Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 323

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Tay trái Lương Thần cầm túi giấy áo sơ mi của anh, tay phải cầm đồ ăn vặt Cảnh Hảo Hảo chọn lựa kỹ càng, đi tới, nhìn thấy Cảnh Hảo Hảo đứng ở tại chỗ không hề động, Lương Thần lên tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”
Cảnh Hảo Hảo không có lên tiếng, Lương Thần ngẩng đầu, nhìn thấy Thẩm Lương Niên ngồi trên ghế, sắc mặt Lương Thần hơi trở nên lãnh đạm xuống, sau đó anh nghĩ đến, Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên đã chia tay, cho dù hiện tại bọn họ không thể quên được đối phương, nhưng bây giờ Cảnh Hảo Hảo là độc thân, anh theo đuổi Cảnh Hảo Hảo quang minh chính đại, hoàn toàn không cần lùi bước, cho nên, Lương Thần rất nhanh hồi thần, nhẹ nhàng ôm bả vai Cảnh Hảo Hảo, hỏi: “Chỗ ngồi của chúng ta ở đâu?”
Cảnh Hảo Hảo cũng không có né tránh tay Lương Thần đặt ở trên vai của mình, nhẹ nhàng nâng đầu một chút, tầm mắt đối diện Lương Thần, mới chỉ chỉ hai vị trí bên cạnh Thẩm Lương Niên, nói: “Chính là chỗ này.”
Lương Thần nhanh chóng nhìn thoáng qua nhanh vị trí sát bên Thẩm Lương Niên, đó là vị trí chính giữa toàn trường, vốn là muốn dành cho Cảnh Hảo Hảo, nhưng hiện tại phía bên kia là Thẩm Lương Niên, trừ phi anh điên rồi, mới có thể để cho Cảnh Hảo Hảo ngồi bên cạnh Thẩm Lương Niên, cho nên Lương Thần không có dừng lại đi qua, thoải mái ngồi xuống, để vị trí bên cạnh mình lại cho Cảnh Hảo Hảo.
Tuy rằng Lương Thần và Thẩm Lương Niên bởi vì Cảnh Hảo Hảo, sau đó cũng rất ít giao thiệp, nhưng vẫn không có xé rách mặt, cho nên sau khi ngồi xuống, Lương Thần vẫn bình thản ung dung chào hỏi với Thẩm Lương Niên: “Đã lâu không gặp, Lương Niên.”
Trên mặt Thẩm Lương Niên cũng là một mảnh bình tĩnh, giống như người đi theo Lương Thần đến không phải là Cảnh Hảo Hảo, khách sáo có lễ trở về một câu: “Đã lâu không gặp, A Thần.”
Lương Thần vẫn luôn thừa nhận chính mình không phải là một quân tử, nhất là đối với Thẩm Lương Niên quen biết tròn mười năm và yêu nhau bốn năm với Cảnh Hảo Hảo, Lương Thần kìm lòng không đậu lại trở nên càng không quân tử hơn.
Anh liền chọc tức Thẩm Lương Niên, hiện tại concert còn chưa có bắt đầu, nhưng những nhóm nhạc kia đã sớm lên biểu diễn.
Thật ra cũng không thể nói là biểu diễn, bình thường anh đã đối với Cảnh Hảo Hảo rất tỉ mỉ, chỉ là hiện tại Thẩm Lương Niên ngồi ở bên cạnh, anh càng khiến tỉ mỉ này tỉ mỉ hơn một chút.
Lương Thần trong chốc lát quan tâm Cảnh Hảo Hảo có khát không, trong chốc lát hỏi cô muốn đi WC không, đóng vai bạn trai nhị thập tứ hiếu vô cùng nhuần nhuyễn, thậm chí anh còn cố ý lúc nói những lời này với Cảnh Hảo Hảo, lớn âm điệu thêm một chút, để cho Thẩm Lương Niên một bên nghe được rõ ràng.

Đợi sau khi Lương Thần đút món ăn trong gói to cho Cảnh Hảo Hảo ăn một lần, concert vẫn chưa có bắt đầu, Lương Thần vòng vo đảo mắt hạt châu, mượn chuyện Cảnh Hảo Hảo chuẩn bị tặng áo sơ mi cho mình, âm điệu hơi cao hỏi Cảnh Hảo Hảo: “Hảo Hảo, mặc kệ em tặng anh lễ vật gì, anh đều thích, về sau nhớ rõ không cần chọn lựa lễ vật đắt tiền như vậy.”
Lương Thần vừa nói, vừa thật cẩn thận quan sát vẻ mặt Cảnh Hảo Hảo, lại phát hiện cô không khác gì bình thường, lúc này đáy lòng anh mới hơi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Anh thừa nhận, hành động như bây giờ của anh, là thực ti bỉ, thực ngây thơ, thực tiện.
Nhưng không có cách nào, Thẩm Lương Niên với anh mà nói, là địch thủ lớn nhất, đồng tình với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.
Anh muốn khiến cho Thẩm Lương Niên hiểu lầm, quan hệ của Cảnh Hảo Hảo và anh, hiện tại không giống bình thường!
......
Concert mở khoảng ba tiếng, Lương Thần cũng không có cảm giác quá lớn với những việc đó, nhưng Cảnh Hảo Hảo lại như là tâm tình rất tốt, nghe rất chuyên chú, vì thế anh liền liều mình bồi quân tử.
Trong toàn bộ quá trình Cảnh Hảo Hảo nghe concert, Lương Thần đều đang phục vụ cô.
Cô há mồm, anh liền nhét đồ ăn, cô duỗi tay, anh liền đưa nước uống lên.
Lúc concert kết thúc, Lương Thần vẫn tiếp tục làm động tác như trước của mình, đầu tiên là đứng lên, thay Cảnh Hảo Hảo mặc áo khoác, sau đó hơi cúi người, cài từng viên nút áo cho Cảnh Hảo Hảo, cầm khăn quàng cổ và mũ, tri kỷ đội cho Cảnh Hảo Hảo, lúc này mới nhấc túi giấy đựng áo sơ mi và gói rác to và thức ăn bị Cảnh Hảo Hảo ăn còn lại, xoay người, nói với Thẩm Lương Niên: “Chúng ta đã lâu không gặp, hẳn là nên uống một ly."
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Dừng một chút, Lương Thần liền nói: “Chỉ là hôm nay thời gian không còn sớm, Hảo Hảo còn phải trở về nghỉ ngơi, huống chi......”
Lương Thần nói tới đây, cười cười, thay đổi một lời nói ái muội, nói: "Xuân tiêu một khắc giá ngàn vàng, cho nên chúng tôi đi trước......”
Trên mặt Thẩm Lương Niên cũng không có khởi động cảm xúc quá lớn, anh gật gật đầu, vẫn là thần thái bình tĩnh như vậy, mở miệng giọng nói vẫn như nước lặng, không hề gợn sóng: “Gặp sau.”
“Gặp sau.” Lương Thần nói xong, liền ôm thắt lưng Cảnh Hảo Hảo, xoay người rời đi.
......
Vé vào cửa concert lần này, trong công ty của Thẩm Lương Niên được phát mỗi người một tấm.
Anh vốn không muốn đến, nhưng nhìn thấy Chu Kiệt Luân lại có thể ở trong concert lần này, anh nghĩ đến Cảnh Hảo Hảo từng rất mê luyến anh ta, nhưng lúc ấy bọn họ nghèo rớt mồng tơi, hoàn toàn không thể xem concert.
Lúc ấy anh âm thầm hạ quyết tâm, tương lai nhất định mang Cảnh Hảo Hảo xem concert của Chu Kiệt Luân một lần, nhưng sau đó khi thật sự có tiền, chuyện này lại bị mắc cạn ở sau đầu.
Hiện tại giai nhân đã không ở bên cạnh, anh lại một lần nữa nhớ tới sự kiện kia, tuy rằng không có giai nhân làm bạn, anh lại vẫn muốn tới nghe một chút.
Chỉ là thật không ngờ, lại có thể chạm mặt Lương Thần và cô ở nơi này.

Cô và anh ta thoạt nhìn rất tốt...... Lương Thần cao cao tại thượng kia, buông xuống tất cả cao ngạo và tự đại, cẩn thận đối đãi cô như vậy, so với anh và cô trước kia càng muốn tốt hơn nhiều.
Có một người như vậy, còn thật sự đối với cô tốt như thế, với anh mà nói, hẳn là một chuyện rất đáng để cao hứng.
Anh và cô đã kết thúc, cô không muốn bắt đầu với anh lần nữa, anh là thật sự yêu cô, anh hẳn nên như trên sách viết vậy, thật sự yêu một người, nhìn cô ấy hạnh phúc, bạn cũng sẽ thực hạnh phúc.
Nhưng hiện tại, anh lại phát hiện, lúc bạn thật sự yêu một người xuất phát từ nội tâm, bạn sẽ phát hiện, cô ấy có người bồi, có người thương, có người yêu, đáy lòng của bạn, hoàn toàn không có một chút chúc phúc thật tình, bạn có, chính là khổ sở và chua sót.
Trước khi Lương Thần rời đi nói cái gì?
** Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng......** Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, thật sự là biểu đạt không che giấu chút nào, mà cô cũng không có cự tuyệt...... Cô còn tặng cho anh ta áo sơ mi quý giá như vậy.
Thoạt nhìn bọn họ tốt lắm, tốt lắm......
Nhưng anh thì sao?
Một cô gái tốt như vậy, từng đặt ở trước mặt anh, anh không có quý trọng thật tốt, hiện tại anh lại nhớ nhung muốn chết.
......

Đi ra sân vận động, sắc trời bên ngoài đã tối đen, ngọn đèn chiếu xuống tuyết trắng xóa, có vẻ có chút lạnh.
Bên ngoài chật ních người, Lương Thần thật cẩn thận che chở Cảnh Hảo Hảo, đi vào bãi đỗ xe.
Bởi vì chưa ăn cơm tối, Lương Thần thực tự nhiên vào lúc khởi động xe, mở miệng hỏi: “Muốn ăn cái gì?”
Cảnh Hảo Hảo nghiêng đầu một chút, cuối cùng đáp về một câu: “Tùy tiện.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc