Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 306

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Lương Thần nghiêng đầu nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, Cảnh Hảo Hảo lập tức sáng tỏ cười giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào ly rượu của Duyên Hoa.
Ba người uống một hơi cạn sạch.
Sau đó Lương Thần nhận lấy ly rượu không trong tay Cảnh Hảo Hảo, và ly trong tay của mình, cùng nhau đặt tới trên khay của phục vụ bên cạnh, sau đó lấy từ trong túi ra một hộp quà nhỏ tinh xảo, đưa cho Duyên Hoa.
Lực đạo nắm ly rượu của Duyên Hoa hơi lớn thêm một chút, lộ hàm răng trắng tinh cười hỏi: “Là quà sinh nhật cho em sao? cái gì vậy?”
“Mở ra nhìn xem.”
Duyên Hoa vừa cười cười, nhận lấy, giống như giả vờ giả vịt, mở ra một chút, nhìn bên trong là dây chuyền đá quý không biết quý hơn phật châu trên cổ tay Cảnh Hảo Hảo bao nhiều lần, đáy lòng lại không nhấc lên nổi vui mừng.
Lễ vật không có tâm, cho dù là vô giá, cũng là thùng rỗng kêu to.
Nhưng trên mặt của cô ta, lại cố liều mạng nặn ra một nụ cười, nhìn Lương Thần, ngữ khí nhẹ nhàng nói: “Cám ơn anh, anh Lương Thần.”
Lương Thần nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì nữa, chỉ nhìn nhìn chung quanh, sau đó liền nói với Duyên Hoa: “Tôi trước đi sang bên cạnh chào hỏi bạn bè, em chơi vui vẻ.”
“Ừ.” Duyên Hoa gật gật đầu, mỉm cười nhìn theo Lương Thần ôm Cảnh Hảo Hảo dần dần rời đi, sau đó ý cười nơi khóe môi, dần dần biến mất sạch sẽ, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt xuống theo.

......
Từ lúc chào đời tới nay, đây là bữa tiệc sinh nhật Duyên Hoa trôi qua thống khổ nhất, cô giống như trên những tiệc sinh nhật trước kia của mình, tầm mắt luôn không tự chủ được dừng ở trên người Lương Thần.
Nhưng Lương Thần từng hằng năm luôn lẻ loi một mình ở trên tiệc sinh nhật của cô, lúc này đây, bên người anh, đứng một cô gái xinh đẹp sạch sẽ.
Nhìn ra được, anh rất quan tâm cô gái kia, thay cô ta chắn rượu, thay cô lấy nước ấm, cùng cô ta ngồi ở góc im lặng sáng sủa nói chuyện phiếm.
Hai người không biết nói cái gì, Cảnh Hảo Hảo thỉnh thoảng cong mặt mày cười một chút, như là hoa bách hợp tinh khiết nhất, mà Lương Thần, tuy rằng không có cười rõ ràng như vậy, nhưng ánh mắt, lại ôn nhuận đa tình.
Hình ảnh kia, tốt đẹp đến không thể xoi mói, nhưng lại hung hăng đâm đau ánh mắt Duyên Hoa.
Trên tiệc sinh nhật, là có vũ hội.
Những năm trước, bạn nhảy Duyên Hoa, luôn là Lương Thần, năm nay, không đợi cô đi mời Lương Thần, Lương Thần liền mang theo Cảnh Hảo Hảo tiến vào sân nhảy.
Duyên Hoa ngồi ở một bên, nhìn trong sân nhảy chỉ có hai người khiêu vũ, tầm mắt trở nên có chút mờ mịt, cô chậm rãi cúi đầu, cầm lấy ly rượu trên bàn, uống một ly lại một ly.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Khúc nhạc này, chỉ có bốn phút ba mươi bảy giây, nhưng Duyên Hoa lại cảm thấy như là đã trải qua mấy đời, dài đến làm cho cô trở nên cực kỳ thông suốt.
Đến cuối cùng, cô dứt khoát cầm chai rượu rót hết rượu, sau đó lung la lung lay đứng lên, muốn đi vào trong sân nhảy trực tiếp tách bọn họ ra.
Nhưng đứng ở bên cạnh sân nhảy, Duyên Hoa lại cảm thấy chính mình không có một chút dũng khí, cuối cùng, chỉ chậm rãi lùi ra sau hai bước, liền trực tiếp xoay người, đi ra khỏi hiện trường bữa tiệc.
......
Cảnh Hảo Hảo đã thật lâu không có khiêu vũ với người khác, bước nhảy có chút mới lạ, nhưng ở dưới sự dẫn dắt của Lương Thần, cô lại cảm thấy như là con bướm nhanh nhẹn bay múa.
Bốn phút ba mươi bảy giây này, càng như là một loại hưởng thụ.
Lúc kết thúc, Cảnh Hảo Hảo còn hơi có chút lưu luyến không rời.
Lương Thần mang theo Cảnh Hảo Hảo đi tới vị trí trong góc ngồi xuống, tự mình đưa cho Cảnh Hảo Hảo một ly nước.
Bởi vì vừa rồi bước nhảy có chút mau, Cảnh Hảo Hảo khẽ thở dốc hai hơi, liền cầm ly nước lên, uống nước một mạch.
Lương Thần gọi bồi bàn lần nữa, lại đưa tới cho Cảnh Hảo Hảo một ly nước, mới thấp giọng nói: “Anh đi toilet một chuyến, em ở chỗ này chờ anh.”

......
Cho dù người trên bữa tiệc, đại đa số Cảnh Hảo Hảo đều không nhận thức, nhưng lại vẫn có người thỉnh thoảng tiến lên chào hỏi.
Lúc Lương Thần ở đây, có thể đỡ thay cô.
Hiện tại, không có Lương Thần, cô lại ngượng ngùng cự tuyệt, chỉ có thể cố làm ra vẻ nhấp rượu, cho dù nhấp một chút một chút, Cảnh Hảo Hảo vẫn là uống không ít.
Cô nhìn nhiều lần về phía Lương Thần rời đi, vẫn không có nhìn thấy thân ảnh người đàn ông trở về, vì thế Cảnh Hảo Hảo đơn giản vì trốn rượu, cũng vì đi tìm Lương Thần, liền đi về phía toilet.
......
Lương Thần còn chưa đi vào toilet, chợt nghe được bên trong truyền đến tiếng nôn mửa.
Anh vòng qua vách tường, nhìn thấy Duyên Hoa đưa lưng về phía cửa toilet, khom người ôm ngực, ói đến thiên hôn địa ám.
Lương Thần giẫm chận tại chỗ đi lên trước, vươn tay, vỗ vỗ phía sau lưng Duyên Hoa, cầm lấy môt ly bên cạnh, rót nước đưa cho Duyên Hoa súc miệng.
Duyên Hoa lại nôn mửa hai tiếng, lúc này mới vươn tay, tiếp nhận ly nước Lương Thần đưa tới, súc miệng, sau đó mới ngẩng đầu, nhìn về phía Lương Thần: “Anh Lương Thần.”

“Sao lại uống nhiều như vậy?” Lương Thần cau mày, ngữ điệu mang theo một tầng chỉ trích :“Tôi đi tìm người, mang em lên lầu nghỉ ngơi.”
Nói xong, Lương Thần chuẩn bị đi ra toilet.
Duyên Hoa lại đột nhiên vươn tay, nắm lấy tay Lương Thần.
Thân ảnh Lương Thần, hơi dừng một chút, không chần chờ chút nào rút tay từ trong tay Duyên Hoa ra, sau đó một lần nữa bước bước chân.
Bởi vì uống rượu, làm cho Duyên Hoa hơi xúc động, cô theo bản năng đi theo Lương Thần hai bước, lại một lần nữa bắt được cánh tay Lương Thần: “Anh Lương Thần, em không cần lên lầu nghỉ ngơi.”
Duyên Hoa rất ít có thời khắc bốc đồng như vậy, từ nhỏ cô đã tiếp nhận giáo dục của tiểu thư khuê các, hướng đến dịu dàng hiểu chuyện.
Lúc này cô ngữ khí quật cường như ạậy, làm cho Lương Thần hơi nhíu nhíu mi, sau đó nghiêng đầu, nhìn Duyên Hoa, nói: “Em uống nhiều, lên lầu nghỉ ngơi một lát, lát nữa còn phải cắt bánh ngọt.”
Duyên Hoa cầm lấy cánh tay Lương Thần, lực đạo trở nên lớn hơn một chút, cô nhìn người đàn ông ở dưới ánh đèn chiếu xuống, dung nhan có vẻ càng thêm trong sáng tuấn mỹ, ánh mắt trở nên có chút si ngốc, thật lâu sau, cô mới nhẹ nhàng mở miệng, nói: “Anh Lương Thần, em có lời muốn nói với anh.”
Còn chưa mở miệng nói trọng điểm, Duyên Hoa liền cảm giác được đáy lòng mình truyền đến một tầng đau đớn rất nhỏ.
Cô nhìn người đàn ông giống như ý thơ trước mặt, tình yêu nơi đáy lòng, ở dưới thúc dục của rượu cồn, càng phát ra cuồng vọng.

Thần thái Lương Thần cũng rất bình tĩnh, nhẹ nhàng gật gật đầu với Duyên Hoa, âm điệu không có cảm xúc gì: “Em nói.”
Ngữ khí thật lãnh đạm..... Thật ra cho tới nay, anh đều là dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với mình......
Rất nhiều lần cô cố lấy hết dũng khí muốn tỏ tình với anh, nhưng mỗi lần chính là đụng tới ngữ khí như vậy, liền không còn can đảm nói ra miệng, lúc này đây, cô tuyệt đối không thể lùi bước nữa.
Duyên Hoa nuốt nuốt nước miếng, si ngốc nhìn người đàn ông giống như ngọc thụ lâm phong đứng thẳng trước mặt này, tốc độ tim đập trở nên nhanh hơn, bàn tay cầm lấy cánh tay anh của cô nhẹ nhàng có chút run rẩy, cô cố gắng hít sâu một hơi, sau đó nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, lông mi thật dài run run có chút lợi hại, cô âm thầm cố lấy dũng khí cho chính mình, mở miệng, nói: “Anh Lương Thần, em thích anh.”
......
Cảnh Hảo Hảo vòng hồi lâu, mới tìm được toilet, cô đi thẳng qua, còn chưa có xoay người, chợt nghe được bên trong truyền đến một giọng nói ngọt mềm: “Anh Lương Thần, em thich anh.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc