồn tẻ vô vị trở nên thoải mái lên, mọi người thất chủy bát thiệt mở miệng, mang theo ngữ khí ân cần nói.
“Trên thế giới này còn có cô gái Lương tổng không theo đuổi được ư?”
“Cô gái đó có thể được Lương tổng thích như vậy, khẳng định dung mạo đẹp như tiên, xuất chúng loá mắt.”
“Đó là tất nhiên , cô gái có thể xứng đôi với Lương tổng, tuyệt đối không giống bình thường.”
......
Lương Thần đối mặt với những lời nói khen ngợi khoa trương này, không có chút nội liễm mở miệng, nói: “Tôi thay cô ấy cám ơn các người khen cô ấy như vậy.”
Có người nhìn sắc trời ngoài cửa sổ không còn sớm, đến thời gian cơm tối, có người mở miệng đề nghị nói: “Lương tổng rất lâu mới đến Thượng Hải một lần, đêm nay chúng ta chúc mừng thật tốt, không say không ngừng.”
“Vậy trước ăn ở Khổng Phủ, sau đó ở Thiên Thượng Nhân Gian, không ý kiến chứ?”
Xã giao và tụ hội như vậy, Lương Thần từng tham gia rất nhiều lần, anh vừa định không có gì ý kiến gật gật đầu, nói mình tính tiền, kết quả nghĩ tới Cảnh Hảo Hảo, sau đó lại mở miệng nói: “Tôi hỏi cô gái nhà tôi trước.”
Mọi người ở đây nghe câu như thế, tập thể đều chấn kinh rồi.

Đại BOSS của bọn họ, lại có thể nói hành tung cặn kẽ như vậy cho một cô gái......
Lương Thần không chút để ý tới đám trợn mắt há hốc mồm trước mặt, thoải mái gửi cho Cảnh Hảo Hảo một tin nhắn: “Đêm nay anh và tầng cao chi nhánh công ty ở Thượng Hải cùng nhau ăn bữa cơm tối, sau còn muốn đi Thiên Thượng Nhân Gian, có thể chứ?”
Lúc Lương Thần lại gửi tin nhắn này, thần thái cực kỳ nhu hòa.
Đợi anh nhận được hồi đáp của Cảnh Hảo Hảo, anh liền nâng tay lên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên có chút nhẹ, ôn hòa nói với một phòng người: “Có thể.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc