Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 322

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Sau đó, xoay người, đi vào trong sân vận động.
Lương Thần đứng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng Cảnh Hảo Hảo sửng sốt một chút, sau đó lại sửng sốt một chút, sau đó mới chậm rãi hiểu được ý tứ trong lời nói Cảnh Hảo Hảo, lập tức trên mặt liền nở rộ ra tươi cười loá mắt, liền giống như lăn một vòng, nhảy đến trong đống tuyết, nhặt túi giấy kia lên, sau đó liền khẩn cấp mở bước chân đuổi kịp bước chân Cảnh Hảo Hảo, trên mặt tràn đầy dạt dào ý cười: "Tặng cho anh?”
Cảnh Hảo Hảo hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, không có lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước.
Lương Thần không ngại Cảnh Hảo Hảo không nhìn mình chút nào, thật cẩn thận cẩn thận cẩn thận lau sạch sẽ túi giấy dính tuyết từng chút, sau đó mới chậm rãi từ từ xé băng dán ra, lấy hộp áo sơ mi từ bên trong ra.
Từ nhỏ đến lớn, anh sống an nhàn sung sướng, lễ vật từng nhận, quý trọng mấy hơn món này không biết mấy ngàn vạn lần, nhưng anh còn chưa từng dùng thái độ thành kính và vui sướng như vậy đi mở một phần lễ vật nào.
Cho dù anh biết, bên trong là một kiện áo sơ mi.
Nhưng tâm tình của anh, vẫn khắc chế không được mang theo chờ mong nồng đậm.
Nhưng mà, ngay tại lúc ngón tay Lương Thần run rẩy chuẩn bị mở hộp áo sơ mi lên, tay Cảnh Hảo Hảo đột nhiên duỗi tới, một phen cướp đi hộp áo sơ mi.
Nhanh đến Lương Thần hoàn toàn không có phòng bị gì.
Lương Thần nhìn trong lòng bàn tay trống trơn, ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo, lên tiếng: “Cảnh Hảo Hảo, em làm gì vậy?”

Cảnh Hảo Hảo không nói gì, chỉ nâng tay kéo túi giấy trong tay Lương Thần trong qua, nhét hộp áo sơ mi vào, sau đó tự mình cầm trong tay, đi về phía trước.
“Cảnh Hảo Hảo, đây là lễ vật của anh.” Lương Thần đuổi kịp bước chân Cảnh Hảo Hảo, có chút bất mãn mở miệng.
“Đây là em mua .” Cảnh Hảo Hảo mở mí mắt lên, nhìn thoáng qua Lương Thần, chậm rãi đáp lại một câu.
“Nhưng đây là em muốn tặng cho anh.”
“Nhưng em còn chưa nói tặng cho anh, không phải sao?”
Lương Thần nháy mắt bị Cảnh Hảo Hảo chặn á khẩu không trả lời được.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần nói không nên lời, cố ý giơ túi giấy lên khoe khoang trước mặt anh, sau đó nhướng mày lên, có chút đắc ý nói: "Trước khi em chưa tặng cho anh, nó thuộc về em, không có sự cho phép của em, anh không thể tự mình lộn xộn.”
Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo đắc ý dào dạt trước mặt, lên tiếng kháng nghị: “Nhưng vừa rồi em ném, là anh nhặt trở về.”
“Vậy cũng là em mua .”
Lương Thần bị nghẹn nói không được, qua một lát, anh lại lên tiếng hỏi: “Vậy khi nào thì em tặng cho anh?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


“Chờ tâm tình em tốt đã.”
“Vậy khi nào thì tâm tình em tốt?”
“Lương Thần, anh có phiền hay không, mười vạn câu hỏi vì sao à, cứ hỏi lại hỏi, hỏi không ngừng!” Cảnh Hảo Hảo dừng lại bước chân, có chút căm tức hé khuôn mặt nhỏ nhắn ra nhìn chằm chằm Lương Thần, không lưu tình chút nào lên tiếng chỉ trích.
Lương Thần nhanh chóng ngậm miệng.
Hai người im lặng đi trong chốc lát, Lương Thần thấp giọng nói: “Cảnh Hảo Hảo, em đừng khinh người quá đáng.”
Giọng nói Lương Thần tuy nhỏ, nhưng Cảnh Hảo Hảo lại nghe rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lập tức kéo xuống dưới, hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Lương Thần hỏi: “Anh nói cái gì?”
Lương Thần lập tức đổi giọng, vẻ mặt còn thật sự nhìn Cảnh Hảo Hảo nói: “Anh nói em rất đẹp.”
Trên mặt Cảnh Hảo Hảo nhất thời nở rộ ra tươi cười như hoa, nhìn Lương Thần, dõng dạc gật gật đầu, nói: “Tuy rằng anh nói là lời nói thật, nhưng em vẫn phải cám ơn anh.”
“Chỉ là, Lương Thần, bộ dạng anh cũng rất soái!”
Lương Thần nhíu mày, một bộ dáng đó là đương nhiên, còn là thần thái cần em nói sao.

Cảnh Hảo Hảo liếc mắt nhìn một Lương Thần cao ngạo tự tin đến không ai bì nổi bên cạnh một cái, đột nhiên trừng mắt nhìn nhìn, sau đó dừng bước chân, ngạc nhiên nhìn Lương Thần nói: “Trời ạ, Lương Thần, tâm kế của anh thật sâu!”
Lương Thần bị Cảnh Hảo Hảo nói không hiểu ra sao, nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo vô tội mở trừng hai mắt.
“Anh lại có thể vì để cho em khen ngợi bộ dạng anh soái, liền nói em xinh đẹp trước, anh thật dối trá!”
Lương Thần bị Cảnh Hảo Hảo nói sửng sốt một chút, sau đó lại sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, nói: “Hảo Hảo, em đừng khi dễ người!”
Cảnh Hảo Hảo lại hừ một tiếng, xoay người, trực tiếp đi vào sân vận động.
Lương Thần bị mắng “Tâm kế thâm sâu” “Dối trá” vội vàng đuổi kịp, trên mặt lộ ra một sắc thái gọi là “Hạnh phúc”, khóe miệng hơi giơ lên, nhưng đáy lòng lại đang yên lặng nghĩ, người phụ nữ này, lại ngang tàng như vậy đấy?
Trước kia, luôn là anh hung dữ với cô, cô nào dám hung hăng nói với anh như vậy? Đây rốt cuộc là người đáng chết nào cho cô can đảm như vậy chứ? Anh cũng không thể cứ như vậy bị cô ăn gắt gao...... Hoàn toàn không có khí khái của nam tử hán, anh phải khiến cho phụ nữ của anh đối với anh là nói gì nghe nấy, phục tùng anh khắp nơi......Lương Thần đang nghĩ như vậy, Cảnh Hảo Hảo đi ở bên người anh lại đột nhiên ngừng lại, chỉ vào quầy bán đồ cách đó không xa nói: “Em muốn uống coca.”
Lương Thần trước đó còn đang suy nghĩ muốn làm cho phụ nữ của mình đối với mình nói gì nghe nấy phục tùng khắp nơi, nghe được những lời này của Cảnh Hảo Hảo, lập tức không có chần chờ gì gật gật đầu, đi đến quầy kia, vừa đi, còn vừa ân cần hỏi Cảnh Hảo Hảo: “Ngoại trừ coca còn muốn gì khác không? Có muốn ăn gì không? Concert ca nhạc chấm dứt phải tới tám giờ đấy, lúc đó chúng ta mới có thể ăn cơm tối, em trước nhìn xem thích ăn cái gì, lấy vào, đừng để đói...... Muốn chocolate không? Bánh cookie thì sao? Bánh Custard?”
Lương Thần vẫn lải nhải nhìn thấy cái gì liền hỏi cái đó, lại một lần nữa bị Cảnh Hảo Hảo liếc sang ánh mắt ghét bỏ: “Lương Thần, anh có phiền hay không!”
Nhưng mà, Lương Thần bị ghét bỏ, lại vẫn sau khi Cảnh Hảo Hảo chọn lựa xong, vui rạo rực thanh toán tiền, giành lấy túi đồ đã mua.

......
Concert ca nhạc thật sự mời không ít ngôi sao lớn, khiến cho trong sân vận động đầy ắp cả người, cũng may Lương Thần mua là vé VIP, đi là lối đi VIP, nhưng trên đoạn đường lối đi VIP kia, vẫn là chen lấn Cảnh Hảo Hảo rất dữ, cũng may Lương Thần thận trọng, lao thẳng đến bảo vệ cô trong ngực, thay cô chặn đụng chạm lấn tới lấn lui.
Tuy rằng Cảnh Hảo Hảo lăn lộn ở trong vòng giải trí lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên cô xem concert trong đời, cả người không khỏi hưng phấn lên, cho nên vừa đi ra lối đi vip, Cảnh Hảo Hảo lập tức đoạt vé trong tay Lương Thần, vui rạo rực chạy đến phía trước tìm chỗ ngồi.
Cảnh Hảo Hảo dựa theo số chỗ ngồi trên vé, đếm từng bước từng bước, sau đó ở vị trí chính giữa, tìm được số chỗ ngồi của cô và Lương Thần hào, lúc Cảnh Hảo Hảo vừa định xoay người tiếp đón Lương Thần, lại nhìn thấy vị trí phía trước, ngồi một người quen thuộc.
Cảnh Hảo Hảo lập tức sững sờ tại chỗ, đáy lòng nghĩ, Thượng Đế thật đúng là chiếu cố Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên, dính líu mười năm thật vất vả chặt đứt, còn có thể ba ngày liền chạm mặt hai lần như vậy.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc