Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 294

Tác giả: Diệp Phi Dạ


Người đàn ông kia, từ đầu đến cuối, đánh bạc với ông ta, đánh cuộc không phải là kỹ thuật đánh bài, mà là chiến thuật tâm lý!
Ông ta chính là đánh bạc thuần chuẩn, ông ta không có vẻ quyết đoán kia của anh, không có dồn vào chỗ chết rồi sau đó sinh can đảm!
......
Lương Thần không chút hoang mang mang theo Cảnh Hảo Hảo đi ra sòng bạc, đứng ở ven đường đón một chiếc xe taxi.
Lương Thần thân sĩ mở cửa xe thay Cảnh Hảo Hảo, lúc này Cảnh Hảo Hảo mới hồi thần, chính mình đã muốn bình an vô sự rời khỏi từ trong tay Linh Mộc tiên sinh, cô vẫn cố gắng chống đỡ trấn định, trong nháy mắt này liền tan rã, bước chân đi về phía xe taxi, có chút như nhũn ra, suýt nữa ngã quỵ ở trên đất, may mắn Lương Thần một bên, tay mắt lanh lẹ đỡ lấy Cảnh Hảo Hảo.
Cảnh Hảo Hảo ngồi trên xe taxi, từ đầu đến cuối cũng không có mở miệng nói một câu.
Chẳng qua vào lúc Lương Thần hỏi cô có đặt khách sạn hay không, cô mới nhẹ nhàng gật gật đầu.
Lương Thần lại hỏi tên khách sạn lần nữa, Cảnh Hảo Hảo mới mở miệng, bào địa chỉ với tài xế phía trước.
Trở lại khách sạn, Lương Thần cũng không có lên lầu, chỉ hỏi trong phòng trên lầu của Cảnh Hảo Hảo còn thứ gì không, Cảnh Hảo Hảo lắc lắc đầu, Lương Thần trực tiếp đi đến trước lễ tân, làm thủ tục trả phòng thay Cảnh Hảo Hảo.

Hiểu biết của Lương Thần với Linh Mộc tiên sinh cũng không nhiều, cũng không phải đặc biệt hiểu biết tác phong nhân phẩm, hơn nữa lúc này đây tới Nhật Bản đột ngột, cũng không có làm nhiều chuẩn bị lắm, vì lý do an toàn, Lương Thần cũng không có lưu lại Nhật Bản quá lâu, ngược lại trực tiếp sau khi trả phòng, đặt hai tấm vé máy bay, chuẩn bị lập tức quay trở về thành phố Giang Sơn.
......Tới sân bay, đã là năm giờ sáng sớm, máy bay là chuyến bay bảy giờ, Lương Thần nghĩ đến Cảnh Hảo Hảo cả đêm không ngủ, sau khi qua kiểm an, dẫn đầu tìm một nhà hàng.
Cảnh Hảo Hảo ăn đơn giản một chút, hơi phục hồi tinh thần lại từ trong biến cố kinh hiểm vừa rồi, ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt trầm tĩnh của Lương Thần, cô mới nhớ tới vấn đề chồng chất ở trong đầu, ánh mắt theo dõi anh, hỏi: “Vậy sao anh biết, tôi đến Nhật Bản này?”
Thật ra Cảnh Hảo Hảo vốn muốn hỏi, anh là bởi vì cô, mới đến Nhật Bản sao?
“Anh cũng không biết em ở Nhật Bản.” Lương Thần là thật không biết, anh chỉ biết là Linh Mộc tiên sinh ở nơi nào, cho nên liền trực tiếp đi qua tìm, không nghĩ tới đẩy mở cửa, liền nhìn thấy một màn Cảnh Hảo Hảo bị Linh Mộc tiên sinh đặt ở trên sô pha kia, toàn bộ đầu óc, nháy mắt liền bị lửa giận che dấu, không chút suy nghĩ liền trực tiếp động thủ trước.
Hóa ra anh không biết cô ở Nhật Bản...... đáy lòng Cảnh Hảo Hảo hơi có một tia mất mát, cô rũ rũ mi mắt, che giấu ở ánh sáng nơi đáy của mình, nói không nên lời vì cái gì, chỉ là cảm thấy trong cổ họng thô ráp, có chút khó chịu, cô hít sâu một hơi, mới cố gắng để cho ngữ khí của mình, trở nên hòa hoãn lại: “Anh tới...... tìm Linh Mộc tiên sinh, là muốn bàn công việc sao?”
Lương Thần lắc đầu: “Không phải.”
Không phải bàn công việc, cũng không biết cô ở Nhật Bản, vậy anh tìm Linh Mộc tiên sinh, là vì sao?
Cô nhớ rõ, lúc anh và Linh Mộc tiên sinh đánh bài, từng đề cập qua chuyện hợp đồng công ty Hải Hâm......
Đáy lòng Cảnh Hảo Hảo nhất thời hiện lên một cỗ ý tưởng lớn mật, nhưng cô lại không dám xác định, cô nâng mí mắt lên, nhìn chằm chằm Lương Thần, do dự hai giây, mới lên tiếng hỏi: “Sao anh biết, chuyện hợp đồng của công ty Hải Hâm?”
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lương Thần nói: “Tối hôm qua lúc đánh bài với mấy người bạn, biết được.”
Đêm qua sau khi biết chuyện này, anh liền lập tức đến Nhật Bản này, chẳng lẽ anh là bởi vì chuyện của cô, mới đến tìm Linh Mộc tiên sinh?
Cảnh Hảo Hảo có bảy phần khẳng định với ý tưởng lớn mật kia của mình, tay cô đặt ở trên sô pha, dùng sức cọ xát, đáy lòng của cô mạc danh kỳ diệu dâng lên một cỗ khẩn trương, là cảm giác cô chưa từng có, cô hung hăng mấp máy môi, ánh mắt tối đen nhẹ nhàng vòng vo hai vòng, sau đó hung hăng nuốt nuốt nước miếng, giọng nói có chút không xác định hỏi: “Anh...... đến Nhật Bản, có phải muốn làm cho Linh Mộc tiên sinh, sửa đổi hợp đồng với công ty Hải Hâm không?”
Lông mi thật dài của Lương Thần, bởi vì những lời này của Cảnh Hảo Hảo mà nhẹ nhàng run rẩy, sau đó buông chiếc đũa trong tay xuống, cầm lấy giấy ăn một bên lau lau khóe môi, không có hé răng.
Cảnh Hảo Hảo nhìn Lương Thần trước mặt, mặt mày người đàn ông sáng sủa, ở dưới ánh đèn oánh nhuận của nhà hàng chiếu xuống, trên mặt càng tăng thêm một cỗ hơi thở cao nhã.
Cô từng làm chuyện gì với Lương Thần cũng không quan hệ, mặc dù thấy được nghi hoặc trong đáy lòng, nhưng vẫn bất giác đánh mất ý niệm để cho chính mình không cần suy nghĩ sâu hơn nữa ở trong đầu.
Nhưng hiện tại, cô chỉ rất muốn truy hỏi vấn đề
Mắt Cảnh Hảo Hảo nháy cũng không nháy nhìn Lương Thần, cũng không có bởi vì sự trầm mặc của người đàn ông mà có một chút lùi bước, ngược lại, ngữ điệu nhẹ nhàng tiếp tục hỏi: “Lúc anh biết chuyện này, có thể trực tiếp cho tôi vay tiền, 900 vạn đối với anh mà nói, không tính là chuyện gì, nhưng vì sao anh cứ phải ngàn dặm xa xôi chạy tới Nhật Bản suốt đêm?”
Lông mi thật dài của Lương Thần nhẹ nhàng chớp động hai cái, ánh mắt nhắm ngay Cảnh Hảo Hảo.

Cảnh Hảo Hảo không có chút lùi bước, đón ánh mắt anh, tuy rằng cô không phải xác định trăm phần trăm, nhưng cô vẫn dùng ngữ khí thực khẳng định, nói: “Anh không muốn cho tôi vay tiền, không muốn khiến cho tôi cảm thấy khó chịu, ngượng ngùng vì phải cầm tiền của anh, cho nên muốn giải quyết vấn đề căn bản từ chỗ của Linh Mộc tiên sinh.”
Lúc Cảnh Hảo Hảo nói xong lời này, cô phát hiện trong lòng bàn tay của mình, lại phủ kín mồ hôi.
Cô hít một hơi thật sâu, sau đó liền tiếp tục hỏi một câu: “Có đúng không?”
Nói xong, cô liền dừng hô hấp lại, chỉ là cảm thấy máu toàn thân của mình đều ngừng lưu động.
So với năm đó, lúc cô đứng ở ven đường lạnh giá, nói với Thẩm Lương Niên “Em làm bạn gái anh được không”, còn muốn khẩn trương rất nhiều.Lương Thần ngưng mắt nhìn Cảnh Hảo Hảo, cũng không có gấp gáp mở miệng.
Cô là một cô gái thông minh, lúc cô từng bị anh ép buộc giữ ở bên người, mặc kệ anh làm cái gì, cô đều vô thức kháng cự, hoàn toàn không cho anh cơ hội làm cảm động tâm của cô.
Nhưng hiện tại, cô hỏi anh như vậy, có phải đại biểu cho, chuyện anh làm, rốt cục vào được mắt của cô rồi không?
Lương Thần nghe thấy đáy lòng mình, có âm thanh nở hoa rất nhỏ, tản mát ra một loại hơi thở kích động.
Đây không phải đại biểu cho, thật ra anh còn có hy vọng?

Cho dù Cảnh Hảo Hảo và Thẩm Lương Niên có mười năm...... Nhưng anh vẫn có khả năng như cũ?
Lương Thần cảm thấy trong thế giới của mình, cháy một tia sáng như vậy, tuy rằng thực nhỏ bé, nhưng không sao, anh sẽ cố gắng che chở, để cho ánh sáng kia, càng ngày càng chói mắt.
Ánh mắt Lương Thần, ở trong nháy mắt kia, sáng giống nhau tất cả ngọn đèn Tokyo đều rơi vào mắt của anh, anh đầu tiên là nhẹ nhàng gật gật đầu với Cảnh Hảo Hảo, sau đó mới mở miệng, giọng nói là ôn hòa trước nay chưa từng có: “Đúng.”
Chỉ là một chữ.
Đúng.
Mười phần khẳng định suy đoán của Cảnh Hảo Hả.
Một chữ này, lập tức khiến cho Cảnh Hảo Hảo sửng sờ tại chỗ, đáy lòng hung hăng run rẩy theo một chút



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc