Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 317

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cảnh Hảo Hảo bị tầm mắt của anh nhìn đến đáy lòng càng thêm hốt hoảng, nhưng cô lại không thể nào mở miệng được, tự nhiên mỉm cười nói một câu “Đúng vậy”.
Cô chỉ là vừa suy nghĩ hai chữ này một chút, cô liền cảm thấy trong ngực truyền đến đau đớn sóng lớn mãnh liệt.
Ngón tay Cảnh Hảo Hảo hung hăng nắm thành quyền đầu, cô đứng rất lâu, mới kéo mở môi, ra vẻ trấn định dùng ngữ điệu thoải mái nói: “Đúng vậy...... bộ dạng Duyên Hoa xinh đẹp cao nhã, xuất thân danh môn, nhìn thế nào, cũng là trình độ không thể bới móc......”
“Mà anh......”
Cảnh Hảo Hảo không có chần chờ gì thốt ra: “Soái khí mê người, mặc dù có bối cảnh xuất thân tốt như vậy, lại dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng sáng tạo thiên hạ của mình, công việc nghiêm túc, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nhưng lại......”
Lúc Cảnh Hảo Hảo nói tới đây, đột nhiên dừng xuống dưới, nuốt câu nói kế tiếp ở trong bụng.
Không nói thì cho tới bây giờ cũng không biết, hiện tại vừa mở miệng, cô liền phát hiện, ưu điểm trên người anh, nhiều đến đủ để cho cô thao thao bất tuyệt đếm nửa ngày.
Trừ bỏ những thứ trên, còn có suy nghĩ chu toàn trước sau, si tình chuyên nhất, có can đảm có kiến thức, gặp nguy không loạn......
Tầm mắt Lương Thần nhìn Cảnh Hảo Hảo, trở nên có chút yên lặng.

Cảnh Hảo Hảo lại cảm thấy đáy lòng quay cuồng nổi lên một tầng khổ sở, cô cố gắng duy trì mỉm cười của mình, bổ sung lời nói vừa rồi: “Hai người đều rất hoàn mỹ, thực thích hợp cùng một chỗ.”
Nói xong, ánh mắt Cảnh Hảo Hảo liền nhìn về phía Lương Thần, cô cố gắng muốn tìm tòi nghiên cứu ra một tia manh mối từ đáy mắt Lương Thần.
Nhưng đáy mắt người đàn ông, không lộ ra một chút manh mối cảm xúc, qua chốc lát, nhẹ nhàng mở mi mắt, vẫn là âm điệu nhẹ nhàng như trước: “Em thật cho rằng như vậy sao?”Lần này Cảnh Hảo Hảo có chút cười không nổi, nói lời trong lòng, cô cảm thấy bọn họ không xứng, cô cảm thấy Duyên Hoa một chút cũng không xứng với Lương Thần, nhưng cô lại càng không xứng......
Nhưng cô lại vẫn dùng hết toàn lực muốn để cho chính mình nặn ra một nụ cười, đối với Lương Thần, ra vẻ không cần gật gật đầu với Lương Thần.
Cùng với đầu Cảnh Hảo Hảo lên xuống, đáy mắt của cô, quay cuồng một tầng chua xót nói không nên lời.
Cô cảm thấy chính mình ngốc xuống, khẳng định liền rơi nước mắt xuống.
Cô liều mạng cưỡng chế cảm xúc khổ sở của mình, vội vàng mở miệng với Lương Thần, nói: “Đã khuya, em đi ngủ trước.”, sau đó giống như chạy trối chết, đi về phía phòng ngủ của mình.
Ở Cảnh Hảo Hảo nâng tay lên, lúc muốn đẩy cửa phòng ngủ ra, giọng nói Lương Thần, lại đột nhiên truyền đến: “Hảo Hảo.”
Cả người Cảnh Hảo Hảo cứng ngắc đứng ở tại chỗ.
“Duyên Hoa chính là em gái của anh, cả đời này, anh là phải bồi người anh thích.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Ngón tay Cảnh Hảo Hảo hung hăng run rẩy một chút, cô có chút không hiểu những lời này của Lương Thần là ý tứ gì.
Duyên Hoa chính là em gái anh...... Ý tứ của anh là, người anh thích không phải là Duyên Hoa?
“Tin tức đó, là ảnh năm kia, khi đó anh đi Thượng Hải công tác, Duyên Hoa đúng lúc ở Thượng Hải quay phim......” Lúc đầu anh nhìn thấy tin tức như vậy, không biết nên dùng thân phận như thế nào mở miệng đi giải thich với Cảnh Hảo Hảo, hiện tại cứ như vậy bị anh chậm rãi nói ra: “Cô ta từ chỗ chị dâu cả của anh biết được anh ở Thượng Hải, liền gọi điện thoại cho anh, chúng tôi hẹn ở Đông Phương Minh Châu cùng nhau ăn cơm, sau đó anh thật đưa cô ta trở về khách sạn, nhưng chúng tôi cũng không ở cùng một phòng.”
Anh đây là đang giải thích với cô sao? Nhưng vì sao anh lại giải thích với cô chứ?
Loại chuyện này, không phải là nên giải thích cho người mình yêu, hoặc là với người yêu của mình sao?
Sẽ không phải là......
Thân thể Cảnh Hảo Hảo theo bản năng buộc chặt lại một chỗ.
Làm sao có thể...... sao Lương Thần có thể thích cô, cô đang suy nghĩ miên man cái gì?
Cảnh Hảo Hảo rất nhanh đẩy cửa ra, đi vào phòng ngủ, dùng sức đóng cửa lại, sau đó dựa vào cửa, thở dốc từng ngụm.

Cô nhất định là điên rồi, mới có thể hiện ra suy nghĩ như vậy ở trong đầu.
Sau một lúc lâu Cảnh Hảo Hảo mới bình ổn tâm tình của mình, chậm rãi đi đến bên giường, bò lên, sau đó cầm di động của mình, chậm rãi mở ra, nhìn bên trong rất nhiều tin nhắn Lương Thần gửi đến, đều là anh gửi cho cô vào mấy ngày hôm trước, đại đa số đều là một ít lời nói hỏi cô ăn cơm, đang làm cái gì.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm những tin nhắn kia hồi lâu, sau đó nhẹ nhàng đè xuống ở trên bàn phím: [ Anh nói cho em biết những lời này, em có thể xem thành anh đây là đang giải thích với em không?]
......
Lương Thần trong phòng khách, bởi vì Cảnh Hảo Hảo không rên một tiếng tiến vào phòng ngủ nên cảm thấy mất mát, đột nhiên nghe được di động vang lên, liền liếc mắt nhìn một cái, kết quả nhìn thấy tin nhắn cô gửi đến, tâm anh, đột nhiên như là bị thủy triều ấm áp bao vây, ấm áp, ôn nhu, anh cũng nhẹ nhàng gõ hai cái ở trên bàn phím: [ Có thể ]
......
Cảnh Hảo Hảo vẫn đang nắm lấy di động, không chuyển mắt nhìn chằm chằm màn hình, lúc cô thấy trên màn hình xuất hiện hai chữ “Có thể” này, trái tim vốn thật vất vả mới bình tĩnh lại, tốc độ nhịp tim lại nhanh hơn.
Anh đã nói là đang giải thích với cô.......
Hô hấp Cảnh Hảo Hảo trở nên có chút không ổn, hơn nửa ngày, cô mới tiếp tục đánh một hàng chữ, gửi tới: [ Vì sao anh lại giải thích với em? Không phải Duyên Hoa tỏ tình với anh ư? Cô ấy tốt như vậy, sao anh lại không thích cô ấy?]

......
Lương Thần nhìn tin nhắn này của Cảnh Hảo Hảo, hơi nhíu nhíu mày.
Duyên Hoa tỏ tình với anh, sao cô biết được?
Chẳng lẽ ngày đó, cô đi toilet tìm anh?
Lương Thần trầm tư một chút, tiếp tục gửi cho Cảnh Hảo Hảo một tin nhắn hồi đáp: [ Đêm đó, em ở tiệc sinh nhật Duyên Hoa, nghe được bao nhiêu đối thoại của tụi anh?]
......
[ Không có nghe được bao nhiêu, chỉ nghe được lời tỏ tình của cô ấy, em liền rời đi.]
Cảnh Hảo Hảo trả lời chi tiết, sau đó lại bổ sung một tin nhắn, giải thích nói: [ Em không phải cố ý nghe lén các người nói chuyện, em chỉ muốn đi tới toilet tìm anh, đúng lúc nghe được.]
......
Cô nghe được Duyên Hoa tỏ tình, không từ biệt với anh liền rời đi.

Còn có đêm nay...... Cô ở trước mặt anh thường xuyên nhắc đến tên Duyên Hoa......
Lương Thần nghĩ đến đây, cảm thấy một tia sáng nơi đáy lòng đột nhiên trở nên càng thêm sáng ngời lên.
Đây không phải là đại biểu cho, thật ra Cảnh Hảo Hảo có chút cảm giác với anh không?
Cô để ý xì căn đan giữa Duyên Hoa và anh, cũng để ý Duyên Hoa tỏ tình với anh?
Giống như là anh để ý Thẩm Lương Niên......
Có quan tâm mới có để ý, anh cũng không thể lý giải thành, thật ra Cảnh Hảo Hảo là đang quan tâm anh đúng không?
Lương Thần càng nghĩ, càng cảm thấy hy vọng của mình ở chỗ Cảnh Hảo Hảo càng lớn, anh ôm một tia tâm tình thăm dò, gửi một tin nhắn cho Cảnh Hảo Hảo: [ Hảo Hảo, em muốn biết người anh thích là ai không?]
Gửi tin nhắn này xong, Lương Thần liền phát hiện trong lòng bàn tay của mình lại phủ kín mồ hôi.
Anh từng đối mặt với đủ loại vấn đề khó khăn trong thương trường, đều có thể làm đến trấn định ung dung, gặp nguy không loạn, nhưng hiện tại, anh lại có thể khẩn trương, có chút bối rối.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc