Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 300

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Đây vẫn là lần đầu tiên trong đời, anh được một phụ nữ mời khách ăn cơm.
Lương Thần đột nhiên nhớ lại, à, hóa ra trong nhiều lần đầu tiên như vậy của anh, hình như đều là Cảnh Hảo Hảo chiếm cứ.
Đột nhiên, mặt bàn truyền đến tiếng chấn động ong ong, còn cùng với tiếng chuông dễ nghe, Lương Thần theo bản năng liếc mắt qua một cái, nhìn thấy màn hình di động của Cảnh Hảo Hảo sáng lên.
Hai chữ “Lương Niên” phía trên, lớn mà chói mắt.
Mười hai giờ khuya, Thẩm Lương Niên gọi điện thoại cho Cảnh Hảo Hảo, thúc giục cô về nhà, hay là?
Giờ này, thật sự rất ái muội......
Lương Thần vốn cảm thấy đêm nay đặc biệt tốt đẹp, nháy mắt liền bị lây dính lên một tầng tỳ vết.
Anh nhìn chằm chằm màn hình di động, chợt sáng chợt tối, giống như là tâm của mình, cũng bất ổn theo.
Di động Cảnh Hảo Hảo vang một trận, liền im lặng xuống, Cảnh Hảo Hảo đúng lúc giẫm giày cao gót, đi trở về từ quầy tính tiền.
Lương Thần nâng tầm mắt lên, nhìn về phía Cảnh Hảo Hảo, nuốt nuốt nước miếng, nhưng vẫn không có mở miệng nói cho cô biết, Thẩm Lương Niên gọi điện thoại tới cho cô.

Đêm hôm khuya khoắc gần như không có người liên hệ, cho nên Cảnh Hảo Hảo cũng không có đi lưu ý di động của mình, trực tiếp cầm lấy nhét vào trong túi xách.
Hai người đi xuống từ tháp cao nhất, khi Cảnh Hảo Hảo đứng ở cửa, chờ Lương Thần lái xe đến, di động trong túi xách lại vang lên một lần nữa, cô lấy ra, nhìn thoáng qua là Thẩm Lương Niên gọi tới, trực tiếp cắt đứt.
Qua chưa đến nửa phút, di động lại vang lên một lần nữa, Cảnh Hảo Hảo dứt khoát trực tiếp tắt máy.
......
Thành phố Giang Sơn đêm khuya, trên đường phố đặc biệt yên tĩnh, chỉ có có tốp năm tốp ba xe, không ngừng xẹt qua.
Dọc đường đưa Cảnh Hảo Hảo trở về, Lương Thần có vẻ có chút tâm sự nặng nề, trong đầu anh đều là cuộc điện thoại Thẩm Lương Niên gọi tới cho Cảnh Hảo Hảo.
Đáy lòng vốn dâng lên một tia ánh sáng của anh, tựa hồ lại ảm đạm đi một chút.
Lương Thần lái tốc độ xe không nhanh không chậm, giống như là muốn kéo dài thời gian hai người ở cùng một chỗ lâu một chút.
So sánh với tâm tình mâu thuẫn và không yên của Lương Thần, tâm tình Cảnh Hảo Hảo lại không khỏi rất tốt, thời gian này lúc trước, cô sớm đã nặng nề lâm vào bên trong giấc ngủ, nhưng hiện tại, cô lại tràn đầy tinh thần, thậm chí còn nghiêng đầu, không ngừng quan sát đường phố thành phố Giang Sơn ngoài cửa sổ, cảm thấy hết thảy tất cả, nhìn thế nào cũng rất thuận mắt.
Cho dù Lương Thần không nguyện ý chia lìa với Cảnh Hảo Hảo hơn nữa, đường luôn có lúc chạy đến điểm cuối, Lương Thần chậm rãi dừng xe ở dưới lầu tiểu khu của Cảnh Hảo Hảo, hít sâu một hơi, quay đầu, nhìn Cảnh Hảo Hảo: “Cám ơn bữa tối đêm nay của em.”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cảnh Hảo Hảo nở nụ cười một chút, cầm lấy túi xách của mình, cởi bỏ dây an toàn, lúc cô đang chuẩn bị đẩy cửa xe, Lương Thần đột nhiên đưa một túi giấy tới trước mặt của cô.
Cảnh Hảo Hảo sửng sốt một chút, xoay qua, nhìn về phía Lương Thần.
Lương Thần dùng cằm chỉ chỉ túi giấy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ánh mắt Cảnh Hảo Hảo, nói: “Tặng cho em.”
Lương Thần từng tặng Cảnh Hảo Hảo rất nhiều lễ vật, lúc cô rời đi, cô đều để lại toàn bộ trong biệt thự giữa sườn núi, lúc đó, cô vừa rời giường là có thể nhìn thấy túi hoa lệ khác nhau, nhưng tâm tình của cô, cũng là phức tạp mà lại rối rắm , không giống như bây giờ, nhìn này túi nho nhỏ này không chớp mắt, đáy lòng mạc danh kỳ diệu cảm thấy vui mừng.
Cảnh Hảo Hảo vươn tay, nhận lấy, híp mắt: “Cám ơn.”
Nhìn cô nở nụ cười, Lương Thần cũng nở nụ cười theo, ánh mắt ôn nhu đa tình vẫn luôn chưa rời khỏi cô: “Trở về nghỉ ngơi sớm một chút, ngủ ngon.”
Ánh mắt anh, xinh đẹp mê người, tình cảm phát ra bên trong, như là một cơn lốc xoáy, hung hăng cuốn Cảnh Hảo Hảo vào, hoàn toàn không thể bứt ra.
Cảnh Hảo Hảo ngồi ở trên ghế lái phụ, một tay cầm lấy túi xách của mình, một tay nắm túi giấy kia, không có phản ứng gì, chính là bình tĩnh nhìn chằm chằm Lương Thần.
Cô rõ ràng thấy được ảnh ngược của mình từ đáy mắt của anh, lần đầu tiên cô phát hiện, chính mình ở trong mắt anh, lại có thể đẹp mắt như vậy.

......
Bên trong xe yên tĩnh không tiếng động.
Cảnh Hảo Hảo mơ hồ nghe thấy được tiếng tim đập của anh, rắn chắc có lực.
Không biết có phải do uống rượu hay không, Cảnh Hảo Hảo cảm thấy hô hấp của mình càng ngày càng có khó khăn.
Ngay tại lúc cô cảm thấy chính mình sắp hít thở không thông, cô mới mở miệng ra, sau đó phục hồi tinh thần lại, ý thức được chính mình lại có thể nhìn chằm chằm Lương Thần phát ngốc.
Mặt Cảnh Hảo Hảo, nhất thời như là bắt lửa, nóng bỏng thành một mảnh, cô hoang mang rối loạn vội vàng cúi đầu, nhìn cũng không dám liếc mắt nhìn Lương Thần một cái, chỉ cảm thấy e lệ dâng đầy toàn thân của mình.
Sao cô lại nhìn chằm chằm Lương Thần ngẩn người? Hơn nữa cô rốt cuộc là làm sao vậy? Vì sao vào lúc nhìn Lương Thần, sẽ thường xuyên cảm thấy hô hấp không thoải mái?
Loại cảm giác này, cho tới bây giờ cô đều chưa từng trải qua......
Cảnh Hảo Hảo dùng sức nắm túi xách trong tay của mình, đáy lòng bị đã hành động và cảm xúc xa lạ đó, khiến cho có chút thấp thỏm lo âu.
Cô sợ tới mức theo bản năng muốn chạy trối chết, cô vội vàng ném lại một câu: “Cái kia, tôi đi trước, gặp sau.”Sau đó cũng không chờ Lương Thần nói chuyện, liền vội vàng đẩy cửa xe ra, sau đó dứt khoát đóng sầm cửa xe, cũng không quay đầu lại chạy về phía trong lầu.

Đợi khi Cảnh Hảo Hảo nhảy vào trong thang máy, cô mới dựa vào trên vách tường lạnh như băng đó, nâng tay lên, vỗ vỗ lồng ngực của mình, thở gấp từng hơi.
Sao cô lại có loại cảm xúc đặc thù này với Lương Thần, hơn nữa cái loại cảm xúc này là phát ra từ nơi mềm mại nhất trong đáy lòng, cô hẳn sẽ không phải là động tâm với Lương Thần chứ......
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, đáy lòng chợt rơi xuống. Không, khẳng định không phải, cô là vì Lương Thần ngàn dặm xa xôi chạy tới Nhật Bản cứu mình, cho nên có cảm động, đỏ chỉ là cảm động, cảm động, không phải động tâm......
Cảnh Hảo Hảo lặp lại an ủi chính mình dưới đáy lòng, trở lại trong phòng, cô khẩn cấp cởi quần áo, trước vọt vào trong toilet tắm nước lạnh một chút, muốn tưới tắt suy nghĩ ly kỳ cổ quái của mình
Cảnh Hảo Hảo đi ra từ trong phòng tắm, liền trực tiếp leo lên giường, cầm chăn bọc thân thể của chính mình, run rẩy một trận ở trong ổ chăn, trong đầu lại đột nhiên hiện lên Lương Thần.
Cảnh Hảo Hảo hung hăng lắc lắc đầu, nằm ở trên giường, kết quả ngón tay liền đụng phải túi giấy Lương Thần đưa cho cô.
Tay cô chỉ tạm dừng vài giây, sau đó an vị đứng dậy, mở ra, phát hiện bên trong là một lắc tay phật châu.
Phía dưới đè nặng một tờ giấy, chỉ có năm chữ đơn giản, là chữ viết rồng bay phượng múa cô quen thuộc.
Bảo vệ em bình an.
Cảnh Hảo Hảo nhìn năm chữ kia, ngón tay theo bản năng liền nắm chặt lắc tay phật châu trong tay của mình, bởi vì dùng sức, phật châu chen lấn khiến tay cô có chút đau, nhưng lại bị cảm giác quay cuồng cấp tốc dưới đáy lòng đè ép xuống.

Hồi lâu sau, Cảnh Hảo Hảo mới hồi phục tinh thần lại, cô chậm rãi đeo phật châu ở trên cổ tay của mình, lại có thể không chặt không lỏng, vừa đúng.
Phối với làn da trắng nõn của cô, đặc biệt đẹp mắt.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc