Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu - Chương 291

Tác giả: Diệp Phi Dạ

So sánh với Linh Mộc tiên sinh mang theo tùy tùng trùng điệp, Lương Thần đưn thương độc mã tựa như một thư sinh hơi thở nho nhã thanh cao phong độ nồng đậm của người trí thức.
Nhưng hết lần này đến lần khác, khí phách vương giả bẩm sinh trên người anh, ở dưới nhiều người vây chung quanh như vậy, không có bị che dấu chút nào, ngược lại có vẻ, càng thêm thành một phái riêng.
Linh Mộc tiên sinh nghe xong lời nói của Lương Thần, ánh mắt trở nên càng thêm trầm thấp, nhưng chỉ một lát, Linh Mộc tiên sinh liền câu môi nở nụ cười: “Lương tiên sinh đây là đang cò kè mặc cả với tôi sao?”
Linh Mộc tiên sinh cười, là ngoài cười nhưng trong không cười, đáy mắt không có chút ý cười, ngược lại còn có từng đợt từng đợt cảm giác lạnh lẽo nhè nhẹ thẩm thấu ra, làm cho người ta có một loại cảm giác nguy hiểm nói không nên lời.
Lương Thần lại như là không có nhận thấy được, khí chất trác tuyệt đứng ở tại chỗ, anh như là cảm giác được cô gái bên cạnh sợ hãi, lặng yên không một tiếng động vươn tay, nắm tay của cô bỏ vào trong tay của mình, nhẹ nhàng xoa xoa, ánh mắt trầm tĩnh, vẻ mặt cười nhạt, nói chuyện giống như phong đạm vân khinh, nói: “Linh Mộc tiên sinh ngài hiểu lầm, Lương Thần tôi khinh thường cò kè mặc cả, tôi là đang thông báo cho ngài.”
Lúc nói xong lời cuối cùng, ngữ khí Lương Thần hơi trầm trầm, một cỗ cảm giác áp bách dày đặc, tràn ngập ra từ trên người anh.
Lương Thần tôi khinh thường cò kè mặc cả, tôi là đang thông báo cho ngài.
Ngụ ý chính là, mặc kệ ngăn trở bao nhiêu, anh mang người phụ nữ đi là nhất định rồi.
Không biết có phải trên người anh thật sự quá mức sắc bén hay không, cả người Linh Mộc tiên sinh hơi dừng một chút, trầm ngâm một lát, lại phốc xuy bật cười.
Ông ta cười, mang theo một cỗ hương vị thị huyết.
Lương Thần lẳng lặng nhìn Linh Mộc tiên sinh, ánh mắt trầm tĩnh, thần thái không chút sứt mẻ.
Linh Mộc tiên sinh nhìn lại Lương Thần, sau một lúc lâu, Linh Mộc tiên sinh nâng tay lên, chậm rãi động vỗ tay: “Đã sớm nghe nói Lương tiên sinh thành phố Giang Sơn, không giống bình thường, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là thật.”
Linh Mộc tiên sinh nói tới đây, tươi cười trên mặt bỗng dưng ngừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm Lương Thần, ngữ khí lập tức trở nên vô cùng âm ngoan: “Nhưng Lương tiên sinh có phải quên rồi không, nơi này không phải thành phố Giang Sơn, không phải Trung Quốc, nơi này là Nhật Bản, là Tokyo, là địa bàn của Linh Mộc tiên sinh tôi,Trung Quốc các người có hai câu nói như thế nào nhỉ?”
Linh Mộc tiên sinh dừng trong chốc lát, nói: “Cường long khó áp địa đầu xà, còn có một câu là, hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.”
Hàm nghĩa trong lời của Linh Mộc tiên sinh, không thể rõ ràng hơn nữa, chỉ là đang nói rõ ràng cho Lương Thần biết, ở Tokyo Nhật Bản, trên địa bàn của ông ta, đối nghịch với ông ta, tuyệt đối là tự tìm đường ૮ɦếƭ.
“Tri thức hiểu biết của Linh Mộc tiên sinh với Trung Quốc thấu triệt như vậy, nhưng tôi không biết Linh Mộc tiên sinh có biết bốn chữ này hay không.” Lương Thần nói tới đây, hơi dừng một chút, sau đó môi khẽ mở khẽ đóng, nhẹ nhàng phun ra từng chữ một: “Thẳng đảo Hoàng Long.”
Linh Mộc tiên sinh nghe bốn chữ như thế, trầm giọng nở nụ cười, mang theo mười phần lực uy Hi*p.
Lương Thần đón tầm mắt Linh Mộc tiên sinh, cũng chậm rãi cười cười, trong lúc cười nói, mang theo áp lực vô hình không chút để ý: “Theo tôi được biết, 65% thu nhập của Linh Mộc tiên sinh, đến từ thị trường Trung Quốc, thị trường Trung Quốc lớn như vậy, rất nhiều quốc gia châu Âu đều có ý phân chia, Linh Mộc tiên sinh hiểu biết tôi như vậy, cũng hiểu được lực ảnh hưởng của tập đoàn Giang Sơn ở thị trường Trung Quốc, cho nên tôi nghĩ Linh Mộc tiên sinh, có thể suy tính cẩn thận quyết sách hiện tại của các người một chút.”
Linh Mộc tiên sinh dừng trong chốc lát, nói: “Lương tiên sinh, đây là đang lấy lòng tôi? Muốn dùng tập đoàn Giang Sơn hợp tác với tôi, để tôi thả cho ngài một con ngựa?”
Lương Thần ngẩng đầu, nhìn lướt qua Linh Mộc tiên sinh, đáy mắt mang theo một chút cao ngạo khinh thường, giọng nói thản nhiên: “Không, Linh Mộc tiên sinh, ngài hiểu lầm, tôi là đang uy Hi*p ngài.”
Sắc mặt Linh Mộc tiên sinh, nháy mắt trở nên trầm thấp xuống.
Cảnh Hảo Hảo theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thoáng qua người đàn ông đứng thẳng bên cạnh.
Người quay chung quanh bọn họ, trong các đôi mắt phát ra một chút hung ác, giống như hận không thể lập tức tiến lên, xé nát Lương Thần.
Lương Thần giống như không có phát hiện, anh vẫn ung dung đứng ở tại chỗ như trước, nhìn Linh Mộc tiên sinh trước mặt, tiếp tục nói: “Tôi là một người Trung Quốc, ở trên địa bàn Linh Mộc tiên sinh, tôi tự nhiên không thể chống lại với Linh Mộc tiên sinh, nhưng Linh Mộc tiên sinh, xin tin tưởng tôi, tôi có thể tùy tùy tiện liền làm cho sự nghiệp gia tộc Linh Mộc, không kiếm được chút gì ở Trung Quốc!”
Người quay chung quanh, có người đã muốn dùng tiếng Nhật mắng ra lời thô tục, thuận tiện lấy súng từ bên hông ra.
Ca cơ trên vũ đại, huấn luyện rèn luyện hàng ngày vô cùng tốt, đối mặt với một phòng có thể sắp phát ra huyết tinh bạo lực, không có chút sợ hãi, thanh tuyến mềm mại y nha nha hát xướng.
Không khí trong phòng, tựa hồ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Cảnh Hảo Hảo nhìn nòng súng tối như mực chung quanh, nghe được tiếng lên đạn truyền đến cao thấp không đều liên tiếp không ngừng, trong lòng bàn tay nháy mắt tràn ngập mồ hôi, đều thấm ướt tay Lương Thần, lực đạo cô nắm tay anh, nhịn không được lớn hơn.
Cô chỉ là muốn đến Nhật Bản sửa đổi hợp đồng, cô chưa từng nghĩ đến, sẽ gặp phải một màn truyền thuyết như vậy.
Chỉ cần những người đó nổ súng, cô và Lương Thần, đều có thể sẽ biến thành tổ ong vò vẽ bất cứ lúc nào, bị mất mạng.
Cảnh Hảo Hảo tinh tường nghe thấy bên tai mình truyền đến tiếng hít thở dồn dập, trái tim nhảy lên đặc biệt nhanh, thình thịch.
Nhưng mà, trong đôi mắt xinh đẹp thâm thúy của Lương Thần hiện lên thanh khí cao ngạo, vẫn cứ đứng thẳng tắp như trước, đối mặt với những khẩu súng có thể làm anh bỏ mạng bất cứ lúc nào, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Anh đã nhận ra Cảnh Hảo Hảo bên cạnh khác thường, chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn thoáng qua Cảnh Hảo Hảo, đáy mắt anh, bình tĩnh ung dung, tràn ngập trấn an, sau đó chậm rãi cúi đầu, tiến đến bên tai của cô, thấp giọng nói: “Em yên tâm, anh sẽ bình an vô sự mang em về thành phố Giang Sơn, mặc kệ phát sinh chuyện gì, em cũng sẽ không có việc gì.”
Ngữ khí anh rất thấp, là đang lặng lẽ nói với cô.
Chỉ có hai người bọn họ có thể nghe thấy.
Tốc độ nói chuyện của anh rất nhanh, như là trấn an đơn giản trước khi lâm đại địch.
Anh nói xong, liền đón nhận ánh mắt của cô.
Không biết có phải lời nói của anh nổi lên tác dụng hay không, Cảnh Hảo Hảo khẩn trương, đè ép xuống từng chút.
Lương Thần đợi cho Cảnh Hảo Hảo bình tĩnh, lúc này mới chậm rãi quay đầu, chống lại tầm mắt Linh Mộc tiên sinh, nói: “Xem ra, tôi vẫn là xem trọng Linh Mộc tiên sinh, cái gọi là bản lãnh của Linh Mộc tiên sinh, chính là lấy nhiều làm ít, lấy súng lấn Hi*p người, nghe đồn năng lực Linh Mộc tiên sinh ở Nhật Bản xuất chúng, hóa ra, thật đúng là chỉ là nghe đồn.”
Đáy mắt Linh Mộc tiên sinh trở nên càng thêm âm trầm, sao ông ta có thể nghe không ra châm chọc và khích tướng trong miệng Lương Thần, nhưng lẫn vào đến vương giả cuối cùng, từ trước đến này khinh thường dùng phương pháp như vậy để chiến thắng, cho nên ông ta nâng tay lên, hơi ϲởí áօ khoác ra.
Những người chung quanh lập tức thu hồi súng ống.
Linh Mộc tiên sinh quay đầu, nhìn Lương Thần, nói: “Nghe ý tứ Lương tiên sinh, là muốn một người một ngựa đối kháng với tôi, một khi đã như vậy, Lương tiên sinh, không bằng chúng ta liền trực tiếp đơn giản mọi chuyện, chọn thứ hiện có trong tay, nơi đó có chiếu bạc, một ván định thắng bại, lợi thế chính là hiệp nghị quân tử.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc