Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 308

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Gió đêm cuối mùa thu, lạnh có chút thấu xương, Cảnh Hảo Hảo lại không cảm thấy lạnh chút nào, chỉ là dọc theo đường đi, không phân rõ phương hướng, cứ đi không mục đích như vậy.
Tóc dài của cô thổi đến có chút loạn, che ở trên mặt cô.
Cô cũng không biết chính mình muốn đi nơi nào, trong đầu trống rỗng, không có suy nghĩ gì, đầy đầu óc, đều là Duyên Hoa tỏ tình với Lương Thần, cô tưởng tượng thấy sau đó anh sẽ nói ra lời nói như thế nào, tưởng tượng thấy bọn họ có thể cứ như vậy cùng một chỗ hay không?
Nói ngắn lại, đều là một ít suy nghĩ loạn thất bát tao, nhét đầy đầu óc của cô, làm cho cô không còn có tinh lực đi suy nghĩ những chuyện khác.
Cảnh Hảo Hảo xem xét hồi lâu ở trên đường cái, thẳng đến di động trong túi của mình vang lên, cô mới dừng bước chân lại.
Lấy di động ra, là Lương Thần gọi tới.
Cảnh Hảo Hảo nhìn chằm chằm màn hình, sợ run hồi lâu, không có đi tiếp nghe.
Tiếng điện thoại dừng lại, qua chưa đến một phút đồng hồ, lại bị gọi vào.
Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới tiếp nghe điện thoại.

Bên trong, giọng nói Lương Thần hơi có chút lo lắng: “Hảo Hảo, em đang ở đâu?”
Cảnh Hảo Hảo nghe tiếng nói của anh, mạc danh kỳ diệu có chút muốn khóc, cô dùng sức nắm di động, một lát sau, mới nói: “Tôi thấy anh qua rất lâu cũng không đi ra từ trong toilet, liền về nhà trước. Ngượng ngùng, không có nói cho anh một tiếng.”
......Chặt đứt điện thoại, Cảnh Hảo Hảo đứng ở ven đường trong chốc lát, đón một chiếc xe taxi trở về nhà.
Trong phòng thuê, trống rỗng, không có bóng người nào, làm cho tâm tình Cảnh Hảo Hảo càng thêm áp lực.
Chén bát ăn cơm giữa trưa trước khi đi dạo phố với Tiên nhi còn chưa dọn dẹp, Cảnh Hảo Hảo liền buông túi xuống, cầm lấy những chén bát kia, cẩn thận rửa sạch, muốn giảm bớt xuống thấp của đáy lòng mình.
Cô rửa chén xong, liền lau bàn, sau đó lau sàn, thẳng đến sau đó, cô dọn dẹp chỉnh tề tất cả mọi nơi trong phòng, cả người mệt có chút không chịu nổi ngồi liệt ở trên ghế sa lon, vẫn cảm thấy ngực khó chịu phiền muộn.
Trên tiệc sinh nhật Duyên Hoa, Cảnh Hảo Hảo cũng không có ăn cái gì, bận rộn lâu như vậy, cô cũng có chút đói bụng, vì thế liền mở tủ lạnh ra, phát hiện bên trong trừ bỏ trứng gà và mì sợi, không còn có những thứ khác để ăn.
Cảnh Hảo Hảo liền cầm nồi, rót nước, chuẩn bị nấu mì.
Nước còn chưa có nấu sôi, kết quả tất cả ngọn đèn trong nhà trong nháy mắt liền tắt hết, toàn bộ phòng ở tối đen thành một mảnh, đến ngay cả lò vi ba trước mặt cũng không có âm thanh.
Cảnh Hảo Hảo đứng ở trong phòng bếp tối như hũ nút ngây người hai giây, mới chậm rãi xoay người, đi ra từ trong phòng bếp, sờ tìm cẩn thận đi nửa ngày, mới sượt đến trước sô pha, sờ tới sờ lui tìm túi xách ở phía trên.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Thật ra trước kia khi cô ở một mình, cũng từng gặp tình huống bị cúp điện này, lúc đó, cô ở trong bóng tối,cầm di động gọi điện thoại cho Thẩm Lương Niên, anh sẽ chém đinh chặt sắt bảo cô ngoan ngoãn ở tại chỗ đừng nhúc nhích, sau đó anh liền dùng tốc độ nhanh nhất đi đến bên người cô, cầm thẻ của cô, chạy tới ngân hàng mua điện cho cô.
Sau đó, cô ở trong biệt thự Lương Thần, từ trước đến nay đều là đi tới chỗ nào đều có ánh đèn chiếu theo, hoàn toàn không cần vì trong nhà không có điện mà lo lắng.
Cô biết cuộc sống một mình cũng không dễ dàng, nhưng lúc thật sự đụng tới những chuyện nhỏ vụn vặt trên người, cô mới phát hiện, thật ra cô cần lệ thuộc vào như ạậy.
Cảnh Hảo Hảo ở trên sô pha chạm đến túi xách của mình, lấy di động từ bên trong ra, mở đèn pin, đi vào trong phòng ngủ cầm thẻ điện trên tủ đầu giường, liền đi xuống lâu mua điện.
Cảnh Hảo Hảo ở bên ngoài tiểu khu, có một ngân hàng công thương, bên trong có tốp năm tốp ba người đang rút tiền, Cảnh Hảo Hảo tìm một cái cửa sổ, bổ sung điện, liền trực tiếp trở về nhà.
Tủ sắt thẻ điện, thiết lập ở trong hành lang, vóc dáng Cảnh Hảo Hảo không đủ cao, nhón mũi chân mất khí lực rất lớn, cũng không cắm thẻ điện vào.
Cuối cùng dứt khoát mở đèn pin di động ra, về nhà mang một cái ghế dựa.
Ghế dựa đều là gỗ thật, Cảnh Hảo Hảo dùng hai tay mới có thể bưng lên, cô đành phải đặt điện thoại di động ở trên TV phòng khách, miễn cưỡng chiếu ra một ít ánh sáng mỏng manh, sau đó liền cố sức nâng ghế dựa, đi về phía ngoài cửa.
Ánh sáng đèn pin di động, chiếu không được quá xa, lúc Cảnh Hảo Hảo đi ngang qua cửa, ghế dựa không cẩn thận vấp giá giày ở cửa, cả người cô nghiêng về phía trước, chân liền đập ở trên góc ghế mình xách, đau đớn nhanh chóng chui vào trong lòng của cô, đau đến cô hít ngược một hơi, cả người nhịn không được liền ngồi xổm trên đất, liền thấp giọng hô một câu, sau đó cửa trước mặt cô chợt bị đẩy ra, còn truyền đến một đạo giọng nói khẩn trương: “Hảo Hảo?”
Cảnh Hảo Hảo chịu đựng đau đớn, ngẩng đầu, mượn ngọn đèn mỏng manh trong hành lang, nhìn về phía Lương Thần đứng nghịch sáng trước mặt.

Cô còn chưa có phản ứng kịp, sao anh lại đến trong nhà cô, người đàn ông đã bước tiến vào, dễ dàng nhấc ghế dựa từ trong tay cô đi, đặt ở một bên, sau đó ngồi xổm người xuống lo lắng nhìn cô, hỏi: “Không có việc gì chứ? Bị thương tới chỗ nào rồi?”
Cảnh Hảo Hảo lắc lắc đầu, Lương Thần liền ngẩng đầu, nhìn thoáng qua phòng tối như mực, nhìn thấy thẻ điện cầm trong tay Cảnh Hảo Hảo, lập tức hiểu được hết thảy, vươn tay, rút thẻ điện đi, đứng lên bước ra ngoài, qua chưa đến một phút đồng hồ, ngọn đèn trong phòng sáng lên, khôi phục sáng ngời.
Khi Lương Thần lộn trở lại phòng của Cảnh Hảo Hảo, Cảnh Hảo Hảo đã muốn đứng lên, đau đớn trên chân, đã tiêu tán hơn phân nửa, cô đi tới phòng bếp, thuận tay nhấn chốt mở lò vi sóng.
Lương Thần nhấc ghế dựa ở cửa lên, đặt lại chỗ cũ, Cảnh Hảo Hảo nghe thấy tiếng vang, quay đầu nhìn thoáng qua Lương Thần.
Cô còn chưa có mở miệng hỏi, Lương Thần liền cầm hai túi to trên tay đặt ở trên ghế, nói: “Đây là thứ buổi chiều em mua, quên mang đi.”
Cảnh Hảo Hảo nhẹ nhàng gật gật đầu, còn chưa nói xong, phía sau nước liền nấu sôi, cô xoay người, nhấc cái nồi lên, hơi nước nháy mắt nhẹ nhàng bay lên.
Đã liên tục hai lần, lần đầu tiên là ở Nhật Bản, lúc cô cần người giúp đỡ nhất, anh đều xuất hiện đúng lúc như vậy.
Lần thứ hai là đêm nay, tuy rằng đây là việc nhỏ thông thường, ai cũng có thể làm, nhưng ở một trong nhà bình thường, đây đều là do đàn ông phụ trách, nhất là cô không cẩn thận đập đau chân của mình, lúc đang đau đến tê tâm liệt phế, anh liền xuất hiện, dễ dàng giúp cô giải quyết những chuyện nhỏ kia.
Lần đầu tiên là chuyện lớn kinh thiên động địa, lần thứ hai là việc nhỏ bình thường không có gì lạ.
Nhưng lại đều khiến cho cô một loại cảm động và ấm áp nói không nên lời.

Trở lại từ bữa tiệc của Duyên Hoa, tâm tình vẫn luôn nặng nề của Cảnh Hảo Hảo, mới hơi chuyển biến tốt một chút.
Thật ra Lương Thần cũng không biết sao Cảnh Hảo Hảo lại đột nhiên liền rời khỏi bữa tiệc, đáy lòng anh có chút lo lắng, đã nghĩ đến quần áo cô đặt trên xe của mình, liền vội vàng chạy tới đây.
Hiện tại, đồ đã đưa đến, cô cũng mạnh khỏe, anh tựa hồ không có lý do ở lại nữa.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc