Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 298

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Cô nhịn không được hơi giật mình một chút, liền nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, vì dời đi tầm mắt Lương Thần dừng ở trên mặt của mình, nâng tay lên, chỉ vào một chỗ nói: “Đó không phải là công ty của anh sao?”
Lương Thần nhìn theo ngón tay Cảnh Hảo Hảo, bốn chữ đèn nê ông “tập đoàn Giang Sơn”, đặc biệt chói mắt ở trong bóng đêm.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy nét bốn chữ kia có chút quen thuộc, giống như từng thấy qua ở nơi nào, liền nghiêng đầu, suy nghĩ trong chốc lát, nghiêng đầu, hỏi: “Bốn chữ tập đoàn Giang Sơn kia, sẽ không phải là viết dựa theo bốn chữ của anh chứ?”
“Ừ.” Lương Thần lên tiếng: “Anh viết trên giấy, bọn họ cầm lấy vẽ, coi như là chữ viết của anh.”
Cảnh Hảo Hảo xoay qua, nhìn chằm chằm bốn chữ tập đoàn Giang Sơn kia, kéo môi một cái, nói: “Còn rất soái khí .”
Lương Thần bị lời nói của Hảo Hảo chọc cười khẽ một chút.
Cảnh Hảo Hảo đột nhiên lại quay đầu, hỏi: “Tôi nghe người ta nói, trước kia anh ở Bắc Kinh, sao lại đột nhiên nghĩ tới trở về thành phố Giang Sơn?”
“Căn mạch ba anh ở Bắc Kinh tương đối sâu, lúc ấy bảo anh xuất ngoại lưu học, anh lại không muốn đi, muốn gây dựng sự nghiệp, nhưng ông ấy lại đã an bài hết thảy cho anh ở Bắc Kinh, anh không thích loại cảm giác đó lắm, cho nên liền trực tiếp chạy tới Giang Sơn, nơi này là cố hương của anh, hơn nữa cách Bắc Kinh cũng có vẻ gần.”
“Nhưng Bắc Kinh là thủ đô, nếu ở Bắc Kinh, có lẽ tương lai của anh sẽ rất tố, chẳng lẽ anh không hối hận?”
“Không hối hận.” Lương Thần dừng một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, nói: “Ngược lại, anh còn thực may mắn anh trở lại thành phố Giang Sơn.”

“Vì sao?”
Tầm mắt Lương Thần hơi dừng một chút, trong nháy mắt này, mặt tuấn mỹ trở nên có chút mơ hồ, qua một lúc lâu, anh mới mở miệng nói: “Bởi vì ở nơi này, anh gặp được người anh muốn gặp nhất.”
Thật ra anh muốn nói, bởi vì ở nơi này, anh gặp được cô.
Nhưng lại cảm thấy nói như vậy, tựa hồ có chút mạo muội, dù sao anh và cô, đã không còn quan hệ gì.
Cho nên, vẫn là dùng một lời nói uyển chuyển.
Nếu có thể, anh càng muốn từ nhỏ liền lớn lên ở nơi này, có lẽ như vậy...... anh có thể sớm gặp được em, sau đó có lẽ em và Thẩm Lương Niên liền không có những bắt đầu kia, mà anh và em...... có lẽ sẽ là không phải là cảnh tượng giống như vậy......
Người muốn gặp nhất, là người anh thích sao?
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo hiện lên một loại chua xót nói không nên lời, cô có chút khổ sở, lại vẫn cố nở nụ cười hỏi: “Là người anh thích sao?”
Ánh mắt Lương Thần dừng ở Cảnh Hảo Hảo, gật gật đầu.
Chính mình và Lương Thần cùng một chỗ lâu như vậy, chưa bao giờ nhìn thấy anh quan tâm người phụ nữ nào, hơn nữa tin tức đưa tin bên lề, cũng đều là nói anh giữ mình trong sach.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Người kia sẽ là ai?
Đổi lại trước đây, Cảnh Hảo Hảo mới không quan tâm người Lương Thần thích là ai, nhưng hiện tại, cô lại rất muốn biết.
Cho nên, cô liền cắn cắn khóe môi, ngữ khí chua sót đến chính cô cũng không có phát hiện: “Người kia là ai? Cô ta có ở thành phố Giang Sơn không?”
Người kia là em...... Cô ấy ở ngay trước mặt anh.
Hai câu nói đơn giản như vậy, Lương Thần lại không có dũng khí nói ra miệng, anh có chút sợ, chính mình vừa mở miệng, sẽ làm cho khoảng cách thật vất vả mới kéo gần được giữa cô và anh tan biến.
Trước kia, Lương Thần vẫn cảm thấy chính mình là không gì không làm được, nhưng đợi khi anh yêu thương một người, anh mới phát hiện, ở trước mặt người anh yêu, anh lại có thể là một người nhát gan.
Lương Thần tạm dừng hồi lâu, trực tiếp xem nhẹ vấn đề thứ nhất của Cảnh Hảo Hảo, trả lời vấn đề thứ hai của cô: “Người kia, hiện tại đã rời khỏi anh.”
Rời khỏi anh ngay trong ngày trở thành vợ danh chính ngôn thuận của anh.
Ánh mắt Lương Thần, trong nháy mắt này, trở nên có chút đau thương.

Cảnh Hảo Hảo ngồi ở đối diện anh, nhìn thần thái của anh, ngực trở nên buồn phiền, hóa ra người anh thích, đã rời khỏi anh, khó trách anh và cô cùng một chỗ lâu như vậy, cũng không có phát hiện anh có quan hệ thân cận với người phụ nữ nào.
Cảnh Hảo Hảo cảm thấy thống khổ biểu hiện ra từ đáy mắt Lương Thần, có chút chói mắt, cô nhịn không được rũ mi mắt, cả người không có khẩu vị, cầm đũa đâm món ăn, sau đó ngẩng đầu, nhìn Lương Thần, lại hỏi một câu: “Vậy bây giờ anh còn thích cô ta không?”
Tỏ tình chưa nói ra miệng đó, có phải hiện tại có thể nói cho cô không?
Không cần lo lắng cô cự tuyệt, cũng không cần lo lắng quan hệ của cô và mình sẽ hoàn toàn tan vỡ
Ánh mắt Lương Thần nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, giống như hội tụ ánh sáng toàn thế giới, ánh mắt đặc biệt sáng ngời, anh nhắm tất cả tiêu cự ngay con ngươi Cảnh Hảo Hảo, thần thái vô cùng trịnh trọng nói: “Thích.”
Ngữ khí nói chuyện của anh, khẳng định mà lại thành kính.
Tâm Cảnh Hảo Hảo, giống như là bị người đánh một quyền, hung hăng co rút lại một chút.
Ánh mắt Lương Thần sáng quắc nhìn chằm chằm Cảnh Hảo Hảo, giọng nói rất nhẹ cùng, nhưng bên trong lại lộ ra một cỗ kiên quyết và si tình: “Không chỉ hiện tại, còn có tương lai, mặc kệ cô ấy thích anh hay không, anh đều vẫn thích cô ấy.”
Khơi mào đề tài này là Cảnh Hảo Hảo, nhưng hiện tại cô lại có chút không muốn nghe, thậm chí cô cảm thấy lúc Lương Thần thâm tình chân thành nói anh thích một người như vậy, toàn thân tựa hồ đều tản mát ra một cỗ ánh sáng, ánh sáng kia thực chói mắt, nhưng đối với cô mà nói, cũng rất chói mắt.
Cảnh Hảo Hảo rũ mi mắt, không chút phát hiện chính mình lại có thể ở trong lúc không được tự chủ, mang theo một cỗ ghen tị nói: “Tương lai? Chẳng may ngày mai cô ta chết, mà cả đời của anh rất dài, chẳng lẽ anh sẽ vẫn siêng năng thích một người chết sao? Anh sẽ luôn không thể không kết hôn, cả đời độc thân vì một người đã chết đi?”

Sắc mặt Lương Thần nháy mắt trở nên có chút khó coi: “Không được nói bậy!”
Cảnh Hảo Hảo thật sự chỉ thốt ra một vì dụ, hiện tại đột nhiên nhìn thấy sắc mặt Lương Thần trở nên có chút không vui, cô nhịn không được mím mím thần, nhỏ giọng nói: “Tôi chỉ là nói một cái ví dụ, không phải thật sự.”
Thần thái Lương Thần hơi dịu đi một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm cô, ngữ khí lại nhu hòa lần nữa: “Cô ấy là mạng của anh, đừng lấy mạng của anh, nói giỡn với anh.”
Mặc dù người nói giỡn, là em tự mình nói chính mình ngày mai chết, cũng không được.
Lương Thần nói nghiêm túc mà lại chắc chắc.
Tuy rằng ngữ khí không nặng, nhưng lại làm cho Cảnh Hảo Hảo cảm nhận được cảnh cáo trong giọng nói của anh.
Nhưng Cảnh Hảo Hảo để ý cũng không phải là ngữ khí của anh, mà là lời an nói ra.
Cô ấy là mạng của anh, đừng lấy mạng của anh, nói giỡn với anh.
Hóa ra, anh lại có thể yêu người phụ nữ kia như vậy...... Nhưng, vì sao lúc trước anh lại muốn giữ cô ở lại bên người anh, lại vì sao vào lúc cô nói kết hôn, liền cưới cô?
Anh nói người phụ nữ kia rời khỏi anh...... Hơn nữa ánh mắt bi thương như vậy, chẳng lẽ anh là yêu mà không được?

Mà cô, đối với anh mà nói, là vật thay thế?
Cảnh Hảo Hảo nghĩ đến đây, bĩu môi một cái, cúi đầu, cầm đũa gẩy gẩy lung tung món ăn trong dĩa.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc