Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 327

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Một đồng tiền cũng coi như là tiền đi...... Cảnh Hảo Hảo nghĩ nghĩ, liền gật gật đầu với Lương Thần, dõng dạc nói: “Có nha.”
“Có bao nhiêu?”
Vấn đề này, lập tức hỏi Cảnh Hảo Hảo đáp không được.
Nếu cô nói chỉ có một đồng tiền, vậy chẳng phải chuyện mình không có tiền sẽ bị vạch trần ư?
Lương Thần nhìn thấy thần thái do dự của Cảnh Hảo Hảo, cười khẽ một chút, nói: “Khẳng định không có nhiều tiền bằng trong thẻ ngân hàng của anh đi.”
Cho dù Lương Thần nói là lời thật, nhưng Cảnh Hảo Hảo vẫn bởi vì lời nói thật này, có chút mất hứng nhếch miệng.
Cánh môi của cô hồng hồng nộn nộn, ở ngọn đèn chiếu xuống, thêm một tầng ánh sáng nhu hòa, lúc vểnh lên, Lương Thần nhìn đến đáy lòng hiện lên một tầng gợn sóng, anh nhịn không được vươn tay, đè môi vểnh lên của Cảnh Hảo Hảo xuống.
Cảnh Hảo Hảo lại vểnh lên lần nữa.
Lương Thần lại đè lần nữa.
Lúc này đây, ngón tay anh vẫn còn chưa rút đi, môi Cảnh Hảo Hảo lại nhẹ nhàng giật giật, một cỗ dòng điện không thể nói nên lời, trực tiếp vọt từ đầu ngón tay vào đáy lòng anh, làm cho anh kìm lòng không đậu nhẹ nhàng cong ngón tay, bỏ vào trong môi Cảnh Hảo Hảo, nhẹ nhàng vuốt ve.

Ánh mắt Cảnh Hảo Hảo, mở tròn tròn, cả người như là bị chấn động ngồi xổm trước bàn trà, thật lâu sau, cô mới nhẹ nhàng vòng vo đảo mắt, đối mặt đôi mắt đen trầm tĩnh của Lương Thần.
Tầm mắt của anh và cô nhìn nhau, lập tức, toàn bộ không khí trong phòng đều trở nên yên lặng xuống.
Hơi thở ái muội, nháy mắt cấp tốc dâng lên trong phòng.
Cảnh Hảo Hảo nhịn không được lại nhẹ nhàng mấp máy cánh môi mình một chút, khiến cho ngón tay Lương Thần nhẹ nhàng run rẩy ở trên cánh môi của cô, sau đó người đàn ông đột nhiên vươn tay, một phen kéo cô đứng lên, trực tiếp kéo vào trong lòng.
Hành động này của anh, nhanh đến làm cho Cảnh Hảo Hảo hoàn toàn không có phản ứng gì, trong miệng cô có chút hờn dỗi hô một câu “Lương Thần”, sau đó bên tai liền vang lên một tiếng “Anh ở đây”, theo sau môi của cô, liền bị Lương Thần hung hăng ngăn chặn.
Trong não Cảnh Hảo Hảo nháy mắt trống rỗng, chỉ thep bản năng nâng tay lên, ôm cổ anh.
......
Cửa sổ phòng khách không có đóng, gió mùa đông, mang theo cảm giác lạnh thấu xương, từ từ thổi vào từ ngoài cửa sổ, thổi rèm cửa sổ vàng sữa chung quanh bay tới, cuốn theo một tầng ý lạnh.
Hai người trên sô pha, hôn như keo như sơn, mang theo trời băng đất tuyết ngoài cửa sổ đều hòa tan nhiệt tình.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần triền miên không ngớt hôn môi Cảnh Hảo Hảo hồi lâu, mới nâng tay lên, ôm thắt lưng của cô, đi vào trong phòng ngủ của cô.
Đã rất lâu chưa từng có da thịt tiếp xúc như vậy, Lương Thần thật cẩn thận như là một người học nghề, động tác của anh vô cùng mềm nhẹ, mang theo quý trọng ngàn vạn, bên trong ôn nhu triền miên còn mang theo gấp bách nhàn nhạt.
Mãi cho đến cuối cùng, hai người thẳng thắn thành khẩn gặp lại, anh cúi đầu, ánh mắt nhìn cô thật sâu, chậm rãi hôn lên môi của cô, mới chậm rãi, chậm rãi, kết làm một thể với cô.
......
Ngày hôm sau Lương Thần liền tỉnh dậy rất sớm, Cảnh Hảo Hảo liền vùi ngủ say ở trong lòng anh, trên da thịt trắng noãn, phủ kín dấu tích triền miên của anh và cô.
Anh nhìn chằm chằm cô hồi lâu, chỉ cảm thấy đêm xuân phù dung tối hôm qua như một giấc mộng không chân thật.
Tay anh, nhịn không được ở trong đệm chăn, dao động lên trên người của cô, đánh thức cô đang lúc ngủ mơ, cô có chút mê mang liếc mắt nhìn anh một cái, xoay người muốn tiếp tục đi vào giấc ngủ, lại bị anh kéo tới một phen, lại ngăn chận môi cô một lần nữa.
Lại là một phòng kiều diễm.
Đợi lúc kết thúc, Cảnh Hảo Hảo sớm đã xụi lơ ở trong lòng Lương Thần, nhắm mắt lại cũng không nhúc nhích.
Di động đặt ở trên tủ đầu giường đúng lúc vang lên, Lương Thần cầm lấy di động, nhìn thấy là Tô Tiểu Tả gọi tới, tiếp nghe, sau đó “ừ” hai tiếng liền chặt đứt điện thoại.

Lương Thần xoay người, tiếp tục ôm Cảnh Hảo Hảo hữu khí vô lực vào trong lòng của mình, vuốt tóc dài của cô, thấp giọng nói: “Hảo Hảo, chuyến bay của anh vào mười giờ, hiện tại phải xuất phát đi sân bay, em muốn ăn cái gì, anh bảongười ta đưa tới đây.”
Cảnh Hảo Hảo đã mệt đến sức cùng lực kiệt, lật người trong lòng Lương Thần: “Em muốn tiếp tục ngủ.”
“Được.” Lương Thần hôn hai gò má cô nói, nói: “Vậy anh bảo người ta đưa bữa sáng tới, đặt ở trong hộp giữ ấm, em tỉnh ngủ, nhớ ăn, trong mấy ngày anh đi công tác, em chiếu cố chính mình thật tốt, nếu có chuyện, có thể trực tiếp liên lạc với thím Lâm.”
Cảnh Hảo Hảo gật gật đầu lung tung, giãy ra từ trong lòng Lương Thần, tìm một tư thế thoải mái.
“Nhớ rõ mỗi ngày phải ăn cơm đúng giờ, hiện tại thời tiết lạnh, nhất định phải giữ ấm, đừng để bị cảm......”
Lúc này Cảnh Hảo Hảo ngay cả một chút phản ứng cũng không có.
Lương Thần cúi đầu, hôn trán Cảnh Hảo Hảo hai cái, mới lưu luyến không rời chuyển dời từ trên người cô ra, sau đó tiến vào trong phòng tắm tắm rửa một lúc, lúc trở về mặc quần áo, nhìn thấy trên phần lớn da thịt lộ ra bên ngoài của Cảnh Hảo Hảo, có từng dấu hôn, ánh mắt Lương Thần hơi lóe lên, đi lên trước, cầm lấy chăn cẩn thận đắp cho Cảnh Hảo Hảo, sau đó vừa đeo caravat, vừa lại hôn lên mái tóc Cảnh Hảo Hảo, nói: “Hảo Hảo, anh đi đây.”
Cảnh Hảo Hảo giống như ngủ mơ màng gật đầu một cái.
“Hảo Hảo, gặp sau.” Lương Thần giống như đùa dai cúi đầu, cắn cổ thon dài của Cảnh Hảo Hảo một chút, chọc cho cả người vừa mệt vừa buồn ngủ của Cảnh Hảo Hảo run rẩy một chút, liền tức giận bắt lấy gối đầu bên cạnh đánh về phía Lương Thần.

Lương Thần vươn tay nhận lấy, cúi đầu nặng nề cười hai tiếng, lần nữa đặt gối đầu về vị trí ban đầu, sau đó liền hăng hái đi công tác.
......
Cảnh Hảo Hảo lại tỉnh lại, đã là một giờ chiều.
Cảnh Hảo Hảo bò dậy từ trên giường, mở hộp giữ ấm ra, nhìn thấy bên trong là thức ăn Lương Thần đã chuẩn bị tốt trước cho cô, đáy lòng hơi cảm giác được một tia ấm áp.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa đúng, ấm dào dạt chiếu toàn bộ vùng đất, Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trước bàn ăn, lúc ăn cháo, đáy lòng mạc danh kỳ diệu hiện lên một tia thương cảm.
Cô không biết...... cảm giác cô được Lương Thần cưng chiều như hiện tại vậy, rốt cuộc có thể duy trì bao lâu.
Cô không có tin tưởng, không có nắm chắc với tương lai của mình và Lương Thần, luôn cảm thấy có thể bể tan tành bất cứ lúc nào.
Chính là cho dù biết, có lẽ cuối cùng có thể không có kết quả, cũng đã trải qua một lần tình yêu thảm bại, nhưng cô vẫn sửa không được sau khi yêu một người, liền hận không thể làm chút tật xấu cho anh.
Cảnh Hảo Hảo nhìn kiện áo sơ mi mình mua cho Lương Thần trên sô pha, nghĩ nếu anh đã biết phần lễ vật này, khẳng định ngày lễ giáng sinh đó sẽ không có cảm giác kinh hỉ, cô có thể lại cho anh thêm một kinh hỉ lớn hơn.
Cảnh Hảo Hảo ăn cơm vẫn nghĩ chính mình nên cho Lương Thần thêm một kinh hỉ như thế nào, đợi khi cô sắp ăn xong, cô đột nhiên bẻ ngón tay tính toán một chút, sau đó liền chợt tiến vào phòng ngủ, bật máy tính lên, liên hệ bác sĩ bệnh viện nhân dân một chút, hẹn lúc ba giờ chiều, đi bệnh viện làm kiểm tra, làm giải phẫu tháo vòng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc